Nguyệt Lạc Thương Hải
Chương 49:
Nghe khẩu khí Vĩnh Xương vương thì nam nhân nọ tựa hồ còn sống, Trầm Thương Hải tiếng lòng căng thẳng khẽ bu lỏng, cũng càng ngày càng kh rõ Vĩnh Xương vương cùng nam nhân kia quan hệ gì. Vĩnh Xương vương trong lúc đó ngôn từ đối với nam nhân cực kỳ giữ gìn, vậy vì lại nhốt nam nhân vào thạch thất, hơn nữa nam nhân cũng xác thực đối Vĩnh Xương vương sợ hãi cực kỳ.
Y còn muốn truy vấn, Vĩnh Xương vương nhưng lại nở nụ cười: "Quá vài ngày nữa tử tinh hổ phách thể luyện được . Bất quá ngươi thể yên tâm, trước khi Phục Nghệ tới, bản vương tạm thời sẽ kh lột da ngươi."
Trầm Thương Hải hôm nay đã minh bạch, đứng sau màn bày mưu đặt kế sai Thiếu Nhai bắt Phục Nghệ đích thị là Vĩnh Xương vương kh thể nghi ngờ, nói: "Phục vương đã cùng Kính Bình c chúa liên yên, ngươi còn muốn g.i.ế.c chẳng là hại ngươi thủ tiết ?"
"Ai nói Kính Bình gả là Phục Nghệ?" Vĩnh Xương vương cười to: "Kính Bình này nha đầu ngốc, hai năm trước trong săn b.ắ.n tg Thỉ Nha, dĩ nhiên đối với một thủ hạ bại tướng nhớ mãi kh quên, ầm ĩ nói ngoài ra sẽ kh l chồng. Dù Vĩnh Xương vương thất ta thiếu nàng cũng kh ít một c chúa, nàng muốn gả, bản vương sẽ toại nguyện nàng, thuận lợi cấp Phục Nghệ một cái nhân tình."
Trầm Thương Hải thay Vĩnh Xương vương nói nốt vế sau: "Cũng làm cho dân chúng Bắn Nguyệt quốc cho rằng Vĩnh Xương xác thực thành tâm cùng Bắn Nguyệt quốc hữu hảo. Ngày sau mặc dù Phục vương xảy ra chuyện gì, thần dân Bắn Nguyệt quốc cũng sẽ kh hoài nghi là Vĩnh Xương quốc ở sau lưng phá rối."
Y ngữ khí bình tĩnh nhưng nội tâm lại dâng lên trận trận đau đớn. Nguyên lai Kính Bình c chúa muốn cưới cũng kh là Phục Nghệ, Phục Nghệ ngày đó nhưng lại tùy ý để y hiểu lầm chỉ trích, kh thèm biện giải, rõ rang là quyết tâm muốn làm y c.h.ế.t tâm.
Y im lặng trong giây lát, ngẩng đầu vào đôi mắt sắc bén ẩn sau mặt nạ, mỗi chữ mỗi câu rõ ràng nói: "Vân Phi ý đồ g.i.ế.c Phục vương bằng thuốc độc cũng là do ngươi sai sử đúng hay kh?"
Vĩnh Xương vương vừa gật đầu vừa lắc đầu: "Ngươi nói chỉ đúng phân nửa, bản vương chỉ muốn giam giữ , Vân Phi cùng Thiếu Nhai hai nhưng tự cho th minh, nghĩ muốn trí vào chỗ chết. May là kh tổn thương đến con mắt , bằng kh bản vương tuyệt kh tha hai tên xuẩn tài này."
Con mắt?! Trầm Thương Hải theo bản năng về phía con ngươi trong hộp, mãnh liệt đánh cái rùng , da đầu tê dại.
Vĩnh Xương vương nở nụ cười: "Ngươi sắc mặt thế nào lại khó coi như vậy? Ngươi đoán ra bản vương muốn cái gì ? Phục Nghệ cặp mắt kia, cùng mẫu thân đã qua đời cũng là một vị bà con xa của bản vương lớn lên tương tự.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Bản vương khi còn bé chính là thích nhất hai mắt cô cô, đáng tiếc nàng gả vào Bắn Nguyệt quốc, sinh hạ Phục Nghệ sau kh bao lâu liền bệnh chết. Bản vương vẫn luôn l làm tiếc, cũng may Phục Nghệ cũng lam nhãn đồng dạng xinh đẹp, ha hả..."
đột nhiên phất tay áo lật úp cái hộp nhỏ, con ngươi lúc trước còn được khen là đồ tốt nhất đổ nhào xuống mặt đất, nhẹ nhàng giẫm lên một cước: "Bản vương lập tức thể l được thứ tốt nhất, kh cần cái này."
Từ đầu đến đuôi rõ là ên! Trừ lần đó ra, Trầm Thương Hải cũng kh nghĩ ra từ nào khác để hình dung nam nhân tâm trí thất thường trước mắt này. Trong lòng như rơi vào vực sâu kh đáy, toàn thân đều rơi vào tình trạng tuyệt vọng trước nay chưa từng .
Vĩnh Xương vương nhất định sẽ dụ Phục Nghệ đến đây, mà y lại vô lực ngăn cản phát sinh sắp tới.
Trong căn phòng tại Huyền vũ quan lúc này đang tràn ngập bầu kh khí khẩn trương.
“Cái gì? Trầm Thương Hải kh trở lại Ung Dạ tộc?” Phục Nghệ cùng Thỉ Nha mặt đầy kinh ngạc hỏi nam nhân vóc cao to đối diện kia.
nọ tứ chi thon dài, một đầu tóc đen như mực hầu như kéo dài tới gót chân, sắc mặt trắng bệch đến kh còn nửa ểm huyết sắc, ngũ quan tinh xảo dị thường, thể nói tìm kh ra tỳ vết nào, mỹ đến tận cùng, trái lại kh giống chân thực.
Song đồng nam nhân lưu chuyển hai loại màu sắc bất đồng, mắt trái x đen, mắt huyến tử, u quỷ tới cực ểm, nói: “Nếu như trở về ta hà tất tới tìm ngươi? Trầm Thương Hải cùng Ly Phong bọn họ ly khai Chu Tước quan, trên đường bị phục kích, Ly Phong hai bọn bị đánh ngất xỉu, sau khi tỉnh lại Trầm Thương Hải đã bị cướp . Ta m ngày hôm trước du lịch trở về mới biết được việc này.”
Phục Nghệ cùng Thỉ Nha nhau, thần sắc đều ngưng trọng hẳn lên. Thỉ Nha trong lòng càng thấp thỏm, cũng kh quản sẽ bị Phục Nghệ trách cứ cảm kích bất báo, đối nam nhân nói: “Ung Dạ vương, ngày đó cùng Trầm c tử còn Âu Dương Lân, là thủ tương Th Long quan, thể hay kh là cùng khác cấu kết, sử khổ nhục kế cướp Trầm c tử?”
“Đều kh .” Ung Dạ vương lắc đầu đạm nhiên nói: “Âu Dương Lân hôm nay còn đang ở trong tộc của ta dưỡng thương, kh dám gạt ta. Cướp Trầm Thương Hải là một nam nhân tuổi trẻ thân thủ bất phàm, ta đã nghĩ tới hỏi Phục Vương thể thu được đầu mối.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.