Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Thập Niên

Chương 162: "

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trần Quế Bình chỉ tay về phía căn phòng thấp bé, xập xệ nhất tít sâu trong góc. Cố Quân bước tới, Lâm Thư cũng theo . Khung cửa thấp, Cố Quân cúi thấp đầu mới bên trong.

bước , Lâm Thư ngửi thấy mùi ẩm mốc nồng nặc. Trong căn phòng tối tăm chật hẹp chỉ kê hai chiếc giường, giữa một lối nhỏ hẹp. Một trong hai chiếc giường chất đầy quần áo lớn, qua đó chỗ Trần Lão Nhị. Hai đứa trẻ tội nghiệp cứ thế chen chúc ngủ cùng cha trong căn phòng tối tăm, ẩm thấp và chật hẹp . Lâm Thư khỏi nhíu mày xót xa.

Cố Quân vốn định để đồ ăn mang theo phòng chúng, thấy cảnh tượng , đôi mày cũng thắt chặt .

Bên ngoài, ông bà cụ Trần mặt mày đen sạm, cuối cùng cũng mở miệng đuổi khách. Ông cụ Trần lên tiếng: " sang mà chẳng báo một tiếng?" đoạn, những đang quanh bàn cơm đều cuống quýt giật lấy đĩa bánh bột ngô mang chỗ khác, như thể sợ con Trần Hồng ăn mất sạch.

Trần Hồng : "Vốn dĩ chúng cũng định sang , các tìm cho cháu gái ngoại một mối hôn sự, nên chúng sang hỏi xem thực hư thế nào."

Bà cụ Trần , trợn mắt lườm cô cháu nội một cái cháy mặt.

"Đừng các cũng đến chia chác tiền sính lễ đấy nhé. bảo cho mà , đây nhà , tiền sính lễ cũng chỉ thuộc về nhà mà thôi!"

Bà cụ Trần vốn quá rành cái nhà họ Cố hạng gì. Nhà họ Cố thể nhẫn tâm đuổi Cố Quân khỏi nhà thì chắc chắn chẳng loại lành gì. Nay kéo đến đây đông đủ thế , chắc chắn để chống lưng cho con ranh , mà phong thanh khoản tiền lớn nên đến kiếm chút cháo đây mà.

Lâm Thư và Cố Quân từ trong căn phòng thấp bé bước .

Cố Quân sầm mặt, lạnh lùng tuyên bố: "Hôn sự , chúng đồng ý."

Bà cụ Trần sững sờ, nhíu mày đ.á.n.h giá Cố Quân. Mấy năm gặp, bà thực sự nhận đàn ông cao lớn vạm vỡ mặt chính đứa trẻ gầy tong teo năm nào.

lạnh: "Cái loại họ hàng đại bác b.ắ.n chẳng tới như các , phản đối thì cũng ích gì?"

Trần Hồng lập tức đốp chát ngay: "Đây họ ruột thịt, chúng còn mợ con bé, cái gì mà đại bác b.ắ.n tới hả?"

"Chẳng qua các thấy đứa nhỏ ai chống lưng nên mới bắt nạt. Đứa nhỏ còn đầy mười tám tuổi mà đem bán cho lão già ế vợ làm vợ, chỉ hạng mặt dày vô liêm sỉ như các mới làm cái trò đó thôi."

Mấy em nhà họ Trần xong liền đồng loạt bật dậy, trợn mắt quát: "Bà cái gì đấy? Đến cha đẻ nó còn chẳng ý kiến gì, các quản rộng quá đấy!"

Thấy bọn họ hung thần ác sát, Trần Hồng lập tức nép lưng con trai .

Cố Đại Quốc – vốn hạng chẳng sợ trời chẳng sợ đất – vênh mặt lên thách thức: " nào, đ.á.n.h ? Ông đây chẳng ngán các ."

Nấp lưng con, Trần Hồng vẫn dõng dạc mắng: "Cha nó nhu nhược quản thì để chúng quản! Đem bán một đứa trẻ như thế cho lão già ế vợ, tự đem bán cho lão luôn ? Làm cái trò thất đức , sợ con bé tối đến hiện hồn từ mồ lên tìm các tính sổ !"

Con trai nhà họ Trần quát: "La lối cái gì, cút ngay, mau cút cho ..."

Lời còn dứt Trần Hồng chặn họng: " im miệng ! cái xó xỉnh nghèo nát nhà xem, cứ như thể bọn thèm đến đây lắm bằng. Nếu bà già nhà làm cái trò chẳng hình thì ai thèm vác xác đến cái nơi nghèo hèn !"

đàn ông tức đến run , chỉ tay : "Bà... bà cái đồ..."

"Bà cái gì mà bà! Để , lớn đang chuyện xen mồm làm cái gì? nào, nếu dám khẳng định cũng đem con gái nhà gả cho lão già ế vợ bốn mươi tuổi, lập tức đầu ngay một lời!"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nguoi-vo-doan-menh-cua-phan-dien-trong-thap-nien/chuong-162.html.]

"Các chính cậy Quế Lan nhà chúng mất , trưởng bối che chở nên mới bắt nạt con bé. bây giờ chúng tới đây , bảo cho mà , chuyện xong !"

Lâm Thư bên cạnh Trần Hồng c.h.ử.i mắng mà thầm giơ ngón tay cái tán thưởng. Cái miệng "vô địch thiên hạ". Cũng may Cố Quân bao giờ đấu khẩu với bà dùng hành động thực tế và sự tàn nhẫn để giải quyết, bằng thì chắc chắn cãi .

Gã đàn ông tức tối định xông lên, Cố Đại Quốc chắn mặt , lập tức xắn tay áo, vẻ mặt đầy hung ác: "Nhào vô! Ông đây sợ các chắc!"

Đại Mãn và Cố Quân cũng bước lên phía . Khí thế mấy họ lập tức áp đảo đám đàn ông thấp bé nhà họ Trần. Đàn ông nhà ai nấy đều thấp lùn gầy gò, lép vế Cố Quân, Đại Mãn, thậm chí cả Cố Đại Quốc trông cũng vạm vỡ hơn họ nhiều.

Ông cụ Trần sầm mặt dậy, trầm giọng : "Các đừng quá đáng. Đây đại đội sản xuất Phượng Bình chứ Hồng Tinh. Nếu dám làm loạn ở đây, để xem các bộ khỏi đây ."

dứt lời, ngoài cửa truyền đến tiếng đại đội trưởng bên : "Cãi vã cái gì đấy?!"

nhà họ Trần ngẩn , đại đội trưởng tới đây?

Hóa lúc mới tới Phượng Bình, Lâm Thư lén cho mấy đứa trẻ con mỗi đứa một viên kẹo, nhờ chúng gọi đại đội trưởng và các vị bô lão trong làng tới.

Lâm Thư đầu , thấy một đàn ông tầm bốn năm mươi tuổi, chắp tay lưng bước . Gã nheo nheo mắt, vẻ mặt thấy chẳng hạng lành gì. Nơi nghèo, chắc do vị trí địa lý, mà thể do lãnh đạo gì.

Bà cụ Trần lập tức bù lu bù loa tố cáo: "Đại đội trưởng, bọn họ đến đây gây chuyện! Định đ.á.n.h chúng !"

Trần Hồng thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt: " năng cho cẩn thận, ai gây chuyện, ai định đ.á.n.h ? Cái mụ già chỉ trái tim đen tối mà cái mồm cũng như hố phân , mở phun thứ thối tha!"

"Bà trừng mắt cái gì? Đến hạng như còn buôn bán phạm pháp, bà thì , trực tiếp đem bán cháu gái cho lão già ế vợ. bảo cho các , khi rời khỏi đây, nếu bà thực sự dám bán cháu gái, sẽ tố cáo bà tội buôn bán !"

khi , Lâm Thư đặc biệt phổ cập pháp luật cho họ: chỉ cần làm trái ý phụ nữ, cưỡng ép gả chồng và thu sính lễ cao, thì cũng tương đương với buôn bán . Tuy nhiên, nếu báo công an thực sự giải quyết vấn đề thì thời đại chẳng tăm tối đến thế. Cùng lắm họ chỉ cảnh cáo vài câu chứ chẳng ai thực sự bắt cả. trong núi hiểu pháp luật nhiều, họ chỉ con cái , mặc kệ nó , cứ nhận sính lễ gả danh chính ngôn thuận. những lời lúc cũng chỉ để dọa dẫm họ mà thôi.

Đại đội trưởng Trần Hồng nhắc đến chuyện tố cáo, sắc mặt cũng sa sầm xuống, giọng điệu khó chịu: " gì mà tố cáo với tố cáo, đều họ hàng, năng t.ử tế với ?"

Trần Hồng lạnh: " đè đầu cưỡi cổ mà còn t.ử tế ? Đại đội trưởng Phượng Bình, ông cũng chẳng quản lý gì cả, cái nhà họ Trần ép một cô bé mười sáu tuổi gả cho lão già ế vợ bốn mươi tuổi, đó việc con làm ?"

Đại đội trưởng tìm cách hòa giải kiểu dĩ hòa vi quý: "Cái nhà Trần Hữu Thiêm nghèo quá, con cái đông, lương thực đủ ăn, cuộc sống sắp chịu nổi nữa . Tuy cái ế vợ tuổi tác lớn một chút, ít gả qua đó con bé còn ăn no, cũng chắc chuyện ."

Trần Hồng đại đội trưởng Phượng Bình , đột nhiên cảm thấy đại đội trưởng nhà còn chỗ nào để chê. Bà định gào lên cãi tiếp thì Cố Quân đưa tay ngăn . Trần Hồng lập tức ngậm miệng, phối hợp vô cùng nhịp nhàng.

Khi xung quanh yên tĩnh, Lâm Thư sang Quế Lan, ân cần hỏi: "Quế Lan, em thực sự gả cho lão già ế vợ đó ?"

Bà cụ Trần lườm cháu gái cháy mặt, như thể chỉ cần con bé dám " ", bà sẽ xé xác nó ngay lập tức. Vì chèn ép lâu ngày, Quế Lan chỉ cần lườm một cái run lẩy bẩy, mặt mày trắng bệch vì sợ hãi.

Lâm Thư nhận sự sợ hãi cô bé, bèn bước tới nắm chặt lấy tay em để tạo thêm cảm giác an : "Đừng sợ, chị giúp em , em cứ việc suy nghĩ thật lòng ."

Dường như sự cổ vũ từ bao nhiêu chống lưng, Quế Lan cuối cùng cũng lấy hết can đảm. Giọng cô bé run rẩy kiên định: "Em... em . Bắt em gả cho lão già đó, em thà đ.â.m đầu xuống sông c.h.ế.t quách cho xong!"

Lời dứt, bà cụ Trần c.h.ử.i bới: "Cái con ranh con , mày ăn ở nhà tao bao nhiêu năm nay, tao bảo mày gả cho ai thì mày gả cho đó, còn bày đặt nữa ? Mày cái thá gì hả?! cũng gả!"

Trần Hồng đốp chát: "Chà, còn bảo ăn nữa cơ đấy. Lúc con bé còn sống thì nó ăn cơm nó. Khi nó mất thì nó làm việc , tự kiếm khẩu phần ăn, tốn nhà bà miếng nào mà bảo ăn ? Làm ơn hổ một chút !"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...