Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nhà Của Tôi, Các Người Dựa Vào Đâu Mà Bán?

Chương 8

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Nội dung chỉ vài dòng:

khi ly hôn, chỉ ở nhờ nhà bạn.”

ngờ một cô gái nhà giàu vu oan thành tiểu tam.”

“Thì thế giới bao giờ bảo vệ yếu thế.”

Bài đăng nhanh chóng thu hút ít sự đồng cảm.

nhiều chân tướng bắt đầu bênh vực cô .

lâu .

Ảnh chụp màn hình bài gửi tới điện thoại .

gửi bộ chứng cứ cho luật sư Trương.

Video giám sát ghi cảnh Trương Vi giả mạo tại văn phòng công chứng.

Lịch sử trò chuyện giữa cô và bên môi giới.

Bản ghi chuyển khoản một trăm năm mươi nghìn.

Cùng tất cả những tài liệu liên quan.

bỏ sót thứ nào.

Tối hôm đó, bài đăng than Trương Vi biến mất.

Sáng hôm , cả tài khoản mạng xã hội cũng khóa.

mang tiền còn , định theo một đàn ông khác rời khỏi thành phố.

Thế xe còn kịp lên cao tốc, điện thoại từ cơ quan điều tra gọi tới.

buộc về phối hợp làm việc.

Buổi chiều, luật sư Trương gọi cho .

“Cô Lâm, phía Trần hòa giải.”

hòa giải.”

“Vương Quế Lan gặp cô.”

gặp.”

tên Trương Vi còn một chiếc xe. Chúng thể đề nghị phong tỏa tài sản.”

đáp chút do dự:

“Phong tỏa.”

Đầu dây bên im lặng vài giây.

đó luật sư Trương bật .

“Cô Lâm, cô tỉnh táo hơn tưởng.”

ánh nắng ngoài cửa sổ.

Khẽ .

tỉnh táo.”

đau đủ .”

Đau đủ mới hiểu.

những vết thương thể dùng tha thứ để chữa lành.

Cũng giống như từng bỏng.

Sẽ bao giờ đưa tay lửa thêm nữa.

Ngày bắt đầu sửa sang căn hộ, bố đều tới.

Rõ ràng thuê đội vệ sinh chuyên nghiệp.

vẫn đeo khẩu trang, cầm khăn lau, cẩn thận lau từng góc cửa sổ.

Bà lau kỹ.

Như thể xóa sạch dấu vết từng tồn tại trong căn nhà .

“Mấy chỗ lau cho sạch.”

phụ nữ đó chạm .”

Nhân viên vệ sinh hỏi :

“Phòng ngủ chính cần khử khuẩn kỹ hơn chị?”

khựng .

gật đầu.

.”

thuận miệng hỏi:

đây chị cho thuê nhà ?”

căn phòng thật lâu.

Khóe môi nhếch lên một nụ nhạt.

“Cũng coi như .”

những nơi vốn .

vẫn mất nhiều công sức mới thể giành .

Bố đang kiểm tra lan can ngoài ban công.

Ông dùng tay lay thử từng thanh sắt.

Miệng ngừng dặn dò:

ở một thì chú ý.”

“Buổi tối nhớ khóa cửa.”

“Cửa sổ cũng đừng mở quá lớn.”

giữa phòng khách.

căn nhà trống trải ngập trong ánh nắng.

Cuối cùng nơi cũng trở dáng vẻ vốn .

còn mùi nước hoa ngọt gắt Trương Vi.

còn những lời dối trá Trần .

còn sự tính toán tham lam Vương Quế Lan.

Chỉ còn ánh mặt trời dịu dàng xuyên qua lớp kính sát đất.

Ấm áp.

Yên bình.

đang lau cửa sổ bỗng khựng .

Bờ vai bà run.

tới.

Khẽ gọi:

.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nha-cua-toi-cac-nguoi-dua-vao-dau-ma-ban/chuong-8.html.]

lưng về phía .

Giọng nghẹn .

“Nguyệt Nguyệt.”

xin con.”

sững .

?”

Bà đưa tay lau mắt.

“Nếu ngày đó kỹ hơn một chút...”

“Nếu phát hiện Trần sớm hơn...”

lẽ con chịu những chuyện .”

.”

nhẹ nhàng ngắt lời bà.

.”

Bà xoay .

Ôm chặt lấy .

Chặt đến mức thể cảm nhận cơ thể bà đang run lên.

“May mà hai đứa đăng ký kết hôn.”

“May mà căn nhà tên con.”

“May mà...”

tiếp nữa.

cũng vòng tay ôm lấy bà.

Mắt cay xè.

Bởi đến lúc mới hiểu.

Căn nhà từng hồi môn.

Đó con đường lui mà bố dùng nửa đời vất vả để dành cho .

Còn .

từng suýt đem con đường lui trao tận tay khác.

Khi việc sửa sang một nửa, bố Trần tìm tới.

Ông ngoài cửa.

Trong tay xách một túi trái cây.

Chỉ trong hơn một tháng, mái tóc bạc ít.

“Lâm Hiểu.”

“Chú thể với cháu vài câu ?”

mời ông .

Chỉ ở ngưỡng cửa.

“Chú .”

Ông cúi đầu.

lâu mới mở miệng.

“Trần nên .”

nó cũng hồ đồ.”

nhà chúng với cháu.”

im lặng.

Ông đặt túi trái cây xuống.

Giọng khàn .

“Chú cầu cháu tha thứ.”

“Chỉ xin cháu đừng truy cứu nó nữa.”

“Nó còn trẻ.”

“Nếu để tiền án, tương lai coi như xong.”

đàn ông mặt.

Bình tĩnh hỏi:

“Chú.”

“Cháu cũng còn trẻ.”

“Nếu căn nhà đó thật sự bán .”

“Nếu bố cháu mất sạch tiền tích cóp cả đời.”

tương lai cháu thì ?”

Ông c.h.ế.t lặng.

tiếp tục :

“Bố cháu cũng còn trẻ nữa.”

“Nửa đời họ suýt khác lấy để lấp hố gia đình khác.”

“Bây giờ chú thương con trai chú còn trẻ.”

còn cháu?”

“Cháu đáng như ?”

Môi ông run lên.

thể nổi một lời phản bác.

đẩy túi trái cây về phía ông.

“Chú mang về .”

“Pháp luật xử lý thế nào thì cứ xử lý như thế.”

Ông lặng lẽ xách túi trái cây lên.

khi .

Ông thấp giọng :

“Xin .”

Cửa đóng .

.

Cũng mềm lòng.

Bởi hiểu rõ.

Một lời xin đến quá muộn.

thể xóa bàn tay từng đưa để cướp lấy thứ thuộc về khác.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...