Nguyệt Lạc Thương Hải
Chương 37:
Cặp mắt kia vẫn th nhuận như trước, ở sâu bên trong chớp động làm Phục Nghệ bách vị cùng xuất hiện, nhưng mà cũng chỉ là lặng im trong nháy mắt liền kh hề Trầm Thương Hải nữa, đối Vĩnh Xương vương ba nói: "Bản vương đang muốn gặp Thương cùng c chúa thương lượng hôn sự chi tiết. Thỉnh. Thỉ Nha, ngươi cũng cùng ."
Nghe được chính mồm Phục Nghệ nhắc tới hôn sự, Trầm Thương Hải nguyên bản đang mơ hồ, trái tim liền như bị bàn tay to vô hình bóp chặt, y nhắm hai mắt, ra sức làm cho th âm vẻ bình tĩnh nhất. "Phục vương xin dừng bước, Thương Hải chuyện quan trọng muốn cùng Phục vương nói chuyện."
Phục Nghệ đã được vài bước, nghe vậy hơi chần chờ, cuối cùng dưới đáy lòng khẽ than thở, hướng Vĩnh Xương vương tạ tội, phân phó Thỉ Nha trước đưa Vĩnh Xương Vương quay về khách xá nghỉ ngơi. Chờ bóng lưng ba xa, mới xoay đối mặt Trầm Thương Hải chậm rãi nói: "Ngươi muốn nói gì với ta?"
"Ta..." dừng ở đây, Trầm Thương Hải năng ngôn thiện ngữ trước nay toàn bộ kh biết sắp xếp , sợ run trong chốc lát, nói: "Thương thế Phục vương đều tốt ?" Nghe Phục Nghệ thở dài, y cũng biết kh thể nghi ngờ hỏi lời vô ích, bối rối cúi mắt.
M ngày nay tưởng tượng tình cảnh gặp lại Phục Nghệ sẽ nói những gì, nhưng hiện tại phát hiện bản thân kỳ thực kh biết nói lời nào.
Từ đầu đến cuối đều là y một bên tình nguyện mà thôi.
Hốc mắt phảng phất ểm ẩm ướt lặng yên sinh sôi, tâm tình nhưng lại bất khả tư nghị mà an tĩnh hơn. Y hít sâu, lẳng lặng nói: "Thương Hải muốn cầu Phục vương từ bi vi hoài, nhẹ tay xử lý Vân Phi."
Phục Nghệ xác thực kh nghĩ tới Trầm Thương Hải gọi lại cư nhiên là vì thay Vân Phi cầu tình. Kinh ngạc qua , lam mâu chuyển sang thâm trầm, cười một tiếng: "Ta còn tưởng rằng ngươi muốn hỏi việc hôn sự của Kính Bình c chúa."
Trầm Thương Hải hai tay khoát lên luân y nhịn kh được bóp đến phát đau Phục Nghệ tựu như thế lần lượt nhắc nhở y, vội vã cùng y phiết th quan hệ?
Trong nhất thời ngạo khí phát tác, y ngẩng đầu Phục Nghệ, nở nụ cười.
"Phục vương suy nghĩ nhiều quá, cưới c chúa là việc tư của Phục vương, Thương Hải vô tâm hỏi đến, chỉ là thay Phục vương yêu nhất trong lòng cảm th tiếc hận. Thi cốt còn chưa lạnh, Phục vương nhưng sắp sửa lánh thú tân hoan."
"Câm miệng!" Phục Nghệ th sắc câu lệ, bước lên vài bước tới trước luân y, giương lên bàn tay.
Cái bạt tai này thực sự giáng xuống, y sợ rằng cả cả ghế sẽ ngã sấp một khối... Trầm Thương Hải cười khổ. Nhưng mà cái tay kia cũng kh đáp xuống mặt y như dự đoán, mà là nhẹ nhàng đặt xuống đầu vai.
Bàn tay nam nhân ấp áp bình tĩnh như lúc còn trong hầm băng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phục Nghệ ngưng mắt Trầm Thương Hải, thu lại vẻ giận dữ, cuối cùng hóa thành bất đắc dĩ, lại mang một chút thương tiếc, thay Trầm Thương Hải phủi cánh hoa trên vai, thấp giọng than nhẹ: "Trầm Thương Hải, ngươi hà tất cố ý nói loại chuyện này làm ta tức giận? Hôn sự giữa Bắn Nguyệt cùng Vĩnh Xương tự chỗ lợi. Ngươi kh kh hiểu rõ."
Trầm Thương Hải hoàn toàn nghe hiểu gánh nặng sau lưng Phục Nghệ, thân là vương giả, nhiều thời ểm đều là thân bất do kỷ. Trước mặt mọi là phong quang vô hạn, sau lưng lại đeo nhiều trọng trách như núi mà thường nhân khó thể tưởng tượng được.
Phục nghệ cũng kh ngoại lệ.
Trong lòng kh khỏi chua xót kh chịu nổi, kh biết là vì bản thân hay vì Phục Nghệ. Y mặc kệ vươn tay, vãn trụ trên tay nam nhân.
Vết thương đỏ tươi thật sâu khắc trên mạch môn.
Nếu chân tâm như thiết thạch, làm chịu trích m.á.u cứu y? Trầm Thương Hải cố gắng lộ ra nụ cười, khóe mắt chớp động thủy quang. Khám phá tất cả quấn quýt si mê ái oán hồng trần, vẫn như trước kh bỏ xuống được cô độc ai tuyệt trước mắt này.
"Phục Nghệ, ngươi vui vẻ là tốt ."
Phục Nghệ thân thể cao to kh khỏi hơi chấn động, dùng bàn tay kia lau giọt lệ chực rơi bên khoé mắt Trầm Thương Hải, tiếng nói từ tính mười phần vang lên trên đầu Trầm Thương Hải, kh chân thực: "Trầm Thương Hải, ta kh đáng để ngươi vì ta rơi lệ..."
Đoạn lương duyên này Trầm Thương Hải nếu hạ kh được quyết tâm chặt đứt, vậy thì để đoạn .
Phục Nghệ dứt khoát xoay bước nh ly khai khỏi tiểu viện. Trong gió duy chỉ còn lưu lại th âm uy nghiêm như thường.
"Vân Phi ý đồ thí quân vốn là tội kh thể thứ, bất quá niệm tình Lệ Cơ tận tâm phụng dưỡng ngươi, ta đáp ứng ngươi tha tội chết." Dừng một chút nói tiếp: "Chờ Vĩnh Xương Vương , ta tự tiễn ngươi quay về Ung Dạ tộc, tái nhổ trại đến Huyền Vũ quan."
Đây coi như là ều cuối cùng Phục Nghệ làm hòa y một cái nhân tình ? Trầm Thương Hải căn bản lời cảm tạ nói kh nên lời, tim đập loạn nhịp cánh hoa vô d bay bay, nhẹ nhàng rơi đầy đất.
Tâm của y phảng phất cũng bay theo cánh hoa kia nhất tề đưa về bụi bậm, thẳng chờ héo rũ.
Trên một góc tường cao nhưng đôi song nhãn chăm chú Trầm Thương Hải. Th Trầm Thương Hải chuyển động luân y chậm rãi trở về phòng, cũng vô th vô thức tung nhẹ nhàng rời , bích sắc y phục lướt qua cành cây, vẻn vẹn d.a.o động vài quang ảnh.
"Đại vương thực sự nguyện ý tha tính mệnh Phi đệ?" Vân Lệ Cơ khi hoàng hôn cùng v.ú già đưa cơm tới, nghe tin tức này hãy còn kh thể tin được, hỏi liên tiếp vài lần rốt cục khẳng định đệ đệ nhà rốt cục nhặt về được một mạng, quá vui mừng mà khóc, hướng Trầm Thương Hải liên tục dập đầu nói lời cảm tạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.