Người Vợ Cũ Không Thể Chạm Tới
Chương 47:
Khi Stefan tỉnh dậy, nhận ra đang nằm trên giường bệnh. Y tá bước vào và vui mừng khi th tỉnh lại.
- Ông Hunt, cuối cùng cũng tỉnh lại. Ông đã hôn mê cả một ngày .
- Cả một ngày ?
“Chết tiệt!” thầm chửi thề.
Chứng sợ m.á.u của trở nên nghiêm trọng đến mức liên tục ngất xỉu vào những thời ểm quan trọng. Điều cuối cùng nhớ trước khi ngất là Renee bị bắn. Nghĩ đến ều này, tim thắt lại.
nắm l cánh tay y tá và lạnh lùng hỏi.
- Rence thế nào? Cô ổn chứ?
Hành động đột ngột của Stefan khiến y tá bất ngờ.
- Ý là bà Hunt à? Bà chỉ cần băng bó nhẹ thôi. Bà đã rời sau khi đưa đến đây vào hôm qua. - Cô thận trọng nói.
- Băng bó nhẹ thôi à?
Khi nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm. vẻ như vết thương của cô kh nghiêm trọng như tưởng.
- Vâng. Sau khi xong việc, bà rời cùng Osborne. - Y tá nói thêm.
- Cô rời cùng Liam ?! - Khi Stefan nghe th ều này, ngay lập tức yêu cầu hoàn tất thủ tục th toán.
Ding Dong!
Renee vừa luộc mì xong thì nghe th tiếng chu cửa reo. Cô nhíu mày và nghĩ: “Liam là một gã đàn phiền phức. vừa đuổi ta , và ta lại quay lại. Chỉ là trầy xước nhẹ thôi và kh vấn đề lớn! Xin một chút thời gian riêng tư khó khăn đến vậy ?”
Cô hoảng sợ khi mở cửa và th Stefan đang đợi bên ngoài.
- … lại ở đây?
“ kh nên ở bệnh viện ? nghe nói bị chứng sợ m.á.u nghiêm trọng!” Cô tự nghĩ.
- Cô ở một à?
Stefan kh trả lời câu hỏi của cô mà thay vào đó lại hỏi cô. Ánh mắt sắc bén của lướt qua đầu Renee khi quan sát căn phòng như thể đến đây để bắt nhân tình của cô.
- Chuyện đó kh liên quan gì đến .
- Cô ý gì khi nói kh? Ngay cả khi chúng ta kh là vợ chồng, chúng ta vẫn là hàng xóm. quan tâm đến hàng xóm của kh gì sai. - vừa nói vừa đẩy cô ra và bước vào nhà cô.
Renee kh nói nên lời. Cô tự hỏi tại trước đây cô chưa bao giờ nhận ra ta vô liêm sỉ đến thế.
“Khi là vợ ta, ta chưa bao giờ quan tâm đến . Bây giờ ta lại quan tâm đến như một hàng xóm ư?”
Sau khi Stefan kiểm tra mọi ngóc ngách trong nhà cô và chắc c chỉ cô ở nhà, khuôn mặt lạnh lùng của bắt đầu hiện ra sự ấm áp.
- Cô chỉ ăn cái này vào bữa tối thôi ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-vo-cu-khong-the-cham-toi/chuong-47.html.]
Khi th cốc mì ăn liền trên bàn, kh khỏi cau mày.
- . Tay bị thương nên kh nấu được, đồ ăn bên ngoài cũng kh sạch.
Mì ăn liền của cô là hàng nhập khẩu, chất lượng và giá trị dinh dưỡng tuyệt vời.
- Cô lười quá!
Mặc dù phàn nàn, vẫn vào bếp và bắt đầu tìm nguyên liệu. Tủ lạnh của cô ít nguyên liệu, nhưng đã làm ba món ăn và một món súp cho cô.
- kh biết là thể nấu ăn.
Renee đã một góc mới về đàn lạnh lùng và cao quý trước mặt sau khi th đồ ăn trên bàn.
- nhiều ều về mà cô kh biết. - nói khi đặt đồ ăn vào đĩa của cô.
Viên đạn làm đau tay của Renee, nên cô chỉ thể cầm thìa bằng tay trái. Th vậy, cầm thìa và đút cho cô.
“Điều này... thực sự kh phù hợp, kh?” Renee nghĩ và cô đỏ mặt.
đút cho cô ăn là một cử chỉ thân mật và lãng mạn!
- Mở miệng ra. - Stefan nói một cách mạnh mẽ.
Nghe vậy, cô chỉ thể bất lực hợp tác với và làm theo lời . Sau khi thử đồ ăn, cô thừa nhận rằng kỹ năng nấu ăn của tốt.
- Phụ nữ thật phiền phức!
Mặc dù Stefan vẻ phàn nàn về ều đó, nhưng cử chỉ của khi đút cho cô ăn lại nhẹ nhàng. vẻ như họ đã hiểu ngầm khi họ im lặng trong suốt bữa ăn.
Khi Renee ăn, cô cảm th nước mắt trào ra. Cô đã tưởng tượng khoảnh khắc này vô số lần trong bốn năm qua. Là vợ , cô kh mong đợi sẽ yêu cô; cô sẽ bằng lòng nếu thể dành thời gian để ăn cùng cô.
Nhưng cô luôn cô đơn ở bàn ăn trong suốt bốn năm đó. Cô quá cô đơn trong cuộc hôn nhân của .
Bàn ăn trống rỗng, và giường cũng vậy. Ngay cả trái tim cô cũng trống rỗng.
Bây giờ muốn cùng cô, nhưng cô kh cần nữa. Cô cảm th ở một thật tốt.
- no . Cảm ơn đã chăm sóc . thể về nhà của , hàng xóm ạ.
Renee lau nước mắt và giữ trái tim ở lại khi cô cố gắng đuổi Stefan . Tuy nhiên, Stefan kh vội , từ từ đặt thìa xuống và nói với cô.
- sẽ sống ở đây cho đến khi cô hoàn toàn bình phục.
- Kh cần thiết đâu. - Renee từ chối ngay lập tức.
- Những gì cô nói kh quan trọng.
Nói xong, bế cô và nói.
- Bây giờ, sẽ tắm cho cô và chuẩn bị ngủ.
“ ta định làm gì?” Renee lo lắng tự hỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.