Nguyệt Lạc Thương Hải
Chương 53:
Trường tay áo vận chân khí vung ra cuốn l tay cầm tên của Trầm Thương Hải, cổ tay y giống như bị roi da ngoan rút một cái, tên tuột khỏi tay. Tiếp theo da đầu cảm giác đau nhức, tóc đã bị Vĩnh Xương vương quỷ mị kéo lại gần khiến cho y ngẩng cao mặt.
Đao phong lạnh lẽo chiếu rọi nhật huyết hồng quang, chiếu tới mặt Trầm Thương Hải.
Vĩnh Xương vương tỉ mỉ đánh giá khuôn mặt Trầm Thương Hải tựa như đang tìm kiếm vị trí tốt hạ đao: “Vốn là nể chút phân thượng, bản vương còn muốn cho ngươi dùng dược sau mới hạ thủ, cho ngươi đỡ chịu thống khổ, hiện tại cũng kh cần khách khí nữa.” Mũi đao dừng ở bên trái mép tóc Trầm Thương Hải, Vĩnh Xương vương âm trầm cười: “A, trước hết từ nơi này bắt đầu cắt a.”
Trầm Thương Hải nhắm mắt lại, đau nhức trong dự liệu vẫn chưa phủ xuống, bên tai liền “Đinh” một tiếng, đao nhỏ rơi xuống đất.
Y mở mắt, ngạc nhiên th Vĩnh Xương vương toàn thân run rẩy, nguyên bản bàn tay cầm đao rốt cuộc lại kề lên cổ chính .
Tình huống này giống như đã từng th qua… Trầm Thương Hải trong đầu xẹt qua một ểm linh quang kh rõ, Vĩnh Xương vương trong cổ họng phát sinh vài tiếng khàn gầm nhẹ, bu lỏng tóc Trầm Thương Hải, lảo đảo lui về phía sau, một quyền đánh bay mặt nạ hoàng kim trên mặt.
Tóc đen cuồng loạn tung bay lộ ra cái bớt hồng tím trên khuôn mặt thống khổ vặn vẹo. Nước mắt loang lổ tuôn rơi lướt qua hai gò má. Vĩnh Xương vương hai tay kháp chặt cổ, tê th kêu lên: “Ngươi kh được thương tổn Thương Hải…”
“Hoàng !” Hạc Vương gia cũng từ trên đài nhảy xuống, thất kinh, nhặt lên mặt nạ đã nghĩ x lên giúp Vĩnh Xương vương một lần nữa mang lại.
“Kh được qua đây!” Vĩnh Xương vương rống giận, yết hầu kh khách rung động, khóe mắt ẩn hiện tơ m.á.u chằng chịt tựa hồ sắp bị chính ách đến khí tuyệt.
Hạc Vương gia kinh hãi vội vàng dừng lại cước bộ, run giọng nói: “Đừng xúc động! Ngươi trước thả hoàng !”
Vĩnh Xương vương nhưng chỉ là tàn bạo trừng mắt , ngược lại về phía Trầm Thương Hải, nhãn thần hung thần ác sát trong khoảng khắc trở nên ôn nhu hơn, giãy dụa gián đoạn nói: “Thương Hải, ta…ta nói nhất định sẽ… sẽ quay lại cứu ngươi.”
Liên tiếp ngoài ý muốn đã làm Trầm Thương Hải kinh hãi đến mất năng lực suy xét, ngơ ngác Vĩnh Xương vương từng bước tới gần y.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nam nhân sắc mặt đã trướng đến thâm tím, khi gần tới chỗ Trầm Thương Hải, phút chốc thần tình đại biến, hét lớn một tiếng bu lỏng cổ, lưỡng đạo huyết tuyến dọc theo khóe mắt, biến hoá kỳ lạ cực kỳ, th âm cũng từ khàn khàn biến trở về trong sáng: “Ngươi cái này quái dị, cư nhiên vì một ngoại tộc mà đối nghịch với ta! Mau cút trở lại cho ta, đừng xuất hiện làm ta mất mặt xấu hổ!”
Nháy mắt tiếp theo trên mặt hiện lên vẻ bi thống: “Ta kh để ngươi thương tổn y…”
Trầm Thương Hải ánh mắt dại ra rốt cục thoáng chuyển giật , thần trí rõ ràng, nhớ lại trong sách thuốc th qua loại chứng bệnh cực kỳ hiếm th, bệnh khi phát tác thì giống như chứng động kinh, tính tình so với bình thường tựa như hai . Vĩnh Xương vương tình hình nhưng lại nghiêm trọng gấp trăm lần, quả thực tựa như trong thân thể tồn tại hai hoàn toàn bất đồng, luôn kịch liệt tr đấu kh ngớt.
Nam nhân kia lẽ chính là một mặt tự ti cùng thiện lương của Vĩnh Xương vương Thương Tịch Tuyệt, kh địch lại một… mặt khác tàn nhẫn lãnh khốc, mỗi khi bệnh tái phát thì được đưa vào thạch thất. Nham phong bởi vậy mà thành cấm địa trong cung, ngay cả thị vệ cũng kh chuẩn tiếp cận, chỉ vì Vĩnh Xương vương kh muốn bất luận kẻ nào th dáng dấp xấu xí.
Trầm Thương hải vô tình x vào nhưng lại phá vỡ bí mật này.
M khối ểm tâm, một câu an ủi đã đủ để nam nhân l được dũng khí, dứt khoát quyết định muốn cùng chính đoạn tuyệt, cứu Trầm Thương Hải cao chạy xa bay, nhưng mà làm thể chạy trốn?
cùng với Vĩnh Xương vương vốn là là cùng một …
Mạch suy nghĩ trong lúc đó xoay qu, Trầm Thương Hải đã th suốt được các nỗi băn khoăn kh giải thích được trước đó, nhưng tâm thần mê loạn vô pháp nói rõ bản thân đối với Vĩnh Xương vương đến tột cùng là căm hận hay đồng tình. Đột nhiên th Vĩnh Xương vương mặt hiện lệ khí, cúi nhặt lên tiểu đao sắc bén lúc trước dưới đất.
Ngoại thành mơ hồ truyền đến tiếng đao kiếm chiến mã tê minh.
Vĩnh Xương vương trừng mắt t.h.i t.h.ể Phục Nghệ một cái, quay đầu thét ra lệnh Thương Ngâm Hạc: “Bên ngoài hơn phân nửa là nhân mã Phục Nghệ mang đến, tất cả đều g.i.ế.c cho ta!”
“Tuân lệnh!” Thương Ngâm Hạc th hoàng một mặt uy nghiêm ngoan lệ đã chiếm thượng phong, trong lòng đại định, suất lĩnh cung tiễn thủ phóng ngăn địch.
Vĩnh Xương vương nắm chặt đao nhỏ về phía Trầm Thương Hải. Khóe mắt huyết tuyến đã khô, lúc này nước mắt lại cuồn cuộn kh ngừng lăn trên viền mắt, nổi giận đùng đùng, lạnh lùng nói: “Ngươi khóc cái gì? Ngươi chẳng lẽ còn kh th thích là Phục Nghệ ? căn bản là đang dối gạt ngươi, ngươi còn vì khổ sở cái gì? Kh cho phép khóc! Ta đây liền g.i.ế.c !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.