Nguyệt Huyết Ca
Chương 10: Khi giấc mơ biết gọi tên
Căn phòng bỗng như thu hẹp lại. Ngay sau câu nói , một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Bạch Hiền. Tim đập mạnh đến mức tưởng như sắp vỡ tung.
“Phần… còn lại?” khẽ lùi lại nhưng ánh của Xán Liệt đã giữ chặt , kh cần chạm vào cũng đủ khiến đứng bất động tại chỗ. Trong mắt Xán Liệt, ánh đỏ chập chờn như ngọn lửa bị gió khu động. Nó kh chỉ là ánh sáng mà còn như một ký ức cổ xưa đang từ từ sống lại.
“Đừng sợ.” Xán Liệt đưa tay lên, dừng lại cách gò má Bạch Hiền chỉ một đoạn ngắn, như sợ chạm vào sẽ khiến vỡ ra thành ánh sáng. “… đã mơ đúng kh?”
Bạch Hiền siết chặt ngón tay. Những hình ảnh rời rạc từ cơn mơ vừa lại ùa về, tuyết lạnh, tiếng kim loại va chạm và giọng gọi thì thầm nào đó kh thuộc về hiện tại.
chưa kịp trả lời. Nhưng Xán Liệt dường như đã hiểu. Y ghé sát hơn, trán gần như chạm vào trán , giọng nói trầm và khàn: “ đã nghe th tiếng gọi của nó .”
Cơn lạnh chưa kịp tan thì bỗng nhiên thái dương Bạch Hiền nhói lên một tia đau buốt như ai cắm lưỡi d.a.o mỏng thẳng vào đầu. khụy xuống.
“A…!”
Tiếng thở gấp bật ra khỏi cổ họng, hơi thở lập tức trở nên loạn nhịp.
Xán Liệt lập tức đỡ l vai , giữ chặt trong vòng tay .
“Bạch Hiền! .”
Giọng y trầm xuống, sắc bén như mệnh lệnh. Nhưng đôi mắt Bạch Hiền đã bắt đầu run, con ngươi giãn ra, phản chiếu thứ gì đó kh thuộc về nơi này. Những mảnh ký ức x.é to.ạc màn đen trong đầu : ánh tuyết trắng xoá, tiếng đập kim loại dội từ xa, một mùi m.á.u t nồng tràn lên như sóng lớn.
“Đừng cố chống lại!” Xán Liệt siết chặt hơn, giữ khỏi đổ nhào xuống sàn. “ đang bị nó kéo về. Nếu cưỡng lại, đầu sẽ nổ tung mất.”
Bạch Hiền run bần bật, từng đường gân x nổi rõ trên cổ như bị thứ gì đó bên trong kéo căng.
“Xán… Liệt… ” Câu nói dang dở bị cắt ngang bởi cơn đau dữ dội khác. Cả cơ thể co lại, hơi thở biến thành từng tiếng rít đứt quãng.
Trong đôi mắt , một tia sáng lạ bùng lên, nhạt, mỏng nhưng mạnh đến mức khiến Xán Liệt siết hàm.
Kh ánh sáng của con .
Kh ánh sáng của hiện tại.
Xán Liệt cúi xuống, kề sát tai , giọng như thì thầm trong bão tố:
“Phần ký ức đó… đã thức dậy .”
Cơn đau kéo giật lần nữa.
tất cả… rơi tõm vào bóng tối mênh m.
------------------------------
Trong màn đêm đó, một đốm lửa x lóe sáng. Tiếng tụng chú trầm đục vang lên, đều đặn như nhịp trống cổ xưa. Bạch Hiền choàng tỉnh nhưng kh trong thân thể của hiện tại. đang đứng giữa một vòng tròn đá, bao qu bởi những cây trụ đen khắc đầy những ký tự cổ mà chưa từng th nhưng… lại thể hiểu.
Bầu trời trên đầu đỏ như máu. Kh tuyết, chỉ tro tàn đang rơi.
Giữa trung tâm vòng tròn, một đang quỳ. Mảnh áo choàng trắng loang lổ vết m.á.u kéo dài xuống đất. cố kỹ, m.á.u trong đ cứng lại.
đó… gương mặt giống hệt nhưng ánh mắt khác hoàn toàn, ánh mắt sâu, lạnh và tràn đầy thứ sức mạnh mà kh dám gọi tên.
Chẳng lẽ thể khác của , một Bạch Hiền cổ xưa ? Một kẻ từng mang dòng m.á.u bị phong ấn.
“Cuối cùng cũng th .”
Bản thể kia từ từ ngước lên, đôi mắt phớt vàng lóe sáng. Giọng đó vang lên trong đầu Bạch Hiền như từ cả ngàn năm trước vọng lại:
“Ta là phần đã bị niêm phong của ngươi… phần mà họ cố gắng chôn vùi.”
Bạch Hiền lùi lại một bước, tim đập loạn, hơi thở đ cứng thành khói.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ngươi… là ai?”
Một nụ cười khẽ kéo lên, đẹp đẽ nhưng đầy sát khí.
“Ta là ngươi, khi chưa bị tước sức mạnh.”
đưa tay, để lộ dấu ấn đang cháy sáng trên cổ tay.
“Nghi lễ này chính là khoảnh khắc họ phong ấn ta vào trong ngươi.”
Tiếng tụng chú xung qu càng lúc càng lớn, như muốn xé nát đất trời. Ánh sáng trắng lóe lên phía sau lưng bản thể kia, Bạch Hiền th bóng đang giơ lưỡi kiếm lên, một th kiếm để niêm phong linh hồn.
hiểu.
Khoảnh khắc tiếp theo là lúc bản thể kia bị khóa lại trong chính cơ thể , chôn sâu suốt ba thế kỷ. Bản thể cổ xưa đứng dậy, tiến gần, mỗi bước đều khiến kh khí như vỡ nát. chạm vào n.g.ự.c Bạch Hiền, ngay vị trí trái tim .
“Và giờ, phong ấn đang mở. Từng mảnh ký ức… từng mảnh sức mạnh… đang quay về với ngươi.”
Hơi thở phả lên tai , nhẹ mà lạnh đến rợn :
“Chuẩn bị . Khi ta hoàn toàn trở lại… ngươi sẽ kh còn là ngươi nữa.”
-----------------------------
Bạch Hiền bật dậy trong vòng tay Xán Liệt, thở như sắp nghẹn. Đôi mắt đỏ của y mở lớn, thẳng vào , như đã nhận ra ều gì vô cùng kinh khủng: “ th… , đúng kh?”
Bạch Hiền vẫn chưa nói được gì. Hơi thở ngắt quãng, sống lưng lạnh buốt như còn cảm nhận được ngón tay của “kẻ đó” đặt lên tim .
Xán Liệt giữ chặt vai , ánh mắt đỏ rực của y kh còn chỉ là lo lắng mà là kinh hãi thật sự.
“ đã th hình dạng của ?”
Bạch Hiền nuốt khan. “… giống . Nhưng kh .”
Xán Liệt nhắm mắt, nghiến nhẹ răng.
“Đó kh chỉ là ‘giống’.” Y cúi xuống sát hơn, giọng thấp và nặng như rơi từ vực sâu: “Đó là bản thể nguyên thủy của , kẻ mang trọn vẹn dòng m.á.u cổ trước khi bị niêm phong.”
Bạch Hiền sững lại. “Ý là… là trong quá khứ?”
“Kh.” Xán Liệt lắc đầu. “ là bản ngã thứ hai được sinh ra từ sức mạnh của dòng m.á.u cổ. Một linh hồn hoàn chỉnh, ý thức riêng, ký ức riêng, thậm chí… mục đích riêng.” Y nói chậm, như sợ từng chữ sẽ khiến bị tổn thương: “Ba thế kỷ trước, khi nghi lễ phong ấn diễn ra, kh chỉ sức mạnh bị khóa lại… mà cũng bị giam sâu trong m.á.u .”
Bạch Hiền th tim siết lại. “…Tại lại làm vậy?”
Xán Liệt , ánh mắt như rực lên từ bên trong. “Bởi vì quá mạnh. Nếu để tự do… sẽ tiêu diệt cả dòng họ .”
Bạch Hiền chớp mắt, cổ họng nghẹn lại: “Nhưng… đó chẳng là chính ? Tại lại muốn hủy diệt dòng m.á.u của ?”
Xán Liệt im vài giây. Y thở một hơi thật dài, như đang nói ra ều mà y suốt ba thế kỷ qua vẫn luôn sợ: “Bởi vì bản thể đó kh coi ai là thân.”
Y siết tay lại. “ sinh ra từ sức mạnh thuần khiết của dòng m.á.u cổ chứ kh từ tình cảm, ký ức hay nhân tính.”
Một tiếng nổ nhỏ vang lên phía xa, tuyết ngoài cửa sổ bị gió thổi tung. Xán Liệt thẳng vào mắt : “ chỉ một mục tiêu duy nhất: Trở lại, chiếm l cơ thể và khôi phục dòng m.á.u cổ theo cách của .”
“…Tức là xóa sạch mọi thứ hiện tại của ?”
Xán Liệt gật đầu. “Đúng vậy. Xóa sạch .”
Kh khí đ đặc lại. Bạch Hiền cảm giác tai ù . Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
mở miệng, giọng khàn khàn: “Vậy… đang thức dậy thật ?”
Xán Liệt nắm l cổ tay , ngay nơi mạch m.á.u đang đập hỗn loạn. Ánh đỏ trong mắt y tối lại. “. Điều tệ nhất là…” Y cúi sát, giọng như lưỡi d.a.o lách qua hơi thở: “ kh thể trốn tránh chính .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.