Người Vợ Tổng Thống Bỏ Chạy Cùng Con - Ôn Dự, Hạ Tư Diễn
Chương 643: Ôn Dự, ngoan ngoãn nhường phòng riêng cho tôi
Hoắc Mỹ Nghi và Diệp Nhã Quỳnh bước vào phòng riêng chờ Hạ Tư Diễn đến. Với sự so sánh và đả kích vừa gặp Ôn Dự, Diệp Nhã Quỳnh vẻ kh thể giữ bình tĩnh được nữa.
“Chỗ rẽ phía trước tầm ngắm cảnh s tốt hơn, bác gái, hay chúng ta đổi phòng riêng ạ!” Cô cười duyên với Hoắc Mỹ Nghi, tay nắm chặt túi xách chuẩn bị đứng dậy.
Nhân viên phục vụ với vẻ mặt khó xử cúi đầu giải thích với Diệp Nhã Quỳnh: “Xin lỗi vị khách quý, phòng riêng bên đó cần đặt trước đặc biệt, nếu cô muốn đặt phòng thì cần trước nửa năm.”
Nghe vậy, Diệp Nhã Quỳnh như tìm được chỗ để trút giận, vỗ một cái lên bàn ăn: “Ý cô là gì, sợ kh đủ tiền ? Đi gọi quản lý của cô đến đây cho .”
Ôn Dự thể bao nhiêu tiền chứ? Lần trước cô đoạt lại của hồi môn từ tay Diệp Chí Viễn, cùng với khoản bồi thường sau khi giao dịch với Hoắc Mỹ Nghi. Số tiền này chỉ cần cô kh tiêu xài, đầu tư lung tung thì thể dùng cả đời. Cô kh tin Ôn Dự thể giàu hơn cô ta.
Nhân viên phục vụ nhận được một th tin từ cách ăn mặc và nói năng của Diệp Nhã Quỳnh: này cô kh thể chọc vào.
“Mời cô chờ một lát, sẽ gọi quản lý ngay.” Nhân viên phục vụ bước ra khỏi phòng riêng, vừa ra thì gặp ngay quản lý.
“Quản lý, khách chỉ đích d muốn phòng riêng mà Phu nhân đặt trước, còn lên giọng muốn gặp .” Quản lý liếc về phía phòng riêng: “Cô dẫn gặp khách hàng .”
Hai quay lại phòng riêng, Diệp Nhã Quỳnh thẳng vào vấn đề: “Làm phiền nói với đối phương một tiếng, muốn phòng riêng đó.”
“Xin lỗi quý khách, phòng riêng đó kh thể quyết định được.” Quản lý kh muốn làm Diệp Nhã Quỳnh mất mặt, nên cố ý giữ thể diện cho cô ta khi nói chuyện.
“Cái gì gọi là kh quyết định được, kh quyết định được thì làm quản lý làm gì?” Cô ta đập ly ầm ầm.
Hoắc Mỹ Nghi ngồi yên suốt quá trình, kh đưa ra bất kỳ ý kiến nào.
“Phòng riêng đó cần thẻ vàng của khách sạn mới được vào, mà thẻ vàng này từ khi khách sạn mở cửa đến nay tổng cộng chỉ cấp năm chiếc. Làm thẻ kh chỉ cần kiểm tra tài sản, mà còn cần địa vị xã hội nhất định.” Quản lý đứng đó với vẻ mặt kh cảm xúc, báo cho Diệp Nhã Quỳnh ều kiện tiên quyết để mở phòng riêng.
Diệp Nhã Quỳnh nghe vậy lập tức hăng hái lên, đường đường là con gái Phó Tổng thống, lại từng là bác sĩ kh biên giới, đây chẳng là địa vị xã hội ?
“Đừng nói nhảm nữa, tóm lại muốn phòng riêng đó.” Khi nói, cô ta bực bội đứng dậy, chạy với tốc độ nh nhất về phía phòng riêng của Ôn Dự.
Khi Ôn Dự và Hạ Lạc Đồng đang ăn lẩu toát mồ hôi, cánh cửa phòng riêng bị đẩy ra khiến cả hai đồng loạt dừng hành động trên tay lại.
“Ôn Dự, muốn phòng riêng này, ngoan ngoãn thì cô đổi phòng khác .” Diệp Nhã Quỳnh la ầm ĩ với Ôn Dự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-vo-tong-thong-bo-chay-cung-con-on-du-ha-tu-dien/chuong-643-on-du-ngoan-ngoan-nhuong-phong-rieng-cho-toi.html.]
Cô ta còn định tiến tới, thì bị quản gia riêng của phòng riêng chặn lại.
“Diệp Nhã Quỳnh, cô tư cách gì để đòi phòng riêng của ?”
“Đúng đó, cô nghĩ đây là nhà cô à, ăn vạ một cái thì cả thế giới gọi cô là đại tiểu thư ?”
Hạ Lạc Đồng nh chóng xoay xe lăn tiến lên giúp đỡ. Cô thường ngày thân thiết nhất với Ôn Dự, lúc này cùng chung một chiến tuyến đứng về phía Ôn Dự.
Diệp Nhã Quỳnh hừ lạnh với họ: “Tóm lại, tối nay phòng riêng này nhất định .”
Ôn Dự mỉm cười nhẹ với cô ta, giọng nói kh lớn kh nhỏ: “Phòng riêng này ngay cả khi nhường ra, cô cũng kh tư cách bước vào.”
“Ôn Dự, cô bị ên à? Cô tiền kh? Cô địa vị xã hội kh? Mà cô ngồi trong phòng riêng này.” Diệp Nhã Quỳnh tức ên lên, c.h.ử.i rủa Ôn Dự.
Đối diện với Diệp Nhã Quỳnh đang kích động, Ôn Dự vẫn giữ được bình tĩnh, cô vẫy tay gọi quản lý đang đứng ngoài cửa:
“Đại...”
Quản lý nhận th ánh mắt Ôn Dự chút lạnh lùng, lập tức đổi giọng: “Vị khách quý này, xin hỏi cô cần giúp gì kh?”
Ôn Dự lạnh lùng liếc Diệp Nhã Quỳnh: “ sẽ truy cứu trách nhiệm với chủ của các về việc phục vụ đêm nay.”
Hạ Lạc Đồng cúi mắt suy ngẫm ý tứ trong lời nói của Ôn Dự, nhà hàng này chẳng dưới tên cô ? còn nói là tìm chủ nữa?
Quản lý và quản gia mỗi một bên nắm l cánh tay Diệp Nhã Quỳnh, khiêng cô ta ra khỏi phòng riêng.
Ôn Dự vừa định quay lại chỗ ngồi tiếp tục ăn lẩu, bên ngoài cửa vang lên tiếng đạp cửa.
“Lạc Đồng, em ăn trước , chị ra ngoài giải quyết một chút.” Cô kiên nhẫn dặn dò một câu, kéo cửa phòng riêng ra lùi lại một bước.
Diệp Nhã Quỳnh kh ngờ cửa phòng riêng lại đột ngột mở ra, cô ta nhấc chân đạp tới, thiếu tấm cửa c, kết quả trượt chân, xoạc chân kiểu một chữ ngay trước mặt mọi . Chiếc váy hàng hiệu rách toẹt (sờ-la) một tiếng từ eo trở xuống hoàn toàn hư hỏng, m.ô.n.g cô ta ấp a ấp úng (lấp ló) dưới lớp váy rách.
Cô ta lập tức ôm đầu, phát ra tiếng kêu chói tai: “Ôn Dự, sẽ g.i.ế.c cô.”
“Ai dám gây rối (làm càn) trên địa bàn của ?” Một giọng nói lạnh lùng phá vỡ hiện trường hỗn loạn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.