Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn
Chương 1387: Vợ Chồng Nghèo Hèn Trăm Sự Buồn (3)
Y thuật Chu đại phu cao hơn vị đại phu ở huyện thành , ông rửa sạch vết thương cho Cố Hòa Bình bôi t.h.u.ố.c , đó kê một đơn thuốc.
Cố Hòa Bình uống t.h.u.ố.c ngủ một giấc, khi tỉnh liền cảm thấy chân đau như thế nữa.
Phú Quý vui vẻ : “Cha, cha mà lời con đến Bình Châu sớm hơn, cũng cần chịu tội nhiều ngày như .”
Cố Hòa Bình lắc đầu : “Chỉ hôm nay khám bệnh bốc t.h.u.ố.c tốn hơn hai mươi lượng bạc, cái chữa xong mấy trăm lượng bạc nhà chữa nổi?”
Nếu Cố lão phu nhân sẽ bắt Huyện lệnh phu nhân chi trả tiền t.h.u.ố.c men, ông cũng sẽ đồng ý đến Bình Châu. Còn về việc đắc tội Huyện lệnh sẽ trả thù cái ông ngược sợ, dù Huyện lệnh cũng chẳng ở huyện Thái Phong mấy năm, mà mấy năm Đại bá mẫu che chở thì Huyện lệnh dám làm gì cả nhà họ.
Phú Quý nghĩ cũng nghĩ liền : “ tiền thì chúng bán ruộng bán cửa hàng.”
Cố Hòa Bình sa sầm mặt : “ cho phép những lời với nữa. Điền sản và cửa hàng, đó đều những thứ để cho con cháu.”
Phú Quý còn định phản bác, thấy Tăng thị tới liền : “Cha, con cùng chú A thuê hai gian phòng ở bên cạnh. trả tiền cọc , bây giờ con cùng chú A mua một đồ dùng hàng ngày.”
A quen thuộc với Bình Châu giúp Phú Quý đỡ tốn nhiều việc, mà thuê nhà ở bên cạnh cũng A đề xuất. Vì đại phu khám bệnh trả thêm tiền, vết thương Cố Hòa Bình ngày nào cũng thuốc. Cứ ở ngay cạnh y quán Chu đại phu qua khám bệnh cũng sẽ lấy tiền , tiết kiệm khoản tiền đủ để thuê hai gian phòng .
Cố Hòa Bình đau lòng : “Thuê nhà làm gì? Qua mấy ngày nữa chúng về .”
Phú Quý : “Cha, Chu đại phu chân cha ngày nào cũng thuốc, ít nhất một tháng mới thể về. Đại tổ mẫu tuy bảo chúng qua chỗ ở, chỗ đó cách y quán xa quá tiện.”
Cái chân cứ di chuyển dễ động vết thương, cảm thấy vẫn thuê hai gian phòng ở bên cạnh cho chắc chắn.
Thấy Cố Hòa Bình còn định , Phú Quý : “Cha, tiền cọc giao trả . Thôi, cha, con mua chút đồ, nếu muộn quá mấy cửa hàng đó đóng cửa mất.”
Đợi khi Cố Hòa Bình , Tăng thị đưa cháo táo đỏ mua cho ông ăn. Thấy ông im lặng nhận lấy cháo táo đỏ ăn, Tăng thị đỏ hoe mắt : “Tướng công, trách ?”
Cố Hòa Bình đặt thìa xuống, khẽ : “ trách nàng, chỉ trách bản bản lĩnh. Nếu kiếm bạc triệu gia tài cũng sẽ khiến nàng khó xử như . Đáng tiếc những kiếm bạc triệu gia tài, còn phá mất cả vạn lượng bạc.”
Vì cửa hàng nhà ngày kiếm đấu vàng khiến ông ngây thơ cho rằng kiếm tiền dễ. Đợi tự làm ăn mới tiền quá khó kiếm, mà những ngày tiền khó khăn bao.
Tăng thị lau nước mắt : “ trách .”
Cố Hòa Bình im lặng một chút : “ nó , chân cho dù chữa khỏi cũng chắc chắn sẽ để di chứng, đợi về huyện Thái Phong sẽ sống cùng Phú Quý.”
Làm vợ chồng mười mấy năm, Tăng thị nghĩ gì trong lòng ông cũng đoán bảy tám phần. Tăng thị đưa ông đang thương đến nhà Phú Quý, cũng nhận định Phú Quý hiếu thuận sẽ mời đại phu chữa chân cho ông.
Tăng thị vội : “Tướng công, đây hồ đồ. yên tâm cho dù què, nửa đời đều sẽ hầu hạ thật .”
Cố Hòa Bình lắc đầu : “ nó , chân thương nàng liền đưa đến nhà Phú Quý, chân khỏi đón về. Nàng để Phú Quý và Tiểu Hà hai đứa nó nghĩ thế nào?”
Xem thêm: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tăng thị mới quan tâm chúng nghĩ thế nào, lo lắng đến cảm nhận ông nên chuyện vẫn khá uyển chuyển: “Tướng công, chúng nó tiện bằng chăm sóc . Hơn nữa Phú Xuân và Phú Tài đều thành , chuyển qua bên đó thì hai đứa con làm ?”
Phú Xuân đầu năm đính hôn, đính hôn với cháu gái nhà đẻ Tăng thị, điều ngày cưới vẫn định.
Cố Hòa Bình im lặng một chút : “ hỏi ý kiến Phú Quý, nếu nó đồng ý về ở, thì sẽ về ở.”
“Nếu nó đồng ý thì ?”
Cố Hòa Bình : “Nếu Phú Quý đồng ý, thì về ở nữa. nó , thể việc thì tìm Phú Quý việc thì vứt nó sang một bên, làm việc thể làm như .”
“Còn nữa, chân thương hai ba năm hồi phục . về giúp gì cho gia đình, ngược sẽ tăng thêm gánh nặng cho nàng.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nha-co-han-the--co-the-yen-on/chuong-1387-vo-chong-ngheo-hen-tram-su-buon-3.html.]
Tăng thị vội : “Phú Xuân và Phú Tài đều thể kiếm tiền , cũng thể ngoài làm công kiếm tiền, ba con nuôi nổi .”
Sở dĩ Tăng thị cảm thấy bất bình, vì Phú Quý dù làm gì dựa tiền lời những tài sản mỗi năm đều thể sống sung túc. Ngược Phú Xuân thì làm tiểu nhị trong cửa hàng, những vất vả tiền kiếm còn ít. Cùng con trai, chênh lệch lớn như khiến tâm lý bà dần dần mất cân bằng.
Đừng bỏ lỡ: Nông Nữ Sau Hòa Ly, Vừa Làm Giàu Vừa Nuôi Con, truyện cực cập nhật chương mới.
Cố Hòa Bình lắc đầu : “Phú Tài qua hai năm nữa còn chuyện cưới xin, đến lúc đó nhà gái trong nhà một cha què chân nuôi đồng ý thì làm thế nào?”
Tăng thị những cái thực đều cái cớ, trượng phu vẫn vì chuyện đó mà nảy sinh ngăn cách với bà . Chỉ bà cũng còn cách nào, tiền trong tay bà giữ cho hai em. Nếu dùng hết hai đứa con lấy vợ thế nào a? Phú Quý giống , tay nó dư dả còn cửa hàng nhà cửa, bỏ một hai trăm cũng sẽ tổn hại đến gốc rễ.
Lúc chập tối Phú Quý , vui vẻ : “Cha, Huyện lệnh phu nhân cho đưa một ngàn lượng bạc tới . Cha, tiền chữa chân cha cần lo lắng nữa.”
Cố Hòa Bình lập tức yên tâm .
Tăng thị vui mừng khôn xiết: “ bạc ?”
Tướng công khám bệnh chắc chắn dùng hết nhiều tiền như , tiền còn cũng thể mua một cửa hàng, nếu còn thừa thì mua thêm mấy mẫu ruộng.
Phú Quý thần sắc bà , thể đoán bà đang nghĩ gì: “Tiền dùng để chữa bệnh cho cha, nếu đến lúc đó dùng hết, tiền còn dư trả .”
Tăng thị liền vui, : “Trả cái gì mà trả? Cha con chịu tội lớn như , ngoài tiền t.h.u.ố.c men chẳng còn bồi bổ cho ? Ngoài cha con thể làm nữa, tiền công cũng tính .”
Phú Quý bà , mà hướng về phía Cố Hòa Bình : “Cha, phòng ốc con đều sắp xếp thỏa , chúng bây giờ về thôi!”
Nếu còn cách nào ai ngày ngày đau đớn giày vò, mặt Cố Hòa Bình cũng lộ ý : “, chúng về.”
Dù những chi tiêu đều bắt tên họ Miêu trả, cho nên cũng chẳng gì đau lòng nữa.
đến nhà thuê, Tăng thị liền xuống bếp nấu cơm.
Cố Hòa Bình với Phú Quý: “Sắm sửa những thứ tốn ít tiền nhỉ?”
“Đại tổ mẫu , chi tiêu chúng ở Bình Châu đều để tên họ Miêu trả.”
Cố Hòa Bình ừ một tiếng : “Những thứ đều đồ mới, đợi về đều mang theo thể lãng phí .”
xong chuyện , Cố Hòa Bình liền với Phú Quý: “ con đợi về huyện Thái Phong bảo chuyển về đó ở. Phú Quý, hỏi ý kiến con?”
Phú Quý tự nhiên đồng ý : “Cha, bà cha chuyển về nhận lầm , mà thấy Đại tổ mẫu về .”
Đại tổ mẫu chiếu cố cha , những năm nay nhà họ thể sống như đều nhờ hưởng lộc . Bây giờ cha bệnh, Đại bá mẫu chắc chắn sẽ bỏ mặc.
Phú Quý im lặng một chút : “ đồng ý thì thôi .”
Phú Quý : “Cha, con đồng ý, mà con sợ đợi lúc cha bệnh bà đẩy cha cho con. Con thì , Tiểu Hà sẽ nghĩ thế nào?”
Với tính cách vợ , cha chân khỏi về bên ở, sẽ để Cố Hòa Bình chuyển nữa.
Cố Hòa Bình : “Phú Quý, cũng thể ngoài làm công kiếm tiền nữa. Phú Quý, ở trong nhà thì chỉ thể ăn bám.”
“Cha, con nuôi nổi cha.”
Cố Hòa Bình : “ chuyển về nữa, sẽ sống cùng các con. Phú Quý, hai em trai con thành chắc chắn giúp đỡ. con yên tâm, đợi chúng nó thành sẽ quản nữa.”
cũng làm cha , thể hiểu suy nghĩ trong lòng Cố Hòa Bình. Phú Quý gật đầu : “Cái nên làm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.