Nguyện Từ Nay Chẳng Gặp Lại
Chương 8
Chương 8
“Chị , chẳng lẽ chị gọi bọn họ đến ?”
“Tại ?”
“Chúng chẳng ?”
“Chị rõ bọn họ sẽ đ//ánh ch//ết em mà, tại chị đối xử với em như thế?”
Lâm Vũ Lan đến đứt quãng.
Tiếng cô khiến những xung quanh bắt đầu chỉ trỏ về phía .
Ánh mắt Hoắc Dụ Hàn cũng ngày càng lạnh lẽo.
ở đây lúc .
chỉ bật thật lớn.
như .
Kiếp cũng thế.
luôn chỉ vì một hai câu Lâm Vũ Lan mà trực tiếp kết tội .
Thậm chí chẳng buồn tìm hiểu sự thật.
yêu .
thấu hiểu .
Càng từng tin tưởng .
Vết thương mặt đau rát.
trái tim tê dại từ lâu.
lạnh lùng hai mặt.
đột nhiên lên tiếng.
“ từng hại Lâm Vũ Lan.”
“Nếu từng dù chỉ một chút ý định làm hại cô , thì ngay khi bước khỏi cánh cửa , sẽ ch//ết yên .”
“ dám thề.”
“Lâm Vũ Lan, cô dám thề ?”
Giọng lạnh lẽo mà rõ ràng.
Ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.
Trong khoảnh khắc .
Tiếng Lâm Vũ Lan cũng nghẹn .
Phân xưởng trở nên im lặng.
bật mỉa mai.
đó xoay rời .
...
Dáng vẻ lạnh lùng quyết tuyệt khiến Hoắc Dụ Hàn sững tại chỗ.
bóng lưng khuất dần.
bỗng cảm giác như đánh mất một thứ vô cùng quan trọng.
...
khi xử lý vết thương ở bệnh viện.
khi rời , ghé qua quầy y tá.
“Đồng chí y tá, nhà Lâm Tiểu Mạch.”
“Dạo thể sẽ đến thăm em .”
“Nếu em hỏi thì cứ bận công việc.”
Cô y tá gật đầu.
đang định rời .
Phía bỗng vang lên giọng ngập ngừng.
“Chị...?”
đầu .
Tiểu Mạch đang xe lăn.
Đôi mắt đầy kinh ngạc lớp băng trắng đầu .
“Chị!”
“Chị làm ?”
“ xảy chuyện gì?”
miễn cưỡng nở nụ .
“ .”
“Chỉ vết thương ngoài da thôi...”
còn hết câu.
Tiểu Mạch ngắt lời.
“ bắt nạt chị ?”
Giọng cô bé lạnh đến đáng sợ.
Đôi mắt chằm chằm .
Từng chút một trở nên âm u.
Tim chợt thắt .
đang định giải thích.
Thì phía bất ngờ vang lên giọng quen thuộc.
Đừng bỏ lỡ: Đại Sư Huyền Học Không Phải Người, truyện cực cập nhật chương mới.
“Lâm Tuệ Mẫn.”
đầu theo.
Cách đó xa.
Đừng bỏ lỡ: Bị Bỏ Rơi Vào Ngày Cưới, Tôi Được Tổng Tài Hàng Tỷ Chiều Chuộng - Thẩm Thanh Thu, Phó Đình Thâm, truyện cực cập nhật chương mới.
Hoắc Dụ Hàn và Lâm Vũ Lan đang cạnh .
Trông giống như một đôi trai tài gái sắc.
Tim đập mạnh.
lập tức sang Tiểu Mạch.
thở em gái bỗng trở nên nặng nề.
Cô bé chằm chằm Lâm Vũ Lan.
Trong mắt hận ý khắc cốt ghi tâm.
“Lâm Vũ Lan.”
“Cô còn dám xuất hiện mặt chúng ?”
Giọng chất chứa oán hận khiến lòng trầm xuống.
lập tức chắn xe lăn Tiểu Mạch.
Lạnh giọng :
“Tiểu Mạch cần nghỉ ngơi.”
“Các .”
“Con bé thấy các .”
dứt lời.
Lâm Vũ Lan gật đầu.
đó dịu dàng khoác lấy cánh tay Hoắc Dụ Hàn.
Dáng vẻ vô cùng mật.
“Dụ Hàn.”
“ chúng thôi.”
“Chuyện em để lát nữa hỏi chị cũng .”
Tim như kim đâm.
Hai mắt cay xè.
giả vờ như thấy cảnh tượng .
Lặng lẽ dời ánh mắt .
“Đồ khốn!”
Đột nhiên.
Tiếng gào đầy tức giận Tiểu Mạch vang lên.
kinh hãi đầu.
Chỉ thấy đôi mắt em gái đỏ ngầu vì giận dữ.
Cô bé cố gắng chống dậy khỏi xe lăn lao về phía Lâm Vũ Lan.
ngay giây tiếp theo.
Chiếc xe lăn lật nghiêng.
Ầm một tiếng.
Đè thẳng lên cô bé.
Vô cùng chật vật.
“Tiểu Mạch!”
hoảng hốt chạy tới.
Vội vàng đỡ em gái dậy.
Đến khi luống cuống đưa em trở phòng bệnh.
Tiểu Mạch đến nức nở.
Hai mắt cũng đỏ hoe.
hiểu em hơn bất kỳ ai.
Tiểu Mạch mới chỉ mười bốn tuổi.
tính cách vô cùng kiêu hãnh.
Thế đôi chân tàn phế ...
khiến em chỉ thể sống trong đau đớn và tủi nhục.
Còn .
chị gái.
bất lực chẳng thể làm gì.
ở bên em đến tận đêm khuya.
Đợi khi Tiểu Mạch ngủ say mới dám lặng lẽ rời .
ngờ.
Sáng sớm hôm .
bước khỏi ký túc xá.
thấy bác bảo vệ dẫn theo một cô y tá vội vã chạy tới.
thấy .
Cô y tá gần như sắp .
“Đồng chí Lâm Tuệ Mẫn!”
“Em gái cô...”
“Lâm Tiểu Mạch mất tích !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.