Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nguyệt Lạc Thương Hải

Chương 20:

Chương trước Chương sau

Vân Lệ Cơ sắc mặt đau nhức đến trắng bệch, sít che bụng, còn đang đau khổ cầu xin: "Đại vương, là nô tì kh quản giáo tốt Phi đệ. Đại vương xin bớt giận, xin cứ trách phạt Lệ nhi."

"Ngươi!" Phục Nghệ một cước đá ra liền th dưới lớp váy Vân Lệ Cơ ẩn ẩn vết máu. ngẩn ngơ, một cước kia liền kh đá xuống, xoay từ bên h một tướng lĩnh rút ra roi, "Ba" một tiếng, hướng tấm lưng Vân Lệ Cơ trừu đánh.

Roi còn chưa rơi xuống Vân Lệ Cơ, một thân ảnh bỗng nhiên kích động tiến lên che trở phía trên nàng.

Phục Nghệ liếc mắt th nọ chính là Trầm Thương Hải, chấp tiên bỗng nhiên dừng lại giữa kh trung nhưng đuôi roi vẫn là đảo qua đầu vai Trầm Thương Hải, xiêm y ngay lập tức rách một đường, vài ểm huyết châu tùy ý nhỏ xuống.

căm tức Trầm Thương Hải: "Ngươi đừng xen vào việc của khác, tránh ra!"

Trầm Thương Hải th tình thế nguy cấp, kh thời gian suy nghĩ nhiều liền từ luân y lao xuống, ôm vết thương trên bả vai nhịn đau nói: "Phục vương, Lệ Cơ phu nhân chỉ sợ bị động thai khí, còn đánh nữa tính mệnh mẫu tử nàng khó bảo toàn, Phục vương xin cân nhắc."

Phục Nghệ khuôn mặt tuấn tú thần tình cổ quái, cả giận nói: "Ngươi nói hươu nói vượn! Trầm Thương Hải, nếu kh tránh ra đừng trách ta kh khách khí." Chỉ th Trầm Thương Hải vẫn như cũ che chở Vân Lệ Cơ, kh hề ý tránh ra.

Phục Nghệ đáy mắt lệ khí đột nhiên nồng đậm, hừ lạnh một tiếng, tiếng roi xé gió uy vũ quất thẳng tới Trầm Thương Hải.

tuy ái tài nhưng tuyệt đối kh cho phép Trầm Thương Hải trước mặt nhiều tướng lĩnh c nhiên khiêu khích uy nghiêm .

"Ba ba" hai tiếng, quần áo trước n.g.ự.c Trầm Thương Hải nhất thời hiện lên lưỡng đạo vệt m.á.u đỏ sẫm.

Trầm Thương Hải đau đến mức trước mắt biến thành màu đen, nhưng vẫn giang hai tay đem Lệ Cơ bảo hộ sau lưng.

"Ngươi còn kh chịu tránh ra?" Phục Nghệ lần thứ hai nâng cao roi da, biểu tình âm trầm dục vũ, th âm ngược lại trở nên mềm nhẹ thong thả.

Thỉ Nha bên cạnh biết đây là ềm báo Phục Nghệ thật sự nổi giận. vội bước lên phía trước thấp giọng nói: "Đại vương, Trầm c tử thể chất kh thể so với quân nhân, roi này hạ xuống lần nữa hội xảy ra án mạng."

Phục Nghệ căn bản kh để ý tới , chăm chú Trầm Thương Hải. sau mặc dù sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt vẫn như trước yên tĩnh, kh hề sợ hãi lùi bước.

M roi này cho dù thể làm Trầm Thương Hải chiết cân đoạn cốt cũng vô pháp khiến nam tử văn nhược cúi đầu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phục Nghệ tay cầm trường tiên chậm rãi nắm chặt, phát ra tiếng khớp xương bạo liệt nhỏ, bỗng dưng ra sức quật roi cắt đứt bầu kh khí ngưng trọng.

"Thỉ Nha!" bỏ roi xuống, lạnh lùng phân phó nói: "Đem này ném về trong tuyết. từ đâu tới đây thì quay về chỗ đó, coi như ta chưa hề cứu ."

"Đại vương, này" Thỉ Nha vừa định nói giúp, Phục Nghệ đã bước quay về phòng ngủ, nặng nề đóng cửa phòng, đem mọi vứt lại bên ngoài.

Những tướng lĩnh nọ th thế cũng đều nhỏ giọng nghị luận lục tục tán .

Trầm Thương Hải cười khổ, biết lúc này đã thực sự chọc giận Phục Nghệ, ngẩng đầu đối Thỉ Nha nói: "Mau đưa Lệ Cơ phu nhân tới chỗ Thạch đại phu trị liệu, nếu muộn thai nhi chỉ sợ kh giữ được."

"Nhưng, kh ..." Vân Lệ Cơ ôm bụng liên tục lắc đầu đỏ mặt, th âm như muỗi kêu: "Trầm c tử ngươi hiểu lầm . Ta, ta là tới nguyệt sự..."

Trầm Thương Hải kh khỏi đỏ mặt, ho một tiếng xấu hổ, nhưng cũng minh bạch vì lúc trước Phục Nghệ thần tình lại cổ quái như vậy.

l trường tiên rốt cuộc vì lý do này.

Thỉ Nha th hai vết thương còn đang rướm m.á.u liền gọi v.ú già tới đưa Lệ Cơ phu nhân đến chỗ Thạch đại phu băng bó vết thương, còn nâng Trầm Thương Hải dậy đặt lên luân y, thúc xe theo v.ú già.

Chờ Thạch đại phu băng bó cho hai thỏa đáng, Thỉ Nha cũng mang theo hai gã binh sĩ từ bên ngoài tiến đến, hướng Trầm Thương Hải áy náy nói: "Trầm c tử, đại vương lệnh, Thỉ Nha kh dám kh tuân, chỉ thể thỉnh Trầm c tử ly khai ở đây. Ta sẽ cho hai này hộ tống ngươi quay về Ung Dạ tộc."

Trầm Thương Hải gật đầu. Vốn giúp Phục Nghệ diễn một màn kia dụ Vân Phi ra, Phục Nghệ cũng sẽ đúng hẹn đưa y quay về Ung Dạ tộc. Chỉ là phương thức ly biệt như thế này lại kh nằm trong dự liệu của y... Bất quá vô luận như thế nào, thể từ trong khí tức áp bách trên Phục Nghệ toàn thây trở ra cũng là đáng giá.

Y tạ ơn Thỉ Nha, tùy cho hai binh sĩ kia đẩy ra khỏi Th Long hội quán.

Thỉ Nha tiễn đến ngoài cửa lớn, luôn dặn hai cần chú ý an toàn cho Trầm Thương Hải đến tận Ung Dạ tộc mới được trở về phục mệnh. Hai nọ đồng th tuân lệnh.

Từ Th Long quan tới Ung Dạ tộc lộ trình cũng năm, sáu mươi dặm. Hai binh sĩ dắt ngựa tới, một đỡ Trầm Thương Hải lên ngựa, giơ roi thúc ngựa về phía tây.

Trầm Thương Hải bị gió lạnh thổi trúng lạnh run, kìm lòng kh đậu nghĩ lại đêm qua cùng Phục Nghệ cưỡi chung một con, Phục Nghệ nhất kiện áo bào giúp y che c gió lạnh nơi biên quan.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...