Người Yêu Là Trap Girl
Chương 225: Xấu thảm hại
Chương 225: Xấu t.h.ả.m hại
Thùy Dương ngồi vật vã trên ghế, cố gắng đổi tư thế cho đỡ đau nhưng kh đỡ. May mà Tiến Linh sớm mang t.h.u.ố.c về cho cô. Cô đón l và vội vàng đưa lên miệng uống.
Uống xong thuốc, ngồi nghỉ cỡ nửa tiếng cô cũng th đỡ hơn, liền cùng Tiến Linh ra về. Lúc ở trong thang máy, cô trong gương mới hoảng hồn. Vốn dĩ cô để tóc xoăn tết, lại chưa kịp chải khiến nó xõa xượi y hệt 1 con ên. Mặt mũi thì tái nhợt, môi kh to son chẳng khác gì con c.h.ế.t trôi. Lúc ở nhà, cô đau quá tìm bộ đồ rộng thùng thình mặc vào cho khí huyết lưu th, bây giờ mới th quá sức lôi thôi. Cô liếc sang Tiến Linh đứng cạnh , ăn mặc chỉn chu như kiểu phỏng vấn xin việc mà xấu hổ muốn độn thổ luôn.
Cô kh dám trong gương nữa, vội vàng mở túi xách đang khoác trên vai Tiến Linh, l ra chiếc bút và búi tóc lên cho đỡ lôi thôi. Cô loay hoay mãi vẫn chưa búi xong thì Tiến Linh quay sang búi giúp:
- Để Tiến Linh làm cho.
Thùy Dương đưa bút cho Tiến Linh, để kệ cho Tiến Linh giúp . Cô xuống dưới chân, buồn bã nói:
- xấu thế này tưởng Tiến Linh chạy mất dép chứ.
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
- Thùy Dương nghĩ Tiến Linh là loại đó à?
- Xin lỗi vì đã từng nghĩ xấu cho Tiến Linh. Cảm ơn vì đã giúp . - Nói xong thì 1 giọt nước mắt cũng trượt dài trên má Thùy Dương.
Tuy rằng Thùy Dương đang cúi xuống nhưng Tiến Linh vẫn th, liền đưa tay gạt giọt nước mắt đang chảy trên má cô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-yeu-la-trap-girl/chuong-225-xau-tham-hai.html.]
- lại khóc?
Thùy Dương nghiêng đầu để né ngón tay của Tiến Linh, cô vẫn chưa thể quen được với cử chỉ dịu dàng thế này:
- À. Tại vẫn hơi đau. - Nói xong, cô vội vàng đưa tay lên lau nước mắt.
Ra khỏi thang máy, 2 lên xe taxi và trở về nhà. Lên xe, Thùy Dương đã đỡ hơn nên kh nằm nữa, cô ngồi tựa lưng vào ghế ngủ 1 lúc. Thỉnh thoảng xe hơi sốc, khiến đầu cô khẽ ngả vào vai Tiến Linh.
Tiến Linh mỉm cười ra ngoài đường, nơi từng dòng xe xuôi ngược vội vã nối đuôi nhau. Tự nhiên trong lòng cũng cảm th bình yên khó tả.
Về đến nhà, Thùy Dương ngạc nhiên khi th bó hoa ở trước cửa, kh biết của ai, nhưng vẫn cầm lên. Vào trong nhà, cô để bó hoa lên bàn bếp, vội vàng tìm chiếc ện thoại lúc nãy để trên giường kh kịp mang theo, đồng thời bảo Tiến Linh:
- Tiền khám với tiền t.h.u.ố.c hết bao nhiêu gửi với?
- Cũng ít. Kh cần đâu.
- Tiến Linh đưa viện là biết ơn lắm , kh thể nhận tiền của Tiến Linh được.
- Bạn bè mà câu nệ thế? Chi phí chỉ bằng bữa ăn thôi bao nhiêu đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.