Nguyệt Huyết Ca
Chương 1: Màu máu trong tuyết trắng
Tuyết đầu mùa phủ lên học viện một màu trắng lặng.
Những tòa nhà cổ kính xếp hàng dưới bóng đêm, mái ngói đen ánh lên thứ sáng bạc mờ nhạt như hơi thở sắp tắt. Từng mảng tường đá rêu phong hắt lại ánh đèn vàng, loang lổ như vết sẹo cũ trên da .
Kh ai nói chuyện. Kh ai bước . Chỉ tiếng gió rít qua hành lang, lạnh và dài, như tiếng rên rỉ của thời gian.
Giờ học cuối cùng kết thúc, sinh viên tản dần ra khỏi giảng đường, để lại những lối hẹp in dấu chân tan trong tuyết.
Bạch Hiền chậm hơn tất cả. giữ thói quen đó bước sau mọi vài nhịp, để tiếng giày kh hòa vào bất cứ ai. Áo khoác đen kéo cao cổ, tóc bị gió thổi xô về một bên, ánh lặng như mặt hồ mùa đ.
Ở tầng ba tòa nhà phía Đ một lớp học đã bỏ trống nhiều năm. ta bảo, ban đêm nơi vẫn tiếng phấn viết lên bảng, dù kh hề một bóng .
Bạch Hiền kh tin nhưng vẫn thường hay lên đó.
lẽ vì đó là nơi cuối cùng trai , Bạch Kiệt, từng đứng.
Bước chân dừng lại trước cánh cửa gỗ sẫm. Lớp sơn tróc từng mảng, trên tay nắm còn vết khô sẫm màu như đã thấm sâu vào thớ gỗ. đặt tay lên đó, lành lạnh.
Bên trong vẫn như cũ bụi phủ dày, bàn ghế nghiêng ngả, khung cửa sổ vỡ một góc, tuyết len vào tạo thành vệt dài trắng xóa trên nền. Trên bàn giáo viên, một cuốn sổ cũ nằm yên.
Bạch Hiền bước tới, mở ra. Trang đầu là nét chữ của trai , ngay ngắn, hơi nghiêng về bên nét chữ mà từng dùng cả tuổi thơ để bắt chước.
Phía dưới là một dòng khác, mảnh và nguệch ngoạc, như được viết vội bằng tay run:
---Họ kh .---
Mực lem ra, hòa cùng một vệt nâu đỏ đã khô. Bạch Hiền khẽ rút tay lại, cảm giác lạnh buốt chạy dọc xương sống. lật thêm vài trang, toàn những ghi chú rời rạc: mô tả một , những giờ học kỳ lạ, ánh mắt kh bóng, bóng kh hình.
Một tiếng động nhỏ vang lên như tiếng bàn ghế cọ nhẹ. Bạch Hiền quay lại.
Hành lang ngoài cửa tối hơn thường lệ.
Từ cuối dãy, ánh đèn vàng chớp lên một nhịp, tắt hẳn.
Trong khoảnh khắc , th ai đó đứng ở đầu hành lang cao, gầy, đứng dựa lưng vào tường. Kh th rõ mặt, chỉ th ánh sáng trắng phản lên từ hàng cúc áo và một đôi mắt dường như đang thẳng vào .
Bạch Hiền khẽ nhíu mày. “Ai đó?”
Kh tiếng trả lời. Gió thổi tung màn tuyết ngoài hành lang, trắng đến nỗi chẳng còn r giới giữa và bóng.
đóng cuốn sổ lại, cầm lên thong thả bước ra.
Nhưng khi ra đến hành lang, khoảng trống chỉ còn lại dấu giày in một nửa trên nền tuyết trắng.
Tiếng chu ngân lên, vang vọng giữa màn tuyết dày. Học viện Thánh Cảnh chìm trong sắc bạc của mùa đ, mỗi cánh tuyết rơi xuống như chạm vào tĩnh lặng của cái chết.
Biện Bạch Hiền qua hành lang đá, hơi thở hóa sương. Dãy cửa kính bên trái phản chiếu dáng mảnh khảnh, đồng phục đen tuyền ểm xuyến nơ trắng trước cổ áo, đôi mắt mang màu tro kh sáng, kh tối, chỉ như mặt hồ phủ sương kh th đáy.
Tin đồn về vụ vampire mất khống chế đã lan khắp học viện, nhưng kh để tâm. Thứ khiến dừng lại là mùi sắt loãng vẫn còn trong kh khí – dấu vết của m.á.u chưa kịp phai.
“ lại đứng đây à?” – giọng nam trầm khàn vang lên phía sau. Là Ngô Thế Huân, học sinh năm ba, đội phó đội giám hộ đêm.
“Nghe nói từng ở hiện trường,” nói tiếp, mắt lướt qua vệt nứt nhỏ trên sàn, nơi tuyết đã hòa cùng máu. “ gì muốn nói kh?”
Bạch Hiền kh đáp. cúi , ngón tay khẽ chạm vào dấu vết sậm màu . Lạnh. Như chạm vào ký ức.
Một thoáng, trong đầu hiện lên hình ảnh – chiếc áo choàng đen tung bay, mùi hương bạc hà lẫn với mùi m.á.u t. Giọng nói trầm thấp khàn đục vang bên tai:
“Đừng ta như vậy... nếu kh, ta sẽ kh dừng lại được đâu.”
Khoảnh khắc đó, trái tim như bị bóp chặt. Bạch Hiền lùi lại một bước, hít sâu, khẽ đáp:
“Kh gì. chỉ đến l đồ.”
Thế Huân thật lâu, ánh mắt mang chút nghi hoặc. Cuối cùng chỉ thở ra một tiếng:
“ nên tránh xa khu này. Họ chưa phong tỏa hoàn toàn đâu.”
Bạch Hiền khẽ gật, quay rời .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phía sau bức tường đá, một đôi mắt đỏ rực như than âm thầm dõi theo.
Ánh kh hẳn là thú dữ... mà như một kẻ đang kìm nén cơn khát cháy rực trong lòng.
Đêm xuống.
Trong căn phòng nhỏ tầng bốn, Bạch Hiền mở cửa sổ, để gió lạnh quét qua làn da. rút trong ngăn kéo ra một cuốn sổ đã sờn góc. Bên trong, những nét chữ gấp gáp xiêu lệch:
“ đã th . kh . Nhưng tại ... lại ánh mắt ?”
đọc lại hàng chữ đó lần nữa, lòng trĩu nặng. mà Bạch Hiền nhắc đến – chính là kẻ mà mọi trong học viện đều kh dám nhắc tên: Phác Xán Liệt.
Theo ều tra, y là duy nhất đứng gần hiện trường khi xác của nạn nhân được phát hiện toàn thân bị rút cạn máu, trên cổ còn lưu lại dấu răng sâu hoắm.
Nhưng ều khiến Bạch Hiền kh thể quên… là ánh mắt của y khi quay – ánh ẩn chứa nỗi tuyệt vọng, như thể kẻ gây tội lại là đang chịu phạt.
“Tại ... lại tin rằng lúc đó y kh muốn g.i.ế.c ?”
Một cơn gió mạnh tạt vào cửa sổ, thổi tung trang gi. Bạch Hiền đưa tay giữ lại, đầu ngón tay dính một vệt m.á.u mờ – kh biết từ đâu chảy ra.
Tuyết vẫn rơi ngoài trời. Mỗi hạt tuyết chạm vào khung cửa như tiếng gõ khẽ của ai đó đang tìm đường trở về từ cõi chết.
khép sổ lại, mang theo cuốn sổ ra ngoài.
Cách đó kh xa, một bóng thoạt tr vẻ u ám, cô độc, biết chứ.
Phác Xán Liệt.
Khoảng cách giữa hai chỉ mười bước, nhưng cảm giác như cả thế giới bị chia đôi bởi lớp tuyết mỏng. Mùi m.á.u thoảng bay trong kh khí, nhè nhẹ, đủ để khiến lòng run lên.
“... còn dám đến đó ?”
Giọng y trầm, khàn, như lẫn tiếng gió rít qua kẽ răng. Đôi mắt y ánh lên màu đỏ tối, sâu và tĩnh như lửa bị dìm dưới nước.
Bạch Hiền đứng yên. nắm chặt cuốn sổ trong tay, giọng khẽ:
“ g.i.ế.c ... nhưng kh tin là cố ý.”
Y khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt méo mó, như thể nghe th một ều hoang đường. Tuyết rơi giữa hai , tan lại kết băng trên nền đá lạnh.
“Kh tin?” y khẽ lặp lại, giọng vừa cười vừa khàn “ kh biết m.á.u ngọt đến mức nào đâu, Bạch Hiền à. Một khi đã nếm… sẽ chẳng thể ngừng lại.”
Y tiến lên một bước.
Ánh mắt đó như sức kéo, vừa tàn nhẫn vừa yếu ớt. Bạch Hiền vô thức lùi, lưng chạm vào tường, tim đập nh đến mức gần như đau thắt.
khẽ hỏi:
“Vậy tại hôm đó, rõ ràng thể ra tay với , lại… bỏ qua cho ?”
Câu hỏi rơi vào kh trung, lặng đến mức thể nghe th tiếng tuyết vỡ.
Hơi thở của Xán Liệt thoáng run lên. Một vệt m.á.u rỉ nơi khóe môi, mùi t loang ra giữa tuyết trắng.
“Bởi vì…” y nói khẽ, như đang thú tội “ kh hề sợ .”
Khoảnh khắc , gió nổi lên, thổi bay từng lớp tuyết mỏng. Bạch Hiền th vết m.á.u nhỏ rơi xuống nền tuyết, đỏ đậm đến chói mắt.
Tiếng chu vọng xa. định cất lời, nhưng khi ngẩng lên y đã biến mất.
Chỉ còn mùi bạc hà tan trong gió và dấu giày sâu dần trong tuyết.
Bạch Hiền đứng đó lâu. Cuốn sổ trong tay mở ra, gió lật đúng trang cuối:
“Nếu y là quỷ, thì tại trái tim lại th đau?”
Tuyết vẫn rơi.
Ánh đèn cuối hành lang vụt tắt, để lại trong im lặng một cảm giác – như thể ai đó, từ bóng tối, đang mỉm cười theo .
Chưa có bình luận nào cho chương này.