Người Vợ Sắt Đá
Chương 5:
Luật sư Trương gửi một yêu cầu chính thức. Kh chỉ đến tòa án, mà còn đến một cơ quan quản lý tài chính quốc tế. Đính kèm theo đó là tập tài liệu dày cộp chứa đựng những bằng chứng về các giao dịch mờ ám, những khoản vay khổng lồ được ngụy trang, và đặc biệt, chi tiết về vụ làm ăn phi pháp liên quan đến rửa tiền qua các dự án bất động sản quốc tế mà Dư Đồ đã che giấu.
- Yêu cầu này đủ sức khiến họ kh thể nhắm mắt làm ngơ.
Luật sư Trương nói qua ện thoại, giọng bà kiên định.
- Đây kh chỉ còn là một vụ ly hôn đòi chia tài sản nữa, cô à. Đây là một vụ án hình sự tiềm năng.
nghe ện thoại, lồng n.g.ự.c căng thẳng. biết, vừa đốt lên một ngọn lửa lớn.
Yêu cầu này, dù chưa được c khai hoàn toàn trên báo chí, nhưng nh chóng lan truyền trong nội bộ giới kinh do của Dư Đồ và các cơ quan chức năng liên quan. Một cơn chấn động. Những tin đồn xì xào, những ánh mắt dò xét, những cuộc gọi từ những vị trí cao bắt đầu nhắm vào Dư Đồ.
Các đối tác làm ăn lớn, những vốn chỉ quan tâm đến lợi nhuận và d tiếng, giờ đây bắt đầu e ngại. Họ kh muốn dính líu đến một đang bị ều tra về rửa tiền. Các dự án hợp tác bị đình trệ, các khoản vay sắp ký kết bị hoãn lại. Đế chế tài chính của Dư Đồ, vốn được xây dựng trên sự phức tạp và che đậy, bắt đầu lung lay từ bên trong.
ta đối mặt với nguy cơ bị ều tra chính thức, bị đóng băng tài sản trên diện rộng, thậm chí là vướng vào vòng lao lý. Áp lực từ bên ngoài và bên trong dồn dập khiến Dư Đồ gần như phát ên.
Tuyệt vọng, ta tìm cách gặp . Kh th qua luật sư, kh th qua trung gian. Một tin n ngắn gọn, đầy vẻ mệt mỏi: " muốn gặp em. Lần cuối. Ở quán cà phê X trên phố Y. Sáu giờ tối nay."
do dự. Gặp ta lúc này ích gì? Chúng đã kh còn gì để nói. Nhưng luật sư Trương lại khuyến khích .
- Cứ . Cứ nghe xem ta muốn nói gì. Đừng nhượng bộ. Chỉ là để biết rõ tình thế của ta, và để cho ta th cô kiên định đến mức nào. Nhưng hãy cẩn thận.
Bà dặn dò. biết bà lo lắng.
Sáu giờ tối. đến quán cà phê X. Một nơi khá yên tĩnh, nằm khuất trong một con hẻm. Dư Đồ đã ngồi sẵn ở một góc khuất, đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai. Tr ta tiều tụy hơn hẳn lần cuối gặp. Quầng thâm dưới mắt, râu lún phún, quần áo kh còn vẻ chỉn chu đắt tiền thường th.
ta th bước vào, vẫy tay ra hiệu. bước đến, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Kh gọi đồ uống. Chỉ im lặng ta.
Khoảng khắc đó thật kỳ lạ. đàn ngồi đây, với dáng vẻ mệt mỏi và ánh mắt cầu khẩn, là Dư Đồ. Kh Tổng tài Dư Đồ đạo mạo trên thương trường, kh chồng bội bạc trong căn nhà xa hoa. Mà là Dư Đồ của quá khứ, của những ngày đầu chúng yêu nhau? Kh. Dư Đồ của quá khứ ánh mắt sáng ngời và kiên định. này... chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch.
- Em đến .
ta nói, giọng khàn khàn.
- biết em giận. biết em hận . Nhưng... em thể dừng lại được kh?
ta , ánh mắt cố tỏ vẻ chân thành, pha chút đáng thương.
- ... biết sai . Chuyện của Tiểu Diệp chỉ là... là nhất thời mù quáng. xin lỗi.
- sẽ ký thỏa thuận ly hôn. Toàn bộ tài sản chung... sẽ để lại cho em một phần lớn. Biệt thự, xe cộ, tiền mặt... Em muốn bao nhiêu, sẽ cố gắng đáp ứng.
ta lại nói về tiền. Luôn luôn là tiền.
kh đáp lời. Vẫn thẳng vào ta.
- Em còn nhớ kh?
Đột nhiên, ta thay đổi chiến thuật.
- đã làm gì để cưới được em? Cái chân gãy đó... Ngàn tám trăm tám mươi tám bậc thang trên núi Phổ Đà... đã cầu xin Thần Phật cho được em. nói, chỉ cần em, sẵn sàng từ bỏ tất cả.
Giọng ta trở nên nghèn nghẹn.
- đã từng yêu em nhiều như vậy mà... Tất cả những nỗ lực đó... Em kh nhớ ?
Nghe ta nhắc đến chuyện núi Phổ Đà, lồng n.g.ự.c thắt lại. Ký ức đó... nó quá sắc nét, quá đau đớn. Đó là ký ức về một Dư Đồ hoàn toàn khác. Một Dư Đồ mà đã yêu bằng cả trái tim.
Nhưng ký ức đó cũng là bằng chứng về sự lãng quên tàn nhẫn của ta. ta đã quên tất cả. Quên lời thề, quên sự hy sinh của cả hai, quên . Giờ đây, khi đối mặt với nguy cơ mất tất cả, ta lại cố gợi lại nó?
😁
hít một hơi sâu, dập tắt chút gợn sóng cảm xúc cuối cùng trong lòng.
- nhớ.
nói, giọng lạnh lẽo.
- nhớ rõ. Nhớ cả cái chân gãy của , nhớ cả một ngàn kh trăm tám mươi tám bậc thang đó. nhớ cả lời nói, rằng sẵn sàng từ bỏ tất cả vì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-vo-sat-da-fpvz/chuong-5.html.]
ngừng lại, thẳng vào ánh mắt đang hy vọng le lói của ta.
- Nhưng thì ? đã quên tất cả kh? Bảy năm qua, sống trong sự lãng quên đó. nghĩ rằng tiền bạc và địa vị thể thay thế mọi thứ. nghĩ rằng sự hy sinh của là hiển nhiên, là bổn phận. nghĩ rằng thể phản bội, ném cho vài đồng bạc gọi là 'bù đắp'?
Giọng sắc như dao, từng chữ như cứa vào ta.
- Cái chân gãy năm đó... Con đường m.á.u thịt trên núi Phổ Đà... Những thứ đó kh giá trị gì trong mắt bây giờ ? đã dùng cả sự chân thành của quá khứ để lót đường cho sự bội bạc của hiện tại đ, Dư Đồ.
Vẻ mặt ta từ hy vọng chuyển sang bối rối, tức giận.
- Em... em nói gì vậy? kh quên! chỉ là...
- Chỉ là gì? Chỉ là nghĩ rằng những lời thề thốt năm xưa chỉ là trò đùa của tuổi trẻ ? Chỉ là nghĩ rằng một khi tiền thì tình yêu và sự chân thành kh còn quan trọng nữa ?
kh cho ta cơ hội ngụy biện.
- đã nói . kh cần bù đắp. kh cần tiền. Cái cần...
lại nhấn mạnh từng từ, chậm rãi và rõ ràng.
- ...là trả giá. Trả giá cho sự bội bạc, cho sự lãng quên, cho sự khinh thường mà dành cho tình yêu và sự hy sinh của .
ta, ánh mắt kh còn chút dịu dàng nào.
- Yêu cầu của kh là tiền. Yêu cầu của là c bằng. Và c bằng của ... chính là 'tay trắng'.
Dư Đồ sững sờ. ta , như một xa lạ hoàn toàn. Sự đáng thương ban đầu tan biến hết, chỉ còn sự tức giận và cay cú. ta nhận ra, sẽ kh mềm lòng. Sẽ kh vì gợi lại quá khứ mà mủi lòng.
- Em...
ta nghiến răng.
- Được lắm. Em muốn chơi đến cùng kh? Em nghĩ em làm được ?
Giọng ta lạnh lẽo, đầy sự đe dọa.
- nói cho em biết. Em nghĩ chỉ cần tố cáo là xong à? Em biết em đang động vào ai kh? M thứ em moi móc ra... nó liên quan đến những mà em kh thể tưởng tượng được đâu.
ta ghé sát hơn, giọng hạ thấp nhưng đầy sát khí.
- Nếu em kh dừng lại... kh ngại làm những chuyện tàn khốc hơn đâu. Đừng nghĩ kh dám làm gì em. Hoặc thân của em.
nghe lời đe dọa của ta, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. biết ta kh nói chơi. ta đã bị dồn vào chân tường .
từ từ đứng dậy. Kéo ghế lại.
- đe dọa ?
hỏi, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
- Tùy thôi.
ta lần cuối. Kh còn cảm xúc. Chỉ còn sự kiên định.
- đã nói . muốn ra tay trắng. Chuyện đó sẽ xảy ra. Dù làm gì nữa.
kh dừng lại thêm một giây nào nữa. Quay bước .
Tiếng bước chân đều đặn trên sàn quán cà phê. kh ngoảnh lại. bỏ lại ta ở đó, giữa cơn thịnh nộ và tuyệt vọng.
biết, sau cuộc gặp này, cuộc chiến sẽ kh còn chỉ là pháp lý nữa. Nó sẽ trở nên tàn khốc hơn nhiều. ta sẽ kh từ thủ đoạn nào.
Bước ra khỏi quán cà phê, hít một hơi kh khí lạnh lẽo của đêm.
"Vệ sĩ." nghĩ thầm. "Cần thuê vệ sĩ ngay lập tức."
Những lời đe dọa của Dư Đồ là thật. Và ta khả năng thực hiện chúng. đã chấp nhận rủi ro này. Giờ là lúc đối mặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.