Người Yêu Là Trap Girl
Chương 184: Ăn gì cũng được
Chương 184: Ăn gì cũng được
Kiều Ly nói xong liền chạy vào l mũ bảo hiểm và khóa cửa lại. Khóa cửa xong cũng chạy ra ngoài, ngồi lên xe và ôm chặt eo yêu:
- Đúng là em thích ngồi xe máy hơn thật. Ôm thích lắm. Đi ô tô chỉ tránh nắng tránh mưa tiện, chứ trời đẹp thế này xe máy vẫn thích nhất.
Kh chỉ Kiều Ly thích, Toàn Phương cũng thích cảm giác này. Toàn Phương th Kiều Ly đã yên vị, liền chỉnh tay ga và phóng .
Vừa Toàn Phương vừa hỏi:
- Em muốn ăn gì?
- Ăn gì cũng được.
Toàn Phương nhớ lại lần đó rủ cô xem phim, cũng câu trả lời phim gì cũng được. Kết quả, cả buổi Kiều Ly sợ quá chẳng xem được m. Bây giờ hỏi ăn gì cũng vẫn là câu trả lời này. Thật khó nghĩ.
- Ăn gì cũng được thế ăn nhé.
- chỉ được thế là nh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-yeu-la-trap-girl/chuong-184-an-gi-cung-duoc.html.]
- Em muốn gì nói cho biết chứ làm đoán được.
- Vậy cùng ăn bò nhúng dấm . Em thích món lắm.
- Thế dễ thương kh.
Nói xong, Toàn Phương liền rẽ sang con đường khác, tìm quán bò nhúng dấm.
Hà Nội đang là mùa thu, kh khí se lạnh dịu dàng. Gió thổi, tóc bay. Hương thơm nam tính toát ra từ ngồi phía trước cũng khiến cánh mũi say mèn.
Chỉ 1 lát sau, Toàn Phương với Kiều Ly cũng đến được quán, cùng ngồi bên nồi lẩu bò nhúng dấm và thưởng thức bữa ăn. Quán tương đối đ khách nên tầng 1 kh còn chỗ ngồi, lên tầng 2 mới chỗ. Kiều Ly ít khi ra ngoài ăn nên chẳng biết món gì với món gì. Bởi vậy, Toàn Phương hỏi muốn ăn gì, cô mới trả lời ăn gì cũng được. Ngay cả xem phim cũng vậy. Nếu nói về sách thì hỏi là cô trả lời được ngay. Hỏi về phim thì thật sự khó cho cô, nên cô mới nói phim gì cũng được. Chứ kh cố tình làm khó Toàn Phương, bắt đoán. Còn về bò nhúng dấm, hồi năm nhất, Thùy Dương tổ chức sinh nhật ở quán bò nhúng dấm nên cô mới biết ăn bò nhúng dấm ngon. Những lần cô ra ngoài, toàn là Thùy Dương hoặc Hương Trà khai sáng cho cô.
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Nghĩ lại thì cuộc sống của cô ngoại trừ sách vở ra thì kh còn gì khác. Như thế là nhạt nhẽo lắm kh. Sách là thứ duy nhất mở rộng thế giới nội tâm của cô. Thế mà chẳng hiểu Toàn Phương lại yêu cô đến vậy.
Kiều Ly hướng ánh mắt xa xôi ngắm đường phố Hà Nội về đêm. Trên vỉa hè đối diện, m cô gái khoác tay nhau dạo. Lá phượng theo gió trút xuống đầu họ như những đợt mưa xuân.
Tự nhiên cô lại muốn trải lòng 1 chút:
- Em nói ăn gì cũng được là nói thật lòng. Em ít ra ngoài ăn cho nên mù tịt với ẩm thực Hà Nội. Cuộc sống của em tương đối lặng lẽ. Bởi vậy ngày xưa em mới bị chê là khô khan nhạt nhẽo. Em nói ăn gì cũng được kh là cố tình thử thách .
Chưa có bình luận nào cho chương này.