Nguyện Ước Của Em
Chương 3:
Lời của Lâm Uyển còn chưa dứt, mẹ đã x vào biệt thự.
Đường Đường vẫn đang ôm búp bê quỳ dưới đất khóc xé lòng.
Mẹ th con bé, cả tức giận đến run rẩy.
“Nó chính là đứa con hoang mà Hứa Hủ sinh ra ?!”
Đường Đường sợ hãi lùi lại phía sau, ôm chặt l con búp bê vải.
“Bà ngoại…” Con bé rụt rè cất tiếng.
“Ai là bà ngoại của mày?!” Mẹ x lên một tát đẩy ngã Đường Đường: “Nhà họ Hứa kh thứ bẩn thỉu như mày!”
Đường Đường ngã mạnh xuống đất, đầu va vào cạnh bàn trà, m.á.u lập tức chảy ra xối xả.
“Đừng mà! Mẹ! Đường Đường con bé kh con hoang!”
hoảng loạn lao đến c trước mặt Đường Đường, ngón tay vì sợ hãi và phẫn nộ mà run rẩy, nhưng kh ai thể th.
“Mẹ!” Tạ Từ muốn tiến lên đỡ Đường Đường dậy.
“ dám đỡ nó xem!” Mẹ chỉ vào Tạ Từ:
“Đứa con hoang này kh biết Hứa Hủ sinh ra với ai, mang nó về đây làm gì?!”
trơ mắt m.á.u của con gái nhuộm đỏ sàn nhà.
muốn ôm con, muốn lau m.á.u cho con, nhưng chẳng làm được gì cả.
ước gì còn sống, như vậy mới thể bảo vệ tốt Đường Đường của .
“Mẹ ơi…” Đường Đường khóc lóc bò dậy, m.á.u từ trán chảy xuống tận mắt: “Đường Đường đau quá…”
“Đau c.h.ế.t là tốt nhất!” Mẹ cười lạnh.
“Mẹ mày là con ếm đóng phim cấp ba, nghiện ngập đến mức kh ra ngợm kh ra ngợm, mày cũng chẳng thứ tốt lành gì!”
“Mẹ con kh xấu!” Đường Đường đột nhiên hét lớn lên: “Mẹ là hùng!”
“ hùng?” Mẹ tức quá hóa cười: “Một con nghiện cởi sạch cho ta quay phim mà cũng xứng gọi là hùng ?”
Bà quay sang Tạ Từ:
“Bây giờ cho hai lựa chọn, hoặc là tống cái loại tạp chủng này vào viện mồ côi, hoặc là bây giờ c.h.ế.t ngay tại đây cho xem, tự tính liệu !”
Lâm Uyển vội vàng tiến lên đỡ l mẹ đang lảo đảo:
“Mẹ, mẹ đừng kích động, sức khỏe là quan trọng nhất.”
“Làm kh kích động được?” Mẹ ôm ngực.
“Mặt mũi nhà họ Hứa đều bị tiện nhân Hứa Hủ đó bôi tro trát trấu hết ! Bây giờ cô ta còn muốn chúng ta nuôi hộ đứa con hoang này? Nằm mơ!”
Tạ Từ đứng chôn chân tại chỗ, sắc mặt x mét.
Đường Đường mặt đầy máu, lại mẹ đang tức giận run rẩy.
“Con sẽ liên lạc với viện mồ côi.” nhắm mắt lại, giọng nói mệt mỏi: “Đợi xử lý xong vụ án trong tay, con sẽ đưa con bé .”
“Đừng mà…” Đường Đường khóc lóc bò đến chân Tạ Từ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đường Đường sẽ ngoan mà, Đường Đường kh cần gì hết, Đường Đường chỉ muốn tìm mẹ thôi…”
“Mẹ mày sớm đã kh cần mày nữa !” Tạ Từ một chân đá văng con bé ra: “Đừng nói m lời ma quỷ đó nữa!”
Đúng lúc này, ện thoại của Tạ Từ vang lên.
“Pháp y Tạ, vụ án p.h.â.n x.á.c ở s hộ thành tiến triển, tại hiện trường phát hiện một chiếc vali màu đỏ còn nguyên vẹn, cần qua đây ngay lập tức!”
Tạ Từ cúp ện thoại, liếc Đường Đường đang nằm bệt dưới đất.
“Nó cùng .”
“ Từ…” Lâm Uyển khẽ lên tiếng: “Hay là cứ để đứa trẻ ở lại nhà .”
“Em chăm sóc mẹ cho tốt.” Tạ Từ Lâm Uyển.
Mẹ hừ lạnh một tiếng: “Tốt nhất là ném nó ở chỗ đó cho c.h.ế.t quách , cũng đỡ để th mà ngứa mắt.”
Lâm Uyển đỡ mẹ ngồi xuống, nhẹ giọng an ủi: “Mẹ, mẹ đừng giận, để con rót cho mẹ ly nước.”
th rõ ràng, khi Lâm Uyển quay vào bếp, khóe miệng cô ta khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ xíu.
biết chính cô ta cố tình báo cho mẹ biết, nhưng kh cách nào vạch trần bộ mặt giả tạo của cô ta, chỉ thể trơ mắt Tạ Từ xách Đường Đường lên, như xách một con búp bê rách rưới vứt vào trong xe.
Chiếc xe lao vun vút trong màn đêm, Đường Đường cuộn tròn ở ghế sau, m.á.u trên trán đã khô lại, con bé ôm búp bê, nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Mẹ ơi, Đường Đường tìm th chú , nhưng chú kh tin Đường Đường…”
“Mẹ ơi, Đường Đường sợ lắm…”
“Mẹ ơi, mẹ ở trong thùng lạnh kh, mẹ đến đón Đường Đường được kh…”
Tim đau như d.a.o cắt, chỉ thể cố gắng hết sức tiến lại gần Đường Đường, hy vọng thể khiến con cảm nhận được một chút hơi ấm.
Xin lỗi con, Đường Đường.
Là mẹ vô dụng.
Mẹ thậm chí còn chẳng thể sắp xếp được đường lùi cho con.
Xe dừng lại bên bờ s hộ thành, bên ngoài vạch cảnh giới một vòng đang đứng xem náo nhiệt.
Tạ Từ đeo găng tay, mặt kh cảm xúc ngồi xổm xuống.
“Mẹ ơi! Mẹ ơi!” Đường Đường ở trong xe th chiếc vali màu đỏ, kích động vỗ vào cửa kính xe.
Đội trưởng hình cảnh Lão Trương nhíu mày: “Pháp y Tạ, đưa đứa trẻ đến đây làm gì?”
“Con hoang của Hứa Hủ.” Tạ Từ kh thèm ngẩng đầu.
“Xong việc sẽ đưa nó vào viện mồ côi.”
“Kh! Con bé là con gái của ! Tạ Từ, kh được đưa con bé !”
dùng hết sức gào thét, nhưng Tạ Từ hoàn toàn kh nghe th.
Lão Trương thở dài một tiếng: “Đứa trẻ này cũng thật đáng thương, vớ mẹ như Hứa Hủ.”
“Đáng thương cái gì?” Tạ Từ cười lạnh.
“Rau nào sâu n thôi, mới năm tuổi đã học được cách nói dối đòi tiền .”
Đường Đường của khóc đến mức sắp kh thở nổi, lòng đau như cắt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.