Nguyện Từ Nay Chẳng Gặp Lại
Chương 42
Hoắc phu nhân dường như thể tin nổi.
Bà ngờ con trai lạnh lùng, bạc tình , ở mặt thể trở nên như .
“Cháu hiểu những lo lắng bác.”
“Cháu cũng Hoắc Dụ Hàn sinh để làm quân nhân.”
“Cháu sẽ cản trở tiền đồ , bác cứ yên tâm.”
“Chỉ cần bác thể quản lý , cháu thể bảo đảm rằng từ nay về , cháu sẽ chủ động gặp thêm bất cứ nào nữa.”
khi những lời , chỉ cảm thấy cả nhẹ nhõm.
còn để ý sắc mặt Hoắc phu nhân nữa.
Vì , xong liền chủ động dậy rời .
Từ hôm đó trở , đến bệnh viện thêm nào nữa.
Cũng tới thăm Hoắc Dụ Hàn.
dù cũng cứu một mạng.
Vì thế mỗi ngày đều hầm một nồi canh bổ dưỡng, nhờ Tiểu Trương, cảnh vệ bên cạnh , mang tới bệnh viện giúp.
Thời gian trôi nhanh.
thứ cũng bình yên đến lạ.
bận rộn với cửa hàng mới và xưởng may , một nữa lao đầu công việc.
Một khi bận rộn, cũng còn tâm trí nghĩ tới những chuyện giữa và Hoắc Dụ Hàn.
Sự rung động ngày hôm đó, khi tỏ tình trong phòng bệnh, dường như cũng biến mất.
khóa nó thật sâu nơi đáy lòng.
cho bất kỳ ai chạm tới.
Ngay cả chính cũng cho phép nhớ .
Thế hai tuần .
Sáng hôm , khi tới mở cửa hàng, thấy Hoắc Dụ Hàn cửa.
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều đang nhiều độc giả săn đón.
lẽ đợi từ lâu.
Bộ quân phục màu xanh sẫm còn đọng sương buổi sớm.
thấy , đôi mắt đen sâu thẳm lập tức sáng lên.
sải bước tới.
“ mấy giờ em mở cửa.”
“Vì tới sớm để chờ.”
“May mà đợi em.”
, lòng bỗng trở nên vô cùng phức tạp.
hỏi:
Tại tới sớm như thế để chờ ?
cuối cùng vẫn nuốt câu hỏi xuống.
hít sâu một bình thản :
“ chuyện gì ?”
Hoắc Dụ Hàn khẽ nhíu mày, dường như hiểu thái độ .
“Em ?”
trả lời.
Chỉ lấy chìa khóa mở cửa cửa hàng lặp :
“Nếu chuyện gì thì thẳng .”
“Hoắc Dụ Hàn, nghĩ chúng nên giữ cách với thì hơn.”
, sắc mặt lập tức sa sầm.
“Tại ?”
“Lâm Tuệ Mẫn, chẳng chúng ?”
“Em đồng ý cho một cơ hội cơ mà!”
khẽ nhắm mắt.
“Hoắc Dụ Hàn.”
“ đồng ý cho một cơ hội.”
“ nghĩa nhất định chấp nhận sự theo đuổi .”
“ lâu như tới thăm , chẳng lẽ vẫn hiểu ?”
“Hôm đó chỉ yên tâm dưỡng thương.”
“ khi về nhà suy nghĩ kỹ, cảm thấy chúng hợp.”
Lời quá vòng vo.
cũng đến mức tuyệt tình.
Thế mà vành mắt Hoắc Dụ Hàn vẫn đỏ lên.
bước tới, ép sát tường.
Nhốt giữa cơ thể và bức tường phía .
Nghiến răng gằn giọng:
“Ý em gì?”
“Lâm Tuệ Mẫn, em đang đùa giỡn với ?”
chỉ cảm thấy bất lực vô cùng.
“Hoắc Dụ Hàn.”
“ chúng dừng .”
“ thấy cách giữa chúng quá lớn ?”
khẽ.
nụ đầy cay đắng.
“Giữa chúng quá nhiều ngăn cách.”
“ những duyên phận, vốn dĩ thể cưỡng cầu.”
đến đây, chợt cảm thấy cổ họng đắng nghét.
Sống mũi cũng cay cay.
tất cả những lời , Hoắc Dụ Hàn vẫn gì.
như đang giận dữ đến cực điểm.
Hai bàn tay siết chặt lấy vai .
lâu .
đột nhiên gầm lên đầy phẫn nộ.
Một quyền nện mạnh bức tường bên cạnh.
Rầm!
“Lâm Tuệ Mẫn!”
nghiến răng gọi tên .
Từng chữ như nghiền nát giữa hai hàm răng.
đó thêm một câu nào nữa.
bỏ .
Bước chân dứt khoát.
Mãi tới khi bóng lưng biến mất khỏi tầm mắt.
mới dám để bản mềm nhũn trượt xuống nền đất.
Cũng chỉ đến lúc đó, mới dám để nước mắt rơi xuống.
“Rốt cuộc em đang làm gì ?”
“ thích , tại còn hành hạ lẫn ?”
từ lúc nào, Lục Vực bước .
lẽ thấy tất cả.
Nét mặt trở nên vô cùng phức tạp.
Một vốn luôn cà lơ phất phơ như , lúc chuyện mang theo vài phần cảm khái.
thấy giọng , vội cúi đầu.
Lén lau sạch nước mắt.
Rõ ràng bàn về chuyện .
Thế nên chỉ dậy.
Để cho Lục Vực một bóng lưng cùng câu nhẹ bẫng:
“Làm việc thôi.”
“Còn kiếm tiền nữa.”
đó, trong một thời gian dài.
Hoắc Dụ Hàn xuất hiện thêm nào nữa.
đoán lẽ kể cuộc chuyện giữa chúng .
Cũng chuyển nguyên vẹn những lời lạnh lùng cho .
Thật ...
Đó chính kết quả mà mong .
và Hoắc Dụ Hàn đều thể bắt đầu một cuộc sống mới.
chẳng hiểu vì .
Trong lòng luôn cảm giác bất an.
Như thể một tảng đá nặng nề đè lên ngực.
Khiến tâm trạng lúc nào cũng trĩu xuống, nhẹ nhõm nổi.
Bạn thể thích: Họ Trả Tôi 8.000 Tệ, Tôi Cho Họ Thấy Cái Giá Thật - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
cuộc sống vẫn tiếp tục.
Vì thế, ép bản gạt bỏ hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, dùng công việc để khiến bận rộn đến mức còn thời gian nghĩ ngợi.
Thế , chuyện ngoài ý vẫn xảy .
Hôm trời vẫn âm u như ngày.
đến cửa hàng, mở cửa buôn bán.
kịp làm mấy đơn hàng thì thấy một tràng tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Ngay đó, một gương mặt quen thuộc lao thẳng trong.
ai khác.
Chính Tiểu Trương, cảnh vệ Hoắc Dụ Hàn.
lẽ chạy một mạch tới đây.
thở còn định, vội vàng nắm lấy tay , :
“Đồng chí Lâm Tuệ Mẫn, cầu xin chị, mau gặp thủ trưởng chúng !”
“ ... sắp qua khỏi !”
Lời thốt , đầu óc lập tức trống rỗng.
Chiếc cốc trong tay rơi mạnh xuống đất.
Một tiếng choang vang lên chói tai.
“... gì cơ?”
gần như tìm giọng .
lao tới, siết chặt cánh tay Tiểu Trương.
mở miệng, giọng nghẹn .
Tiểu Trương dừng giải thích.
kéo chạy thẳng về phía ga tàu.
đường , từ những lời đứt quãng Tiểu Trương, cuối cùng cũng bộ đầu đuôi câu chuyện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.