Nguyên La
Chương 6:
Ngài ta một lúc, kh đợi được câu trả lời của ta liền thu hồi ánh mắt thẳng về phía trước.
Ta khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ta nghĩ rằng ngài đã từ bỏ .
Nhưng ta nh đã biết, kh .
Ngài ngồi đó, th nhã tự kiềm chế, dùng một giọng nói trong trẻo, ôn hòa, kể về của vọng niệm trong lòng ngài.
“Ta bốn vị bạn đọc, Lâm Thận Chu là một trong số đó, m năm trước, ta kh thích tính cách của Thận Chu biểu đệ, nhạy cảm, dễ nóng giận. Thế nhưng, đột nhiên một ngày, đệ trở nên ôn hòa.
Trong những buổi trò chuyện lúc rảnh rỗi, ta mới biết đệ đã quen một cô nương họ Khương.”
“Sau khi quen biết Khương cô nương, tính cách đệ trở nên chín c, quan hệ với ta là Uy Ninh Hầu cũng dần được cải thiện, trong học tập cũng tiến bộ hơn.”
“Lúc đầu, khi đệ nhắc đến Khương cô nương, ta chỉ nghe vì tò mò, nhưng về sau, ta lại mong đệ thể nói về nàng nhiều hơn trong những lúc trò chuyện. Trong lời kể của đệ , Khương cô nương giống như một khóm cỏ dại sinh trưởng trên vách đá cheo leo. Ta đã nghĩ, sinh mệnh lực thật là dồi dào biết bao, nếu ta cũng quen biết vị Khương cô nương này thì tốt biết m.”
“Nhưng ý nghĩ này, là kh nên , ta là Thái tử, là Trữ quân của một quốc gia, kh nên thèm muốn trong lòng của biểu đệ.”
“Ta chôn vùi vọng niệm sâu trong đáy lòng, vốn nghĩ nó sẽ dần mục rữa, tan biến, nhưng ai ngờ Lâm Thận Chu lại kh biết trân trọng, đã trao cho hạt giống trong lòng ta cơ hội đ.â.m chồi nảy lộc.”
“Khương Đại cô nương, tâm tư của ta kh thuần khiết, nàng đuổi ta kh?”
Điều này... làm ta dám chứ...
Ngài là Thái tử, lại còn giúp đỡ ta.
Nhưng ta cũng kh thể đồng ý với ngài.
Ta kh hề tốt đẹp như ngài nói, ta chỉ là một cô gái mồ côi đang nỗ lực sinh tồn trên đời này.
Vị trí Thái t.ử phi, vô số quý nữ tr giành, kh đến lượt ta.
Hơn nữa, dù ta đồng ý với ngài, Hoàng hậu nương nương cũng sẽ kh cho phép ngài cưới một vợ kh bất kỳ sự giúp đỡ nào cho ngài.
Ta thành thật nói cho ngài nghe suy nghĩ của ta.
Ngài im lặng lâu, nói: “Quán ăn ngoài thành kia, hương vị thật sự ngon. Khương Đại cô nương, nếm thử .”
Ta kh ngờ rằng, quán ăn mà Thái t.ử Hạc Thí nói lại nằm ngay cạnh rừng đào.
Hoặc nói đúng hơn, rừng đào và quán ăn đó vốn là sản nghiệp của Hạc Thí.
Vú nuôi khi ngài còn nhỏ, sau khi xuất cung, gia đình gặp nạn mất kế sinh nhai, tìm đến cầu xin ngài, ngài liền giao rừng đào và quán ăn cho gia đình v.ú nuôi quản lý.
Gia đình v.ú nuôi th Thái t.ử thì nhiệt tình, đối đãi với ta cũng vô cùng thân thiết, nh đã dọn lên một bàn thức ăn mang hương vị đồng quê.
Hương vị quả thật ngon.
Sau khi ăn xong một bữa cơm trong im lặng, Hạc Thí đưa ta về Khương phủ.
Trước khi ta bước vào cửa, ngài chợt gọi ta lại, nói: “Lâm Thận Chu là kẻ mang trong cốt cách vài phần ích kỷ, Khương Đại cô nương, nàng tự cẩn thận một chút.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Được.” Ta gật đầu, “Đa tạ.”
Ta dõi mắt ngài rời , đợi khi ngài khuất, ta xoay nhấc chân, định quay về nội viện, lại nghe th O Nhi hành lễ phía sau ta: “Lâm Thế tử.”
Ta quay đầu lại, liền th Lâm Thận Chu.
Sắc mặt khó coi, sải bước tiến lại gần ta, mở miệng liền hỏi: “Khương Nguyên La, ngươi đang trả thù ta ư?”
Ta sững sờ.
Ta chỉ muốn tránh xa , sống tốt cuộc sống của , chưa bao giờ nghĩ đến việc trả thù .
lại nói: “Vừa mới chia tay ta, lại liền bám l một nam nhân quyền thế hơn, ngươi làm như vậy, lỗi với ai?”
Ta lỗi với ai? Ta cần lỗi với ai ?
Ta kh muốn tr luận với kẻ ngốc, xoay định bỏ .
lại ôm chầm l eo ta, đặt cằm lên vai ta, dịu giọng nói: “Nguyên La, ta nhận thua , nàng đừng đối xử với ta như vậy được kh? Bao nhiêu năm qua, chúng ta nương tựa lẫn nhau, ta kh thể thiếu nàng.”
Ta nghe nói bao năm qua, trong lòng chợt nhói lên, bàn tay đang đẩy cũng chần chừ một chút.
lại nghe nói tiếp: “Nguyên La, chúng ta vẫn như xưa được kh? Nàng chỉ cần kh gây sự với Nguyên Sương, chúng ta vẫn sẽ chung sống như trước.”
Chát!
Ta dùng sức đẩy ra, tát mạnh một bạt tai vào mặt .
“Lâm Thận Chu, ngươi thật khiến ta ghê tởm!” Ta run rẩy giận dữ mắng, “Ngươi cút , cút thật xa cho khuất mắt ta!”
Lâm Thận Chu dùng ánh mắt đau khổ ta, cứ như thể... là ta phụ bạc vậy.
Trong lòng ta càng thêm ghê tởm, quay đầu th cái chốt cửa dựng bên tường, ta chạy tới giơ chốt cửa lên, ném thẳng về phía Lâm Thận Chu.
Lâm Thận Chu kh ngờ ta lại đ.á.n.h thật, trúng một cái, kêu lên vì đau đớn, ta đang cơn giận dữ, đâu quan tâm sống c.h.ế.t ra , ta giơ chốt cửa lên, nhắm thẳng vào trán mà đập xuống.
kịp phản ứng, nghiêng né tránh, sau đó nh chóng lùi lại, chật vật bỏ .
Sau khi Lâm Thận Chu , ta chống chốt cửa thở dốc.
O Nhi lo lắng nói: “Cô nương, thủ đoạn của Lâm Thế tử, chúng ta đều biết rõ, nếu cứ dây dưa qu rối như vậy, sau này làm đây? Chẳng lẽ thật sự làm cho ư?”
Kh, dù ta tự nguyện cạo tóc làm ni cô, cũng quyết kh làm cho Lâm Thận Chu!
“Cô nương, chi bằng, chúng ta cầu xin Thái t.ử Điện hạ nghĩ cách .” O Nhi ngập ngừng nói, “Ngài là Thái tử, lại còn mến mộ cô nương, hơn nữa lại là biểu ca của Lâm Thế tử, nhất định cách khiến Lâm Thế t.ử biết ều.”
Ta bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ những lời O Nhi nói.
Nàng nói kh sai.
Chuyện này, ta vẫn tìm Hạc Thí cầu giúp đỡ.
Thời đại này, đối với nữ t.ử thật bất c, vừa tước đoạt quyền lợi lập c lập nghiệp của chúng ta, lại vừa dùng Nữ Giới Nữ Đức để ràng buộc chúng ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.