Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn
Chương 723: Lỡ Lời Gây Họa, Bài Học Của An An (1)
Buổi chiều giờ Mùi một khắc, Xuân Đào hớt hải chạy tới tìm Thanh Thư: “Cô nương, nhị cô nương lóc trở về, lão phu nhân bảo mau về ngay.”
Thanh Thư vội vàng dậy ngoài.
đến cửa Thanh Thư đột nhiên dừng bước, đầu Xuân Đào: “ tại An An lóc trở về ?”
Xuân Đào lắc đầu : “ Thải Điệp hình như cha học sinh mắng, cụ thể thì em rõ.”
Thanh Thư trở vị trí, nhẹ giọng : “Em về , tìm hiểu rõ sự tình hãy đến báo cho .”
Xuân Đào chút ngạc nhiên: “Cô nương về ?”
Thanh Thư lắc đầu: “Việc còn xử lý xong, lát nữa sẽ về.”
Xuân Đào chút sửng sốt, thấy dáng vẻ vội vã Thanh Thư nàng cũng đành về .
Cố lão phu nhân thấy chỉ một nàng về khỏi hỏi: “Thanh Thư ? về cùng con?”
“Đại cô nương bận tạm thời dứt .”
Cố lão phu nhân nghĩ nhiều, tiếp tục an ủi An An: “Đừng buồn nữa, làm vui thì chúng làm nữa .”
Vốn dĩ để An An dạy học để tráng men vàng cho nàng, để dễ chuyện cưới xin hơn. ngờ còn chịu uất ức, bà nỡ để An An nữa.
An An vô cùng khó chịu, nước mắt lưng tròng : “ nữa, con ở nhà bồi ngoại bà.”
Xuân Đào lui ngoài tìm Thải Điệp, nhỏ giọng hỏi: “Thải Điệp , cha học sinh tại mắng nhị cô nương thế?”
Thải Điệp : “Học sinh đó ngốc, dạy thế nào cũng . Hôm qua cô nương chút bực nó hai câu, đó cha nó liền chạy đến tư thục mắng cô nương nhà em.”
“ hai câu gì thế?”
Thải Điệp chút cảm thán : “Cô nương lúc đó cũng nóng nảy bốc hỏa, dạy bao nhiêu cũng thế? Chỉ một câu như , ai ngờ cô nương về nhà mách lẻo.”
Xem thêm: Nhặt Mót Chốn Phế Thổ, Mập Mạp Gánh Còng Lưng Cả Nhà Bệnh Tật Tàn Phế (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thải Điệp bĩu môi : “Thực theo em thấy dạy cũng , vất vả chẳng kiếm tiền.”
Giống như đại cô nương kiếm tiền nhiều thể diện, công việc cô nương nhà chẳng chút nào.
Xuân Đào hỏi: “ cô nương từng chịu uất ức như ?”
“Cái đó thì , cha các học sinh khác đối với cô nương vẫn tôn kính.”
đầu , Xuân Đào liền đem những lời thuật nguyên văn cho Thanh Thư.
Thanh Thư gật đầu : “ .”
Mãi đến khi tan học, Thanh Thư mới về nhà.
An An thấy nàng liền vẻ mặt tủi : “Tỷ, giờ tỷ mới về a!”
bất kể nàng chuyện gì, tỷ tỷ đều đầu tiên đến an ủi nàng.
“ theo tỷ thư phòng.”
Cố lão phu nhân thấy , hỏi: “ chuyện gì thì ở đây, làm gì chạy thư phòng?”
An An thấy sắc mặt Thanh Thư cũng , trong lòng thót một cái : “Tỷ, chuyện gì tỷ cứ ở đây !”
Thanh Thư trầm mặt : “Theo tỷ thư phòng.”
An An Thanh Thư ngoài, hết cách đành theo. Nếu , lát nữa chắc chắn sẽ phạt nặng.
thư phòng, Thanh Thư : “Hôm nay rốt cuộc chuyện thế nào?”
An An lời lập tức tủi : “Tỷ, Trần Phương học cả một học kỳ, ngay cả “Bách Gia Tính” cũng đầy đủ. Trần Phương nghĩ con gái ngốc còn trách lên đầu , lầm lỡ con em khác.”
“Chỉ thế thôi?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nha-co-han-the--co-the-yen-on/chuong-723-lo-loi-gay-hoa-bai-hoc-cua-an-an-1.html.]
An An ngẩng đầu, Thanh Thư : “Chỉ thế thôi. Tỷ, Trần Phương còn định đ.á.n.h , nếu Thải Điệp đỡ cho , mặt bà cào rách .”
dọa nàng sợ c.h.ế.t khiếp, cái mà hủy dung thì tìm nhà chồng thế nào a!
Thanh Thư : “Thật sự chỉ thế?”
An An chút chột , vẫn nhanh : “Tỷ, lừa tỷ, thật sự chỉ thế.”
Thanh Thư liếc nàng một cái, : “Trần Phương ngu xuẩn như heo, câu ?”
An An cảm thấy oan ức, : “Tỷ, từng câu , Trần Phương vu oan cho .”
Thanh Thư nàng : “Chỉ những gia đình thương yêu con gái, mới đưa chúng đến nữ tư thục học sách. con nhà như , bảo cha nó thể nổi giận.”
“Tỷ với thế nào? những đứa trẻ thiên tư thông tuệ, những đứa trẻ phản ứng chậm. làm tiên sinh thì nghiêm túc dạy dỗ từng đứa trẻ, cho dù chúng học cũng đủ kiên nhẫn.”
An An cúi đầu : “, cũng dốc hết kiên nhẫn . Trần Phương quá ngốc, dạy hơn hai mươi nó đều nhớ, thực sự nóng ruột.”
“ thì thể mắng đứa bé đó ngu xuẩn như heo ?”
An An đỏ hoe mắt : “Tỷ, , thể lời như với học sinh chứ.”
Thanh Thư : “Cha Trần Phương thể nào lấy chuyện để vu oan cho .”
Thấy Thanh Thư tin , An An nước mắt lưng tròng : “Tỷ, thật sự , tại ngay cả tỷ cũng tin chứ?”
“ từng lời tương tự với ai ?” Thanh Thư : “Ví dụ như từng phàn nàn với khác rằng đứa bé đó ngốc chẳng hạn?”
An An nghĩ một chút : “, từng chuyện với Hà Lệnh Uyển cùng phòng. Lúc đó nóng ruột bốc hỏa, cô liền hỏi . liền than thở với cô , từng thấy học sinh nào trí nhớ kém như . Tỷ, tỷ tin , thật sự từng Trần Phương ngu xuẩn như heo.”
“Lúc lời , mấy ở đó?”
An An lắc đầu : “ khác, lúc đó trong phòng chỉ và Hà Lệnh Uyển hai .”
xong lời , An An : “Tỷ, lời chắc chắn Hà Lệnh Uyển ngoài, chỉ hiểu tại cô hại như .”
“Tự tra nguyên nhân.”
An An khó chịu: “Tỷ, , tỷ đừng giận nữa.”
Thanh Thư lắc đầu : “ cũng lớn thế , gặp chuyện cũng nên học cách tự giải quyết, tỷ thể theo bên cạnh cả đời .”
An An , gật đầu : “Ngày mai sẽ hỏi cô , cho rõ ràng.”
Thanh Thư ừ một tiếng : “Lát nữa tỷ bảo Khang quản gia chuẩn một phần lễ, ngày mai đến Trần gia xin .”
Sắc mặt An An cứng đờ.
Thanh Thư chằm chằm nàng : “ sửa. Chuyện làm , gây bóng ma nghiêm trọng cho đứa bé đó chẳng lẽ nên xin ?”
“Còn nhớ lúc mới đến tư thục Lan gia ? hỏi tỷ ngốc ? Nếu lúc đó tỷ cũng trả lời bằng lời lẽ như thì sẽ thế nào?”
An An lập tức hổ. Lúc nàng thấy các học tỷ khác học cái gì cũng học một , còn nàng học mấy mới nhớ. Lúc đó nàng tự ti cực độ, suýt nữa bỏ cuộc học nữa. Lúc đó Thanh Thư cổ vũ khen ngợi nàng, mới khiến nàng vượt qua giai đoạn gian nan nhất đó.
Thấy nàng gì, Thanh Thư : “Thử nghĩ xem, nếu con tiên sinh nó sỉ nhục như tức giận ? tìm bà liều mạng ?”
An An lộ vẻ hổ thẹn: “Tỷ, , ngày mai sẽ đến Trần gia xin .”
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Quân Hôn: Mang Song Thai Theo Chồng Tòng Quân Khiến Cả Đại Viện Ghen Tị đang nhiều độc giả săn đón.
Thanh Thư ừ một tiếng hỏi: “Còn một vấn đề nữa nhận ?”
An An ngẩng đầu nàng.
“Trong giao tiếp giữa với , điều tối kỵ nhất giao thiển ngôn thâm (quen sơ sài mà lời gan ruột). Chuyện rút kinh nghiệm đừng tái phạm, nếu tương lai còn chịu thiệt thòi.”
Con đều cảm xúc tiêu cực, phàn nàn phát tiết thậm chí ngôn ngữ thỏa đáng cũng bình thường, tiền đề đối phương tin tưởng, giống như Phong Tiểu Du từng than thở với nàng Hoàng đế sắc lệnh trí hôn cùng Ngọc Quý phi họa quốc yêu cơ tương lai c.h.ế.t t.ử tế. Cho nên chuyện cái lớn nhất An An ở chỗ, nàng những lời mặt giao tình hời hợt.
An An gật đầu : “ .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.