Người Yêu Cũ Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Tôi
Chương 5:
“Nếu kh tính thân phận yêu cũ, Trần Nghiêm Chu thật sự là bác sĩ cực kỳ khó đặt lịch. Giờ ta đã quan tâm như vậy, thì cứ để ta lo .”
“Dù làm khổ cũng là ta, coi như huề nhau .”
hộp kẹo ch trong tay, trong lòng nghẹn nghẹn như thứ gì đó mắc kẹt.
Nhưng… thật sự thể huề nhau ?
…
Cũng kh còn nhiều thời gian để nghĩ ngợi.
Bên A c.h.ế.t tiệt vẫn kh hài lòng với phương án trước đó, nên lại tăng ca.
Cuối cùng cũng đến thứ Sáu, vừa tan làm đúng giờ.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà c ty, mưa đã ào ào trút xuống như trút nước.
vội ôm túi, chạy về phía trạm xe buýt gần đó.
Chờ suốt nửa tiếng kh một chuyến xe nào.
Mà đúng lúc này thì Chu Tây Tây lại về quê… xem mắt.
Ngay lúc định tìm taxi, thì một chiếc Mercedes đen lặng lẽ dừng lại trước mặt.
Cửa kính hạ xuống, hiện ra gương mặt góc cạnh của Trần Nghiêm Chu.
kh , ánh mắt dõi vào màn mưa phía trước.
“Lên xe.”
theo bản năng lùi lại một bước:
“Kh cần…”
Một giọt mưa to rơi thẳng xuống vai .
Cuối cùng quay sang , kính gọng vàng phủ một lớp hơi nước, ánh mắt kh rõ là lạnh lùng hay dịu dàng:
“Em mặc mỏng như vậy đứng dầm mưa, định nghén đến ngất tiếp à? Hay lại muốn nhập viện, để viết đơn truyền dịch tiếp?”
… kh phản bác được.
nói đúng. Đứng dưới mưa nửa tiếng, đã bắt đầu th khó chịu.
cắn răng, mở cửa xe ngồi vào.
đưa cho một cái khăn l sạch.
“Lau .”
cầm l, lau qua mặt và tóc khẽ nói:
“Cảm ơn.”
Trong xe lập tức rơi vào im lặng.
bóng phản chiếu trên cửa kính, trong đầu bỗng nảy sinh một ý nghĩ: muốn chạm vào gương mặt đó.
giật , vội vàng lắc đầu, muốn vật lý xóa suy nghĩ đáng sợ .
Nếu mà nghe th… chẳng sẽ trả đũa lại ngay ?
Trần Nghiêm Chu liếc :
“ vậy? Khó chịu à?”
“Kh… kh .”
lén quan sát , chợt nhận ra hình như chỉ nghe được những lời lẩm bẩm trong lòng ?
Để kiểm chứng, thử nghĩ thầm:
“Haiz, em trai vẫn tuyệt hơn. Em trai lái SUV, phong cách dã chiến, chứ kh như cái xe già nua này…”
“Tuần trước em trai đưa ăn Pháp, còn nào đó thì nhỉ? Ờ thì, kê đơn thuốc chống nôn cho bà bầu thôi mà, ha ha…”
“Mà bác sĩ Trần đeo kính gọng vàng… chậc, em trai bảo m đeo kính thường ngầm biến thái đó~”
Chưa dứt lời trong đầu, bánh xe đột ngột rít lên ph gấp bên đường, tháo dây an toàn, nghiêng tới gần.
“Tô Kỳ, em kh từng thích kiểu đàn trầm ổn, đeo kính ? Cặp kính này là do chính em tặng đ, quên nh vậy à?”
“Em trai tốt lắm à? Em trai của em biết chiều dài đầu-m của thai 9 tuần là bao nhiêu kh? Biết xử lý mất nước do ốm nghén ra kh?”
Trần Nghiêm Chu nổi giận .
chút hoảng.
Lẽ ra… kh nên chọc như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-yeu-cu-nghe-thay-tieng-long-cua-toi/chuong-5.html.]
Nhưng phản ứng của … cũng khiến ngạc nhiên.
Tại … lại để tâm như thế?
Lẽ nào… chỉ đơn thuần là sĩ diện đàn trỗi dậy?
Trần Nghiêm Chu kh hề vì nổi giận mà mặc kệ một bà bầu giữa đường trong đêm mưa.
vẫn bình thản đưa về tận nhà.
“Ờm… cảm ơn .”
kh nói gì, xuống xe che dù, vòng qua bên giúp mở cửa.
nghiêng ô, che kỹ cho , còn một bên vai thì nh chóng bị mưa làm ướt sũng.
mím môi, sống mũi chợt cay xè.
Cảnh tượng thế này, năm năm trước đã từng xảy ra nhiều lần.
Quả nhiên, Trần Nghiêm Chu kh nghe th tiếng lòng , vẫn lặng lẽ kéo đến dưới lầu.
“Về nhà nhớ tắm nước nóng, uống thuốc đúng giờ, tái khám đúng hẹn.”
mím môi, biểu cảm trong thoáng chốc giống như một chú chó nhỏ đáng thương.
Hình như… đôi mắt còn hơi đỏ.
Nhưng chưa kịp để phản ứng, đã xoay lên xe mà kh quay đầu lại.
Về đến nhà, bứt rứt mãi.
Câu chữ trong khung chat cứ gõ xong lại xoá, xóa lại gõ.
Cuối cùng, chỉ gửi được hai chữ:
【Xin lỗi.】
Là lời xin lỗi cho lần khiêu khích vừa .
Cũng là lời xin lỗi…
Cho sự lừa dối năm năm trước.
trằn trọc, mắt dán chặt vào màn hình ện thoại.
Cho đến khi cơn buồn ngủ ập đến, mơ màng tin n vẫn chưa được trả lời.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, màn hình y như tối qua, bật khóc nức nở.
Thật là… yếu đuối quá mức.
vốn kh muốn khóc đâu.
Chắc c là do hormone thai kỳ gây rối loạn cảm xúc thôi.
Trần Nghiêm Chu phản ứng như vậy… mới là bình thường.
ghét đến mức nguyền rủa chết, khoảng thời gian này đối xử tốt cũng chỉ vì trách nhiệm của một bác sĩ với bệnh nhân.
kh nên ôm bất kỳ hy vọng nào cả.
lau nước mắt, ép bản thân bận rộn lên.
Quả nhiên, việc làm là chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ linh tinh.
Đến mức quên luôn cả lịch tái khám.
Mà lạ thật Trần Nghiêm Chu kh hề gọi ện nhắc nhở như mọi lần.
do dự lâu, vừa bấm gọi thì lại vội vàng tắt máy.
Thôi, khám ở bệnh viện cũ cho lành.
Tối hôm trước ngày tái khám, khi đang ngủ say, bỗng bắp chân trái co rút dữ dội, đau nhói như bị xé rách, cơ bắp căng cứng như đá.
đau đến mức lăn lộn trên giường, trong bóng tối mò tìm ện thoại.
Lúc vào d bạ, hơi sững lại một giây.
Kh hiểu ma xui quỷ khiến lại bấm gọi cái tên đầu tiên.
Điện thoại gần như bắt máy ngay lập tức. Giọng Trần Nghiêm Chu vẫn còn khàn khàn vì buồn ngủ:
“Chuyện gì vậy?”
đau đến mức nói kh thành câu, vừa khóc vừa run rẩy:
“Đau… Trần Nghiêm Chu… đau quá… chân em bị chuột rút…”
Giọng lập tức tỉnh táo hẳn:
“Chân nào? Cố gắng duỗi thẳng ngón chân! Đừng gồng! Chờ đến!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.