Nguyệt Lạc Thương Hải
Chương 22:
Trầm Thương Hải mới ăn chút cháo mạch từ sáng sớm, đến bây giờ ngay cả nước cũng chưa uống, xác thực chút đói bụng, nghĩ thầm Thiên Hộ này nếu như muốn gia hại y căn bản là kh cần tốn nhiều sức, sẽ kh hạ độc trong thức ăn, liền yên tâm ăn uống.
Thiếu Nhai đứng một bên y, chờ Trầm Thương Hải bu chiếc đũa, lại cười nói: "Trầm c tử, ngươi kh hỏi ta sẽ xử trí ngươi như thế nào ?"
Trầm Thương Hải cầm l khăn sạch trong khay lên lau miệng, đối với Thiếu Nhai nhàn nhạt cười: "Thương Hải nếu đã trở thành tù nhân, sinh tử tất cả đều trong tay ngươi, hỏi nhiều cũng vô dụng."
Thiếu Nhai thiêu mi, chân chính tỉ mỉ quan sát nam tử văn tĩnh kh màng d lợi này, lại cười nói: "Ta nghe Khúc khách nói Bắn Nguyệt vương đối với Trầm c tử ngươi bội thi sủng ái. Ha hả, Trầm c tử định lực như vậy thảo nào Bắn Nguyệt vương đối với ngươi phần coi trọng."
Trầm Thương Hải ngẩn ra. Phục Nghệ vì dẫn xà xuất động, sáng sớm đã cố ý ôm y hồi phủ, xuất hiện trước mặt đ đảo các tướng sĩ, kh mất bao lâu cư nhiên ngay cả binh sĩ phổ th như Khúc Khách cũng nghe được tin đồn. Nghe khẩu khí Thiếu Nhai hiển nhiên là nghĩ y cùng Phục Nghệ quan hệ mập mờ, sắc mặt kh khỏi ửng đỏ.
Thiếu Nhai th thế liền ha ha cười: "Khúc Khách này làm việc l* m*ng, bất quá lại mang được Trầm c tử đến cũng coi như lập đựơc đại c, so với Vân Phi mạnh hơn nhiều." đem Trầm Thương Hải quay về giường, ánh mắt lóe lóe, bỗng dưng từ vạt áo Trầm Thương Hải xé xuống một mảnh vải nhỏ.
Trầm Thương Hải theo bản năng lui về phía sau trốn, Thiếu Nhai cũng cười dài đem miếng vải cất vào trong ngực, thu thập chén đĩa ly khai gian nhà.
Nghe ngoài cửa tiếng bước chân lưu động, Trầm Thương Hải trùm kín chăn l, nhíu chặt hai hàng l mày. Vốn tưởng rằng Vân Phi vì lợi mà tối mắt, dùng thuốc độc g**t ch*t Phục Nghệ cướp Bắn Nguyệt quốc, nhưng theo như Thiếu Nhai nói thì Vân Phi tám chín phần là cấu kết với Hạ Lan hoàng triều, đầu độc chủ sự kh thể thiếu Thiếu Nhai ở sau lưng trợ giúp.
Bên Phục Nghệ kh biết còn bao nhiêu như Vân Phi, Khúc Khách ẩn núp... Trầm Thương Hải một trận thất thần, cuối cùng nhắm mắt ép buộc chính vào giấc ngủ. Nghĩ nhiều hơn nữa cũng kh cải biến được tình hình lúc này, kh bằng dưỡng đủ tinh thần, l bất biến ứng vạn biến.
Chương 5
Cây nến cháy vẻn vẹn một đêm, đến tận khi ánh bình minh chiếu rọi rốt cục cũng tắt, màu khói x nhạt phiêu đãng vấn vương.
Phục nghệ trong tay nắm những mảnh sứ vụn, vẫn ngồi trước pho tượng thật lâu. Hai tròng mắt nhân ảnh nương theo tia sáng trong phòng kh ngừng biến ảo lưu chuyển, tựa như một đôi ma mâu của nọ trong trí nhớ...
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Vô Song..." kìm lòng kh đậu vươn tay v**t v* bức tượng nơi cổ tay gãy, nghiêm nghị nói: "Xin lỗi, là ta kh bảo vệ ngươi tốt."
Pho tượng tự nhiên là kh khả năng trả lời , lại càng kh thể biểu đạt bất luận cảm xúc gì, nhưng mà trong lòng Phục Nghệ như trước tràn ngập hổ thẹn.
Ái nhân trước mặt này, dùng hết mọi thủ đoạn mới cầu được cùng Quân Vô Song lưỡng tương tư thủ, cho rằng bằng tất cả binh lực Bắn Nguyệt quốc thể giúp Vô Song đạt được tâm nguyện tọa ủng thiên hạ, kết quả Quân Vô Song vì cứu mà táng thân trong băng tuyết...
hận cái kẻ kia đã b.ắ.n c.h.ế.t Vô Song- Hạ Lan hoàng Đoạn Hồng Trần, cũng thể chính mới là hung thủ hại c.h.ế.t Vô Song?
Tay hung hăng nắm chặt mảnh sứ vụn, trong phút chốc m.á.u tươi nhỏ xuống mặt đất, thở hào hển nặng nề nhưng vẫn kh bu tay. Chỉ đau nhức nơi da tróc thịt bong mới thể làm tạm thời quên vết thương cùng hối tiếc trong lòng.
Nếu sớm biết kết cục này thà rằng bu tay. Nhưng bây giờ nói cái gì cũng đã quá muộn, kh vãn hồi được tính mệnh Vô Song. bây giờ dựa vào ý niệm báo thù làm thuốc gây tê chính , thế nhưng sau khi báo thù sẽ ra ?
Cho dù thể sống nốt những ngày còn lại, cũng đã mất cái đã từng cùng dắt tay sóng vai, nói muốn cùng cùng hưởng vạn dặm sơn hà cẩm tú.
suy sụp tựa đầu trên vai pho tượng, yên lặng nhấm nuốt cảm giác vô tận khổ sở thẫn thờ cho đến khi ngoài phòng tiếng bước chân từ xa vội vội vàng vàng truyền đến. Phục Nghệ nhất chỉnh thần sắc, khôi phục lại biểu tình băng sơn lạnh lùng vạn năm, xoay mở cửa.
"Chuyện gì?" trầm giọng hỏi Thỉ Nha đứng ngoài cửa.
"Là Trầm c tử "
"Đều kh kêu ngươi ném về trong tuyết ? Ngươi lại muốn thay cầu tình?"
Phục Nghệ hơi cáu cắt đứt lời nói Thỉ Nha, nhưng nghĩ lại cũng biết mệnh lệnh của ngày hôm qua dưới cơn thịnh nộ đối với Trầm Thương Hải mà nói xác thực chút quá phận, lập tức cau mày nói: "Quên , ngươi sai đưa trở về Ung Dạ tộc, tái tặng kèm mười con tuấn mã làm lễ vật an ủi. Ngày sau gặp lại Ung Dạ vương ta còn chỗ ăn nói."
Chưa có bình luận nào cho chương này.