Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Yêu Của Tôi Là...

Chương 17:

Chương trước Chương sau

Ba ngày sau, tại buổi đọc kịch bản.

Giang Mạt biết rằng vai diễn này kh phù hợp với vị thế hiện tại của . Vì vậy ba ngày qua, cô kh hề ra ngoài mà chỉ ở nhà chăm chỉ đọc kịch bản.

Hôm nay, để tránh bị khác bàn tán rằng là “diễn viên cửa sau”, Giang Mạt quyết định đến sớm một tiếng.

Cô ngồi trong phòng đợi khoảng nửa tiếng, thì diễn viên đóng vai nữ phụ – Củng Ngữ Mộng – cũng đến.

Thời gian gần đây, Giang Mạt bị cuốn vào tâm bão dư luận, gần như kh ai kh biết đến cô, và Củng Ngữ Mộng tất nhiên cũng vậy.

Th Giang Mạt đã mặt từ sớm, Củng Ngữ Mộng tỏ vẻ ngạc nhiên: “Chị Giang Mạt, chị đến sớm vậy ?”

Giang Mạt đứng dậy, mỉm cười chào cô ấ: “Em cũng đến sớm đ thôi.”

Củng Ngữ Mộng ngồi xuống bên cạnh Giang Mạt, vui vẻ nói: “Em nghĩ mãi mới được nhận vai này nên đặc biệt đến sớm một chút. Kh ngờ chị còn chăm chỉ hơn cả em.”

Giang Mạt khiêm tốn cười nhẹ: “Kh đâu, chị cũng chỉ mới đến thôi, kh quá sớm đâu.”

Hai vừa kh quen thân vừa chẳng xa lạ, vì vậy chỉ thể miễn cưỡng trò chuyện về kịch bản để phá vỡ bầu kh khí ngại ngùng.

20 phút sau, mọi bắt đầu lục tục kéo đến, cuối cùng cũng phá tan bầu kh khí ngại ngùng.

Bùi Xuyên là đến muộn nhất.

Giang Mạt liếc một cái, đúng lúc ánh mắt của Bùi Xuyên cũng rơi trên cô.

Bốn mắt chạm nhau.

Ánh dừng lại trong chốc lát, Giang Mạt là đầu tiên dời .

Bây giờ cô kh thể thẳng vào Bùi Xuyên được. Chỉ cần th , cô sẽ kh kìm được mà nghĩ ngợi lung tung.

Đặc biệt là sau khi Lý Tuyết nói với cô một câu hôm qua: “Chị à, chị biết giai đoạn đẹp nhất của một mối tình là khi nào kh? Một là khi chưa bắt đầu, hai là khi đã kết thúc. Chị và Bùi Xuyên, vừa hay lại đang ở trong giai đoạn đẹp nhất .”

nhiều tác phẩm nghệ thuật viết về tình yêu đều l yêu cũ” làm trung tâm. Những tác phẩm đại bạo kh ít, đủ để chứng minh trong lòng nhiều , tình yêu cũ luôn là ều đáng để khao khát được hồi sinh.

Bùi Xuyên cũng giống như bao khác, hy vọng tình cũ nối lại cũng là ều dễ hiểu thôi, nhỉ?

“Chúng ta bắt đầu nhé, từ nhân vật Hứa Dung Huyên.”

Lời nói của đạo diễn kéo Giang Mạt trở về thực tại.

Hứa Dung Huyên chính là tên nhân vật của cô trong kịch bản. Giang Mạt lập tức tập trung vào c việc, bắt đầu đọc thoại.

Buổi đọc kịch bản kéo dài suốt cả ngày, mọi tùy tiện ăn cơm hộp vào buổi trưa. Đến chiều, chưa đến giờ ăn tối thì buổi họp cũng kết thúc, nên mọi tự giải quyết bữa tối của .

đề nghị cùng nhau ăn một bữa, nhưng hầu hết mọi đều việc riêng, thế nên buổi tụ tập cũng kh thành.

Giang Mạt cũng cảm th vẫn còn chưa hoàn toàn quen thuộc với kịch bản, cô đang lo nghĩ cách từ chối thì đúng lúc kh cần bận tâm nữa.

Giang Mạt lái xe đến buổi họp nên cô thẳng đến bãi đỗ xe. Trùng hợp thay, Bùi Xuyên cũng về phía bãi đỗ xe.

Hai vừa vừa trò chuyện vu vơ, đến khi đứng trước xe của , Giang Mạt mới kinh ngạc phát hiện:

Xe của Bùi Xuyên lại đỗ ngay cạnh xe của cô.

Cô kh nhịn được mà “Wow” lên một tiếng: “Đúng là trùng hợp thật đ!”

Bùi Xuyên cũng mỉm cười nhẹ nhàng: “Đúng vậy, xem ra chúng ta… duyên.”

Một câu nói thôi đã khiến Giang Mạt lại bắt đầu mơ mộng viển v.

Th cô mở cửa xe nhưng kh ý định lên xe, Bùi Xuyên hỏi: “ chuyện gì à?”

Giang Mạt giật , ánh mắt hơi lảng nơi khác: “À, kh gì. Chỉ là đang nghĩ xem tối nay ăn gì thôi.”

“Thế đã nghĩ ra chưa?”

“Ừm…” Đương nhiên là chưa. Nhưng Giang Mạt tùy tiện bịa ra một câu: “Muốn ăn đồ nướng.”

Nghe vậy, Bùi Xuyên gật đầu “Trùng hợp thật, cũng định tối nay ăn đồ nướng đây.”

“Định?”

“Đúng vậy.” Bùi Xuyên nói: “Hôm qua đã muốn ăn , nên siêu thị mua sẵn nguyên liệu. Nhưng siêu thị lâu quá, đến lúc về thì đã mười giờ đêm, kh dám ăn nữa, nên định để tối nay.”

Giang Mạt gật đầu: “Thế thì đúng là… tâm linh tương th thật.”

Bùi Xuyên “ừ” một tiếng, đột nhiên nói: “Vậy hay là… ăn chung nhé?”

“Hả?”

Giang Mạt ngạc nhiên đến mức thể hiện quá rõ ràng, khiến Bùi Xuyên kh nhịn được mà khẽ bật cười.

Đây là lần thứ hai trong ấn tượng của Giang Mạt, nở nụ cười nhẹ nhàng với cô.

“Vừa hay cô cũng muốn ăn đồ nướng mà?” Bùi Xuyên nói: “Một cũng ăn kh hết, nên cùng ăn .”

“Ờ… được thôi.”

Lúc đồng ý, Giang Mạt chỉ nghĩ đơn giản là ăn một bữa cơm, kh gì to tát cả. Nhưng khi ngồi lên xe của Bùi Xuyên , cô mới nhận ra gì đó kh đúng.

Bùi Xuyên nói là đã mua nguyên liệu để nướng ở nhà, vậy chẳng … cô sắp đến nhà của Bùi Xuyên ?!

Đúng lúc này, xe dừng lại ở ngã tư. Giang Mạt quay sang hỏi với vẻ lúng túng: “Đợi chút, ý là… chúng ta sẽ về nhà để ăn ?”

“Đúng vậy. thế, cô kh thích đến nhà khác à?”

“Kh .” Giang Mạt cười gượng, “ kh ngại, chỉ sợ ngại thôi.”

Bùi Xuyên nghe vậy, chậm rãi trả lời: “Nếu ngại thì đã kh mời cô .”

Đèn đỏ chuyển x, Bùi Xuyên hạ ph tay, xe tiếp tục lăn bánh.

Giang Mạt còn định nói thêm ều gì đó, nhưng ánh mắt cô bỗng lướt qua một cửa hàng đồ ăn nh bên kia đường.

Cửa hàng này bức tường kính lớn thẳng ra ngoài đường, nhờ vậy mà Giang Mạt thể th rõ quang cảnh bên trong.

th một cô gái ngồi bên trong ăn hamburger. Cô chưa từng gặp đó bao giờ, nhưng lại cảm th vô cùng quen thuộc.

Giang Mạt thu ánh mắt lại, bất giác buột miệng: “ nghĩ thế giới này nguy hiểm kh? Liệu thể xảy ra những chuyện kỳ lạ, như là… bóng của một bỗng nhiên sống lại, nuốt chửng chủ nhân của nó?”

Bùi Xuyên nghe xong thì bật cười: “Gần đây cô định nhận một bộ phim huyền bí kỳ ảo nào đ à?”

Ý là suy nghĩ của cô thật quá hoang đường.

Giang Mạt cũng cười theo: “ lẽ vậy.”

Đến nhà Bùi Xuyên, Giang Mạt tòa biệt thự nhỏ tường sơn màu trắng tinh, trong lòng cô chợt dâng lên một cảm giác quen thuộc kỳ lạ.

Nơi này… cô đã từng đến ?

Nhưng nghĩ lại thì cũng hợp lý thôi. Bùi Xuyên là bạn trai cũ của cô, hơn nữa họ đã yêu nhau từ thời học đến khi ra trường. Khoảng thời gian đủ dài để cô từng đến nhà vài lần.

Bước vào biệt thự, cảm giác quen thuộc càng lúc càng rõ rệt. Gần như ngay khi vừa vào cửa, ánh mắt của cô đã vô thức về căn phòng bên trên tầng hai.

Cửa phòng đóng chặt. Rõ ràng là cả bốn phòng trên lầu đều đóng cửa, nhưng kh hiểu cô lại th căn phòng này ều gì đó đặc biệt.

Biết chằm chằm vào phòng của khác là kh lịch sự, Giang Mạt chỉ một lúc nh chóng thu ánh mắt lại.

Bùi Xuyên rửa tay xong liền thẳng vào bếp, l cho Giang Mạt một chai nước nói: “ vào bếp xử lý nguyên liệu trước, cô cứ ngồi nghỉ một lát, xem TV hay gì cũng được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-yeu-cua-toi-la-yjfr/chuong-17.html.]

“Vâng.”

Nhà bếp là kiểu mở, tiếng Bùi Xuyên bận rộn bên đó rõ ràng. Dù cô là khách, nhưng Giang Mạt vẫn cảm th ngồi chờ một thì kh tiện lắm.

Vậy là cô cũng xắn tay áo, tham gia phụ giúp .

Chuẩn bị nguyên liệu cho món nướng kh quá phức tạp. Chỉ cần thái thịt, rửa rau xà lách và vài thứ khác là xong.

Hai làm việc khá nh, chưa đến nửa tiếng, họ đã ngồi ở hai đầu bàn ăn, bắt đầu nướng thịt.

Hai cùng ăn cơm, kh nói gì thì thật ngại ngùng, nhưng Giang Mạt lại kh biết nên nói gì.

Đúng lúc cô còn đang lưỡng lự tìm chủ đề để mở lời, Bùi Xuyên đã chủ động bắt đầu: “Cô còn nhớ lần đầu tiên chúng ta cùng ăn cơm kh? Khi đó cũng giống như bây giờ, ngồi đối diện nhau ăn đồ nướng. Lúc chúng ta vẫn chưa ở bên nhau. thích cô, nhưng cô lại kh hề thích , thậm chí còn chẳng nhận ra tình cảm của . Cô chỉ xem như một đàn em cùng câu lạc bộ kịch, suốt cả bữa ăn, chúng ta chỉ nói chuyện về kịch bản.”

Giang Mạt lặng lẽ nghe kể.

Vì đột nhiên mất trí nhớ, cô hoàn toàn kh chút ấn tượng nào về những chuyện này, cũng kh biết nên phản ứng thế nào.

May mà Bùi Xuyên kh hề chờ đợi câu trả lời từ cô. dường như chỉ đang đắm chìm trong hồi ức của chính , tự kể lại.

“Sau đó chúng ta cùng tham gia một vở kịch. Trong buổi diễn chút sự cố, một đạo cụ bất ngờ rơi xuống. đã c nó giúp cô, và cũng chính lúc đó cô mới nhận ra tình cảm của .”

“Nhưng cô cũng chẳng làm gì cả. Cô còn giả vờ như kh biết, cố ý tránh xa .”

một lần, kh nhịn được nữa và đã tỏ tình với cô. Tận đến khoảnh khắc đó, những ảo tưởng trong lòng mới hoàn toàn tan vỡ. Cô thực sự… chưa từng thích , dù chỉ một chút.”

Giang Mạt chỉ coi đó là một câu chuyện và lặng lẽ lắng nghe. Đến đây, cô kh kìm được tò mò hỏi: “Vậy cuối cùng thì… chúng ta đã bắt đầu yêu nhau như thế nào?”

Bùi Xuyên ngước lên cô, ánh mắt chứa đầy những cảm xúc sâu đậm, mãnh liệt đến mức khiến Giang Mạt bỗng th nghèn nghẹn trong lòng.

Ánh mắt hai giao nhau hồi lâu. Cuối cùng, Bùi Xuyên khẽ cười, cụp mắt xuống, che cảm xúc trong đôi mắt : “ lẽ là vì mặt dày quá. cứ quấn l cô kh bu, cuối cùng cô kh chịu nổi nên mới đồng ý thôi.”

Giang Mạt thực sự kh ngờ, hóa ra chuyện tình cảm giữa cô và Bùi Xuyên lại là do theo đuổi cô trước.

Một xuất sắc và tiếng nói như Bùi Xuyên, cô cứ tưởng theo đuổi lâu lắm mới được chứ.

Những kỷ niệm được gợi lại đã phá vỡ bầu kh khí ngượng ngùng giữa hai . Cuộc trò chuyện sau đó trở nên tự nhiên và thoải mái hơn nhiều.

Thái độ của Bùi Xuyên với cô cũng trở nên dịu dàng hơn hẳn. Tuy nụ cười vẫn hiếm hoi, nhưng ánh mắt cô đã trở nên ấm áp hơn nhiều.

Ăn xong cơm, lẽ do giữa chừng đã uống chút rượu nên thêm chút dũng khí, Giang Mạt kh kìm được hỏi: “Bùi Xuyên, … tại lại tốt với như vậy? Giữa hai chúng ta nhiều chuyện kh vui. Theo lý mà nói, nên ghét mới đúng.”

Bùi Xuyên thẳng vào mắt cô, giọng trầm thấp:

cũng nghĩ nên ghét em. cũng muốn ghét em, nhưng mà…”

Nói đến đây, Bùi Xuyên dừng lại, đôi mắt sâu thẳm cô qua chiếc bàn ăn: “ kh làm được.”

Giang Mạt kh biết về nhà bằng cách nào. Sau khi nghe được câu trả lời đó, đầu óc cô cứ mơ hồ, đến lúc tỉnh táo lại thì đã đứng trước cửa nhà , còn Bùi Xuyên thì lịch sự chuẩn bị rời .

Giang Mạt đưa tay giữ l , Bùi Xuyên lập tức dừng bước, chờ cô nói gì đó.

Cô mỉm cười, cố gạt hết những suy nghĩ rối loạn trong đầu, nhẹ nhàng dặn dò: “Về nhớ cẩn thận đ. Với cả, em ngồi trong xe lâu vậy, khi còn để lại mùi rượu. nhớ mở cửa sổ cho thoáng, đừng để ta nghĩ uống rượu lái xe nhé.”

Bùi Xuyên bật cười bất đắc dĩ: “Kiểm tra nồng độ cồn đâu như vậy. Yên tâm , kh uống rượu, sẽ kh ai oan uổng cả.”

“Vậy thì tốt.” Giang Mạt ngáp một cái, “ về sớm nghỉ ngơi .”

“Em… thật sự kh gì muốn nói với à?”

Giang Mạt lắc đầu, coi như câu trả lời. Thực ra kh cô kh muốn nói gì, mà là đầu óc bây giờ kh tỉnh táo, sợ mở miệng sẽ nói ra ều gì đó kỳ quặc hoặc mập mờ kh nên nói.

Bùi Xuyên thoáng thất vọng, giọng thấp xuống: “Được , vậy trước.”

Vài phút sau, tiếng đóng cửa vang lên. Bùi Xuyên đã rời .

Giang Mạt nằm trên sofa một lúc, cảm giác tỉnh táo hơn.

Cô chợt nhớ còn chưa tẩy trang. Nhân lúc còn chút sức lực, cô cố gắng đứng dậy vào phòng tắm.

Vừa đứng lên, cô vô tình liếc th một kiện hàng chưa mở đặt trên bàn trà.

Lạ thật? Bàn trà của cô lúc nào cũng gọn gàng ngăn nắp, hơn nữa cô kh nhớ món hàng nào chưa kịp mở cả. Kiện hàng này… từ đâu mà ?

Giang Mạt ngáp thêm một cái, l kéo từ ngăn kéo ra và mở kiện hàng.

Bên trong là một cuốn nhật ký cũ kỹ.

Cô mở ra xem, và nội dung bên trong khiến cơn chếnh choáng từ rượu của Giang Mạt biến mất hoàn toàn.

“Đừng tin những xung qu, bọn họ đều cùng một phe.

Đừng tin vào thiên tai hay tai nạn, chẳng nguy hiểm nào cả.

Đừng tùy tiện bước vào bệnh viện, nhất định chuẩn bị kỹ trước khi .

Đừng nói bệnh trong bệnh viện, bệnh viện kh nơi để chữa bệnh.

và Bùi Xuyên kh yêu.

và Bùi Xuyên kh th mai trúc mã.

và Bùi Xuyên kh bạn học.

và Bùi Xuyên kh đồng nghiệp.

và Bùi Xuyên kh bạn bè.

Đừng tin Bùi Xuyên.

Đừng tin Bùi Xuyên.

Đừng tin Bùi Xuyên.

Đừng tin Bùi Xuyên.

tên là Giang Mạt, hãy giữ tỉnh táo.

tên là Giang Mạt, hãy giữ tỉnh táo.

tên là Giang Mạt, hãy giữ tỉnh táo.

Một luồng khí lạnh như xộc thẳng từ đỉnh đầu xuống, khiến Giang Mạt run lên, kh nhịn được mà rùng một cái.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...