Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Yêu Là Trap Girl

Chương 78: Nỗi nhớ quê hương

Chương trước Chương sau

Chương 78: Nỗi nhớ quê hương

Hôm sau lên thư viện, Kiều Ly đến chỗ Đặng Bằng như mọi khi. ta luôn ngồi 1 , lặng lẽ như 1 ốc đảo, thật sự khiến Kiều Ly cũng hơi cảm giác xót xa.

Cô ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng đặt balo của lên bàn, quay sang bắt chuyện với ta:

- Chúc mừng được vinh d là cá nhân xuất sắc. Lúc hình ảnh lá cờ Việt Nam xuất hiện, em tự hào.

Th Kiều Ly xuất hiện, gương mặt của Đặng Bằng cũng tươi tỉnh hơn hẳn. ngừng lại c việc đang làm dở, tr thủ tám chuyện với Kiều Ly:

- Cảm ơn em. Lúc mọi ăn buffet, xuống chỗ em tìm em nhưng kh th, nên cũng về luôn.

- Ủa, biết em cũng mặt ở hội trường ạ?

- Kh nhiều mặc áo x.

Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426

- Thật ra lúc em cũng lên tìm để chúc mừng, nhưng kh th , em cũng tưởng đã về .

Đặng Bằng nghe được thì vừa ngạc nhiên vừa cảm th tiếc nuối:

- Vậy là em đều tìm nhau nhưng kh gặp.

Kiều Ly mở balo l sách vở đặt lên bàn, mỉm cười vô tư:

- vẻ em kh duyên.

Đặng Bằng kh cười, mà nghiêm túc cô:

- Duyên là do con cả thôi, lần sau nhất định sẽ tìm được em.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-yeu-la-trap-girl/chuong-78-noi-nho-que-huong.html.]

Đã m tháng trời ở London, Kiều Ly nhớ nhà nhớ quê hương. Ở đây chỉ Thùy Linh và Đặng Bằng giúp cô vơi bớt nỗi nhớ nhà. Chỉ là vơi bớt chứ kh hết được. Vẫn những đêm cô kh kìm nén được mà khóc ướt gối.

Đang là mùa đ trời lạnh, cũng kh đâu được, lại càng khiến cho cô cảm th sắp trầm cảm.

Cô chống tay vào cằm, lặng lẽ ra ngoài cửa sổ, bu lời vu vơ:

- Sắp Tết .

- Em nhớ nhà à?

- Vâng.

Lúc mới sang London, Đặng Bằng cũng nhớ nhà. Nhưng thời gian đó, lao vào học với làm thêm để kiếm tiền, cho nên cũng đỡ. cũng hiểu được đại khái cảm giác mà Kiều Ly đang trải qua. Đặng Bằng liền mỉm cười an ủi:

- Tết ở đây mọi cũng tổ chức 1 buổi tiệc đầm ấm lắm. Em cũng chỉ 1 năm ở đây thôi, hãy vui vẻ với những trải nghiệm đang . Sau này, muốn cũng kh còn cơ hội nữa đâu.

- giỏi thật đ?

- Giỏi á? Chuyện đó thì ai cũng biết mà. - Đặng Bằng th vui âm ỉ trong lòng nhưng ngoài miệng vẫn bu lời b đùa cho đỡ ngại.

- Kh, ý em là, ở đây, sống giữa những châu Âu, lại chẳng cần bạn bè ở bên cạnh, mà lại kh th buồn.

- buồn. Nhưng nỗi buồn là sa sỉ đối với . Lúc nào cũng biến nỗi buồn thành sức mạnh.

Im lặng 1 lúc, Đặng Bằng quay sang bảo Kiều Ly:

- Nhưng mà mỗi lần gặp em thì vui. Em là niềm vui hiếm hoi của trong những năm qua.

Kiều Ly im lặng. Cô đã từng bị Đỗ Hoàng chê là khô khan nhàm chán. Bản thân cô cũng th khô khan nhàm chán thật. Ngược lại, cô th Hương Trà mới là năng lượng tươi mới vui vẻ. Thế mà, cô lại thể mang lại niềm vui cho Đặng Bằng ? Kiều Ly gật đầu mỉm cười:

- Vậy thì tốt quá. Em cũng muốn ảnh hưởng tốt đối với xung qu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...