Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Thập Niên
Chương 137: "
Vương mẫu lúc cũng tỉnh táo , dám mở miệng chê bai nữa.
Vương phụ hậm hực : "Dù nữa, cứ đợi ở đây kiểu gì chẳng gặp, cứ đợi ."
chờ thêm hơn nửa tiếng đồng hồ, Vương mẫu thực sự quá khát nước. Đảo mắt quanh quất một hồi, thấy một nhà cổng viện mở toang, bên trong . Bà với chồng bên cạnh: "Ông đợi ở đây, xin bát nước uống."
Vương mẫu bước tới cổng nhà đó, gọi: "Bà con ơi, thể cho xin bát nước ?"
Bà cụ trong sân thấy tiếng gọi, đầu thì thấy một phụ nữ trung niên ăn mặc kiểu thành phố đang cổng. Bà cảnh giác hỏi: "Bà ai? đây thấy bà bao giờ?"
Vương mẫu : "Chúng đến thăm , Cố Quân trong đội sản xuất các bà con rể , còn Vương Tuyết con gái ."
thấy câu , bà cụ thoạt tiên sửng sốt, ngay đó lộ vẻ ghét bỏ, chán ghét mặt. Bà cụ thẳng cổng, bước đến mặt Vương mẫu.
"Nhà nước, bà nhà khác mà xin." Thái độ vô cùng lạnh nhạt, giọng điệu cũng cộc lốc.
Lời dứt, bà cụ liền phịch một tiếng đóng sập cổng .
Vương mẫu mặt mũi ngơ ngác cánh cửa đóng chặt ngay mắt. ngây nửa ngày trời, bà mới về phía gốc cây đa.
Vương phụ từ đằng xa thấy tình huống bên đó, đợi vợ , ông hỏi: " thế? xin nước uống ?"
Vẻ mặt Vương mẫu vô cùng bực bội: "Lúc nãy Cố Quân con rể , Vương Tuyết con gái , sắc mặt bà già đó lập tức đổi luôn, tràn đầy vẻ chán ghét, cứ như thể rõ chuyện gì ."
Vương phụ nhíu chặt mày. Chuyện trong nhà thể truyền ngoài, chẳng lẽ tên lưu manh Cố Quân đem mấy chuyện cỏn con nhà bọn họ rêu rao với ngoài ?
Đừng bỏ lỡ: Thân Phận Của Cô Tiểu Thư Giả Làm Mọi Người Bất Ngờ - Trì Niệm, Lục Yến Từ, truyện cực cập nhật chương mới.
Vương mẫu rõ ràng cũng chung nỗi lo lắng, bà : "Nếu Cố Quân mà đem chuyện chúng làm thật, trong cái thôn chắc chắn sẽ cực kỳ thù địch với chúng mất?"
Vương phụ trầm mặc. Đây cũng chẳng địa bàn , thể làm căng , chỉ đành đợi thôi.
"Uống ít một ngụm nước cũng chẳng c.h.ế.t khát , cứ đợi ."
Vương mẫu , mặt mày bực dọc: " khát ông, ông tất nhiên thế . Nếu nữa thì để loanh quanh tìm xem trong đội sản xuất giếng nước , múc ngụm nước giếng uống tạm cũng xong."
Vương phụ: "Đừng chạy lung tung."
Vương mẫu: "..."
Cái thứ bực .
Họ cứ đợi mãi, đợi chừng hai tiếng đồng hồ, mới thấy từ ngoài đồng về.
trong đội sản xuất thấy lạ mặt đều tò mò săm soi. lên tiếng hỏi: "Ông bà tìm ai?"
Vương mẫu thế mà dám xưng bố vợ Cố Quân nữa, càng dám nhận bố đẻ Vương Tuyết, chỉ dè dặt đáp: "Chúng đến tìm Cố Quân."
"Cố Quân làm thành phố , hai vị ai thế?"
Hai vợ chồng thấy Cố Quân làm việc thành phố, kinh ngạc . thế , tên lưu manh đó làm mà làm thành phố ?
Kinh ngạc vài giây, Vương phụ : "Chúng họ hàng bên nhà vợ . bà cụ đến đội sản xuất Hồng Tinh, nên tìm tới thăm hỏi một chút."
nhất thời nghĩ tới đây bố vợ Cố Quân, mở miệng liền : "Các vị làm họ hàng còn đến thăm Hạ đại nương, trái con trai và con dâu Hạ đại nương, quả thực đám bạch nhãn lang (kẻ vô ơn). Hạ đại nương tính tình như , cũng bọn họ ép đến mức tới tìm cháu gái nương tựa, nghĩ thôi cũng hai kẻ đó chẳng thứ gì."
Sắc mặt Vương phụ, Vương mẫu lập tức trở nên khó coi.
Lâm Thư theo phía , còn đến gần thấy đang nhắc tới bà cụ. Bà cụ họ Hạ, ở đội sản xuất đều gọi bà Hạ đại nương.
kỹ , cô cũng hiểu rõ họ đang chuyện gì. Cô rảo bước nhanh hơn, ngay đó lớn tiếng gọi: "Bố , hai tới đây?!"
Tiếng gọi dõng dạc, khiến những xung quanh đều thấy.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nguoi-vo-doan-menh-cua-phan-dien-trong-thap-nien/chuong-137.html.]
Vương phụ, Vương mẫu đột nhiên gọi một tiếng, lập tức giật thót .
Xã viên đội sản xuất mới chuyện lúc nãy ngẩn một hồi lâu. vợ chồng nhà họ Vương, Lâm Thư, hỏi: "Bố cô ?"
Lâm Thư gật đầu.
Xã viên hai họ hàng gì, mà chính con trai con dâu Hạ đại nương, những mảy may bối rối, ngược mặt tràn đầy vẻ khinh bỉ. Xã viên thầm nghĩ chắc chắn danh tiếng thối hoắc, cho nên ngay cả phận cũng dám nhận.
Những xung quanh đều dùng ánh mắt ghét bỏ chằm chằm hai vợ chồng. Hai vợ chồng nhục nhã đến mức suýt chút nữa ngẩng nổi đầu lên. Mất mặt ở Khai Bình thì cũng thôi , đến cái vùng nhà quê mà vẫn còn mất mặt?!
Bà cụ nấu xong bữa trưa, đang đợi cháu gái về ăn cùng. đợi chỉ cháu gái, mà còn hai kẻ bà hề gặp mặt, nụ mặt lập tức tắt ngấm.
Bà cụ đen mặt, giọng điệu chút khách khí: "Các tới làm gì?"
Vương phụ gượng: ", gì , đương nhiên chúng con tới đón về nhà ."
Bà cụ lạnh một tiếng: " hả, cách ba tháng mới nhớ đến đón về, lãnh đạo trong xưởng tìm các chuyện, yên nữa nên mới tới đón về để bịt miệng thiên hạ ?"
vạch trần bằng một câu, sắc mặt hai vợ chồng suýt chút nữa thì sượng trân giữ nổi.
Lâm Thư đóng cổng viện , xoay với bà cụ: "Bà nội, bà đừng để ý đến họ. Họ đón bà về để bắt bà tiếp tục làm trâu làm ngựa, làm cái bao trút giận đấy."
Đứa con gái thứ hai vốn luôn yếu đuối nhu nhược bỗng dưng thốt những lời cay nghiệt như , khiến hai vợ chồng đồng loạt trừng lớn mắt, dám tin cô.
Lâm Thư: "Đừng như . vẫn còn chút hy vọng với các , bố yêu thương nên mới nghĩ cách lấy lòng. Bây giờ các cái đức hạnh gì thấu tận tâm can, chắc chắn sẽ cho các sắc mặt ."
"Cái ranh con c.h.ế.t tiệt , chúng tao bố mày, mày dám chuyện với chúng tao bằng cái giọng đấy?!"
Đây còn đứa con gái ruột chuyên làm bao trút giận mà bọn họ thấy hồi Tết ?!
Lâm Thư bước đến mặt bà cụ, đón lấy Bồng Bồng từ trong lòng bà, lạnh lùng : "Nếu nể chút m.á.u mủ ruột rà mỏng manh đó, các tưởng thể bước chân cổng nhà ? hận thể cầm chổi quét các khỏi cửa."
Vương phụ , tức đến mức suýt thì hai mắt tối sầm. Phản , thật sự phản !
Vốn tưởng nhị nha đầu đứa thật thà lời nhất, bây giờ xem, xem nó đang thốt những lời đại nghịch bất đạo gì thế ?!
Lâm Thư thấy sắc mặt hai vợ chồng ngày càng khó coi, liền bồi thêm một nhát dao: "Tất nhiên , thái độ hiện giờ cũng học từ các thôi. Các đối xử với bà nội thế nào, sẽ đối xử với các như thế ."
Bạn thể thích: Xuyên Thành Nữ Phụ Béo, Nghèo, Xấu, Ta Mang Theo Hệ Thống Làm Ruộng Nghịch Tập - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
" chừng, Vương Vân, Vương Bằng cũng sẽ đối xử với các y như . Đợi lúc các già , làm lụng nữa, chúng nó trực tiếp đuổi thẳng cổ các đường!"
Vợ chồng nhà họ Vương kẻ mồm mép tép nhảy, buông từng lời sắc như d.a.o đang mặt, quả thực dám tin đây đứa con gái thứ hai .
Thấy bọn họ ngây như phỗng, trong lòng Lâm Thư vô cùng sảng khoái. Ăn Tết giả vờ làm cái bao trút giận bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng để cô xả giận !
Bà cụ thì hề thấy bất ngờ. lúc còn ở công xã Thạch Oa, cháu gái cũng tính tình như . Chỉ khi về sống cạnh bố ruột, con bé giống như tự coi ngoài sống ăn nhờ ở đậu mái hiên bố , việc gì cũng dè dặt khép nép, làm gì cũng mang thái độ lấy lòng. Bây giờ cẩn thận ngẫm , bà vẫn nhịn mà xót xa cho cháu gái.
Vương phụ hít sâu một , thầm tự nhủ với bản mục đích chuyến để xé rách mặt với nhà con gái thứ, mà để đón bà cụ về.
vài nhịp hít thở sâu, tâm trạng Vương phụ bình , ông lạnh mặt : "Bố cãi cọ mấy chuyện vớ vẩn với mày, bố tới đây để đón bà nội mày về. Bà nội mày vẫn còn con trai, mày phận cháu gái, nhảy qua mặt lão t.ử phụng dưỡng già, thế làm càn gì!"
Lâm Thư bật : "Đón về " Giọng điệu kéo dài, cuối cùng chậm rãi nhả ba chữ: " thể nào."
"Chỉ cần bà nội theo các về, các đừng hòng mang ."
Vương phụ thèm chuyện với Lâm Thư nữa, sang ruột : ", con nhị nha đầu nó làm càn thì thôi , ngoài sáu mươi , cũng hùa theo nó mà làm càn thế?"
Bà cụ đáp: "Nhị nha đầu nhà hiểu chuyện hơn các các chị nhiều. tóm sẽ về cùng các , làm việc nhọc nhằn cam chịu tủi nhục đến cuối cùng chẳng đổi một lời t.ử tế. chỉ lớn tuổi thôi, vẫn một con tôn nghiêm, làm nổi kiếp trâu ngựa súc vật."
"Chỉ cần cháu gái và cháu rể đuổi , sẽ , sẽ ở đội sản xuất Hồng Tinh mãi!"
"Còn nữa, nhị nha đầu đấy, hộ khẩu hiện tại ở công xã Nam Lăng, các ép buộc ."
"Ngoài mấy thứ đó , còn lương thực và tiền phụng dưỡng già, ba tháng nay các đưa cho đồng nào, nhớ nộp đủ đấy. Nếu sẽ bảo nhị nha đầu thư gửi cho lãnh đạo các , kể rành rọt từng sự hà khắc cay nghiệt các khi ở nhà cho mà xem!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.