Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn
Chương 361: Cha Ruột Vô Tâm, Chân Tướng Đằng Sau Lưỡi Dao
Giản Thư cũng nhận tin tức, tự nhiên cũng ai g.i.ế.c Thanh Thư: “Chuyện khoan hãy vội, cho ngóng xem .”
Thanh Thư cũng ôm hy vọng, vòng giao thiệp Giản Thư ở kinh thành còn mở rộng. nhân mạch, tin tức tự nhiên cũng linh thông.
Gợi ý siêu phẩm: Vả Mặt Nhà Ngoại, Ta Nuôi Đàn Con Thành Trùm Phản Diện. đang nhiều độc giả săn đón.
lúc , Vạn sơn trưởng hớt hải chạy tới : “Giản Thư, xong , Đồng San San nóng hầm hập, cũng bắt đầu mê sảng .”
Giản Thư lúc cũng lo cho Thanh Thư nữa: “Thanh Thư, con đến lớp học , chuyện chúng .”
lên lớp cho các nàng vẫn vị Hạ tiên sinh đó, giảng bài thi, mà với những việc cần chú ý khi phỏng vấn.
Hạ tiên sinh : “Văn Hoa Đường chú trọng nghi thái học sinh, nếu lúc phỏng vấn động tác thô lỗ hành vi khinh suất, giám khảo sẽ đ.á.n.h trượt các ngươi.”
“Còn nữa, giám khảo hỏi đến cái ngươi thì ngươi cũng trả lời to rõ, chứ rụt rè sợ sệt. Nếu , giám khảo cũng sẽ thích.”
đến trợn mắt há hốc mồm: “Thế cũng đ.á.n.h trượt?”
Hạ tiên sinh : “Cái sẽ đ.á.n.h trượt, sẽ trừ điểm ấn tượng. Còn nữa, tỷ lệ đào thải khi phỏng vấn cao, hàng năm phỏng vấn hai thành học sinh loại.”
Thanh Thư phỏng vấn sẽ loại bớt một , ngờ tỷ lệ đào thải cao như .
Thanh Thư liếc đám Tạ Tiểu Hâm, thấy đều chăm chú, còn vẻ qua loa như lúc đầu, trong lòng thầm than Hạ tiên sinh quá lợi hại.
Thực nữ học các nàng cũng dạy quy củ lễ nghi, về phương diện Thanh Thư cảm thấy giám khảo cũng bới gì. điều đều Văn Hoa Đường, cho nên dọa sợ.
Buổi trưa lúc ăn cơm, Tạ Tiểu Hâm với Thanh Thư: “Đồng San San đó vẫn luôn tự tin nàng thể thi đỗ, kết quả thi hỏng. chịu nổi đả kích , hôm qua về đến nơi ngã bệnh.”
Thành tích Đồng San San khá , đây ở trong lớp cũng thể xếp top mười, cho nên nàng mới mười phần tự tin.
Thanh Thư lắc đầu : “ thi trượt nhiều, riêng gì nàng .”
Tạ Tiểu Hâm hạ thấp giọng : “Thanh Thư, kế ngươi trăm phương ngàn kế hại ngươi như , ngươi cẩn thận đấy.”
“ bà .”
Tạ Tiểu Hâm kinh ngạc : “ bà thì ai? Thanh Thư, ngươi đừng để lừa gạt.”
“Thật sự bà , còn rốt cuộc ai thì tạm thời tớ cũng rõ, sẽ tra thôi.”
Điều duy nhất nàng khẳng định , đối phương nhất định phận địa vị.
Đang chuyện thì bà t.ử tới : “Lâm cô nương, Lâm lão gia tìm cô.”
Lâm Thừa Ngọc thấy Thanh Thư liền vội vàng hỏi: “Thanh Thư, hành thích con. Thanh Thư, con thương ?”
Thanh Thư ông , buồn : “Cha, đó đều chuyện trưa hôm qua .”
Lâm Thừa Ngọc chút lúng túng : “, cũng mới nhận tin.”
Thanh Thư nửa điểm cũng nể tình : “Con tin tin tức cha quá chậm trễ, ngoài sẽ chỉ cho rằng cha để tâm đến sống c.h.ế.t đứa con gái thôi.”
Lâm Thừa Ngọc cách nào giải thích.
Thanh Thư : “Hôm qua kẻ dồn con chỗ c.h.ế.t. Cha, ở kinh thành cha đắc tội với ai ?”
“Lời con ý gì?”
“Con từng đắc tội với ai, khi nào do cha đắc tội nên đối phương tìm con báo thù?”
Sắc mặt Lâm Thừa Ngọc biến đổi, nhanh lắc đầu : “ từng đắc tội với ai, hơn nữa đối phương báo thù cũng nên tìm , g.i.ế.c con làm gì?”
Thanh Thư gật đầu : “Cũng , con cha yêu thích, g.i.ế.c con chẳng tác dụng gì.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nha-co-han-the--co-the-yen-on/chuong-361-cha-ruot-vo-tam-chan-tuong-dang--luoi-dao.html.]
Lâm Thừa Ngọc nghẹn lời: “Con ở bên ngoài quá nguy hiểm, về nhà ở !”
“Con dám về , ai kẻ chủ mưu bà , nếu bà chẳng dê miệng cọp .”
Lâm Thừa Ngọc vội : “ thể nào, tuyệt đối thể mẫu con. Thanh Thư, con đừng bên ngoài hươu vượn. Mẫu con vẫn luôn quan tâm con.”
Thanh Thư bĩu môi, lời bản Lâm Thừa Ngọc còn chẳng tin mà cũng : “ khi tra kẻ chủ mưu thì con dám về Lâm gia .”
Thôi thị thì chứ, nàng bây giờ cứ mượn đề tài để chuyện, quyết về Lâm gia.
Lâm Thừa Ngọc khuyên Thanh Thư cũng đành bỏ cuộc: “ thi thế nào? nắm chắc ?”
Xem thêm: Người Thuận Tay Trái (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Chắc thành vấn đề, điều thứ hạng thể lắm.”
Vốn còn nghĩ thể top mười, ai ngờ giỏi quá nhiều, tối đa cũng chỉ hai mươi thôi.
thể , đây một sự hiểu lầm xinh .
Lâm Thừa Ngọc mày dãn mắt : “Thứ hạng , thi đỗ , thi đỗ .”
Lâm Thừa Ngọc xin nghỉ tới đây, thấy Thanh Thư bình an vô sự liền về đương .
Chiều tan học, Thanh Thư về đến nhà Chúc gia gửi đồ tới.
Lai Hỉ : “Cô nương, lễ Chúc gia tặng chút nặng. Ngoài tơ lụa và đồ tẩm bổ, còn một hộp trang sức.”
Thanh Thư lập tức hiểu : “Họ tặng những thứ làm gì?”
Trụy Nhi : “Chẳng lẽ chuyện liên quan đến Chúc gia? Hoặc đối phương vốn định g.i.ế.c Chúc Lan Hi, sát thủ nhận nhầm .”
Thanh Thư trợn trắng mắt, : “ và Chúc Lan Hi dáng dấp chiều cao đều giống , sát thủ thể nhận nhầm ?”
Nếu thật sự nhận nhầm , thì tên sát thủ mắt kém mà mù, còn nàng cũng kẻ xui xẻo nhất thiên hạ .
“ tại Chúc gia tặng lễ trọng như thế? Cho dù Chúc cô nương suýt chút nữa gặp chuyện, tặng đồ tẩm bổ đủ còn tặng cả cống đoạn và trang sức chứ!”
Thanh Thư cũng trượng hai sờ tới đầu, nghĩ một lát : “Đợi phỏng vấn xong, hỏi Chúc Lan Hi xem.”
Lúc Chúc Lan Hi đang rưng rưng nước mắt với Quận chúa Giai Đức: “, con xin Thanh Thư.”
Quận chúa Giai Đức : “Lan Hi, đợi chuyện lắng xuống con hãy xin nó.”
Con gái gây họa sát cho Lâm Thanh Thư, tới cửa xin cũng nên làm. Chỉ hiện tại đang nơi đầu sóng ngọn gió, bà để Chúc Lan Hi cuốn trong đó.
Hốc mắt Chúc Lan Hi đỏ hoe: “, Thanh Thư chuyện chắc chắn sẽ hận con mà làm bạn với con nữa .”
Quận chúa Giai Đức an ủi: “Lan Hi, chuyện dù thế nào cũng trách lên con .”
Chúc Lan Hi lắc đầu : “, nếu con câu đó với thì cũng sẽ liên lụy đến Thanh Thư.”
Quận chúa Giai Đức thấy nàng như trong lòng yên tâm, gọi tâm phúc tới: “Ngươi Ngõ Mai Hoa một chuyến, đem chuyện kể ngọn ngành cho Lâm cô nương.”
Trần ma ma chút do dự: “Quận chúa, chuyện cho Lâm cô nương liệu ?”
Thực bà khuyên Quận chúa Giai Đức đừng chân tướng cho Chúc Lan Hi, đáng tiếc Quận chúa bà.
Con gái vô tội, vị Lâm cô nương càng xui xẻo hơn, đang yên đang lành rước lấy tai bay vạ gió . Cho nên bà cảm thấy Thanh Thư quyền chân tướng.
Quận chúa Giai Đức : “ vì để nó chân tướng từ miệng khác, chi bằng chúng . Thẳng thắn với , chừng cô bé để ý vẫn thể làm bạn với Lan Hi.”
“Lan Hi coi trọng vị Lâm cô nương , vẫn luôn giao hảo với nó. Nếu vì chuyện mà hai thể làm bạn, con bé chắc chắn sẽ buồn.”
Chúc Lan Hi ở Nữ học Kinh đô ba năm kết giao một bạn tri kỷ nào, chuyện thành tâm bệnh Quận chúa Giai Đức. Con gái ưu tú , hòa đồng a! Bây giờ còn đỡ, chứ gả chồng tính tình ai chịu nổi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.