Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nguyện Từ Nay Chẳng Gặp Lại

Chương 17

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chương 17

Tiếng gào mất kiểm soát Hoắc Dụ Hàn cuối cùng cũng thu hút ánh những xung quanh.

ánh mắt khác .

dần lấy lý trí.

Lặng lẽ đó.

Cố gắng đè nén những cảm xúc đang cuộn trào trong cơ thể.

lâu .

mới ngẩng đầu lên.

cha con nhà họ Lâm.

Trong mắt còn chút nhiệt độ nào.

“Lâm Vũ Lan.”

“Dù thế nào nữa.”

“Chuyện giữa và Tuệ Mẫn.”

“Cũng đến lượt cô bình luận.”

“Việc cô làm tiếp theo.”

trả giá cho tất cả những gì gây .”

dứt lời.

Từ cuối hành lang.

Mấy cảnh sát mặc đồng phục bước tới.

Sắc mặt Lâm Vũ Lan lập tức đổi.

!”

tù!”

“Dụ Hàn!”

“Em xin !”

“Tha cho em !”

!”

Như thể tỉnh mộng.

Nhớ cảnh hiện tại .

điên cuồng lao tới cầu xin.

Hoắc Dụ Hàn lùi mạnh về phía .

Giống như đang tránh một thứ dơ bẩn.

Các cảnh sát lập tức xông tới.

Khống chế Lâm Vũ Lan tại chỗ.

Tiếng gào thảm thiết vang vọng khắp hành lang bệnh viện.

“Đồng chí Lâm Vũ Lan.”

“Cô tình nghi cố ý hại dẫn đến hậu quả đặc biệt nghiêm trọng. Mời cô phối hợp điều tra và với chúng !”

xong.

Mấy cảnh sát gật đầu với Hoắc Dụ Hàn.

đó áp giải Lâm Vũ Lan rời .

Hoắc Dụ Hàn lặng lẽ theo.

rõ.

Kể từ hôm nay.

Thứ chờ đợi Lâm Vũ Lan chỉ còn sự trừng phạt pháp luật.

...

Còn cha Lâm.

từ đầu đến cuối vẫn im lặng.

Ngay cả khi cảnh sát đến bắt Lâm Vũ Lan cũng hề lên tiếng.

từ lúc nào.

Ông lén lút bỏ .

...

Hành lang phòng cấp cứu nữa trở nên yên tĩnh.

trong lòng Hoắc Dụ Hàn chỉ còn sự hoang vu lạnh lẽo.

Dù Lâm Vũ Lan bắt.

Những lời cô vẫn như dao khắc tim .

hận chính .

Hận sự tự phụ.

Hận sự vô trách nhiệm.

Bởi làm tổn thương Lâm Tuệ Mẫn sâu sắc nhất.

Thật .

Nghĩ đến đây.

Bước chân Hoắc Dụ Hàn loạng choạng.

Cho đến khi lưng tựa bức tường trắng bệnh viện.

mới như mất hết sức lực.

Chậm rãi trượt xuống đất.

Vùi đầu hai tay.

ai thấy.

Vị binh vương nổi tiếng quân khu Kinh Thành.

mệnh danh sắt đá gục ngã.

lặng lẽ rơi một giọt nước mắt bên bức tường trắng chứng kiến vô lời cầu nguyện.

...

cứ đó.

Như một kẻ mất hồn.

Đắm chìm trong thế giới riêng .

qua bao lâu.

Cho đến khi đèn phòng cấp cứu đột ngột tắt.

Cánh cửa mở .

Hoắc Dụ Hàn lập tức bật dậy.

Loạng choạng lao tới.

“Bác sĩ!”

“Cô thế nào ?”

gần như nín thở.

Chăm chăm gương mặt vị bác sĩ.

Đầu óc trống rỗng.

Tim đập như trống trận.

dám nghĩ.

Nếu câu trả lời điều sợ nhất.

Liệu phát điên .

Thậm chí còn .

Lúc sẽ làm chuyện gì.

Bác sĩ tháo khẩu trang xuống.

“Đồng chí.”

“Xin bình tĩnh.”

một tin và một tin .”

“Tin bệnh nhân cấp cứu kịp thời nên giữ tính mạng.”

đến đó.

Hoắc Dụ Hàn mềm nhũn.

Suýt nữa ngã quỵ xuống đất.

Tim như ngừng đập một nhịp.

đó niềm vui mừng dữ dội.

còn kịp mở miệng.

Bác sĩ tiếp:

“Tin ...”

“Mặc dù thoát khỏi nguy hiểm tính mạng.”

do não bộ thiếu oxy quá lâu.”

“Hiện tại bệnh nhân rơi trạng thái thực vật.”

cách khác...”

sống thực vật.”

Ầm.

Đầu óc Hoắc Dụ Hàn như nổ tung.

âm thanh xung quanh lập tức biến mất.

còn thấy gì nữa.

Trong đầu chỉ còn một câu liên tục vang vọng.

sống thực vật.

Lâm Tuệ Mẫn...

trở thành sống thực vật.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...