Nhà Thất Gia Có Một Tiểu Mỹ Nhân Ngư
Chương 187:
Ánh Mắt Này Quá Quen Thuộc.
Trước đây cô cũng từng th trong mắt Chiến Thất.
Hơn nữa, Lương Trạch cũng giống như Chiến Thất, đều Cơ Lạc.
Vậy nên, Lương Trạch cũng thích Cơ Lạc ?
Suy nghĩ này khiến Thời Ấu Di thầm vui mừng, trong mắt kh khỏi ánh lên vẻ mong đợi.
“Ừm! và Lạc Lạc kh chỉ quen nhau, mà còn từng cứu Lạc Lạc, nên chúng cũng thể coi là th mai trúc mã, bạn bè hoạn nạn nhau.”
Nói , ánh mắt Lương Trạch Cơ Lạc càng thêm dịu dàng.
Lời của Lương Trạch khiến Thời Ấu Di càng thêm vui mừng.
Lương Trạch đã cứu Cơ Lạc, vậy là ơn cứu mạng.
Hơn nữa còn là th mai trúc mã, bạn bè hoạn nạn nhau?
Mỗi câu nói của Lương Trạch đều khiến Thời Ấu Di cảm th phấn khích, dường như câu nào cũng tràn đầy ánh sáng, khiến nụ cười của cô ngày càng rạng rỡ.
Lương Trạch chắc c yêu sâu đậm Cơ Lạc.
Thời Ấu Di thầm đưa ra phán đoán, kh khỏi mong đợi Cơ Lạc, chân thành nói: “Lạc Lạc, chúc mừng thể trùng phùng với ân nhân cứu mạng của .”
“Tớ cũng kh ngờ thể gặp lại Lương Trạch ca ca, tớ vẫn luôn nghĩ Lương Trạch ca ca đã c.h.ế.t .”
Cơ Lạc buồn bã nói, hốc mắt hơi ửng đỏ Lương Trạch, “Lương Trạch ca ca, may mà lúc đó đã trốn thoát.”
Những nỗi đau đó, một cô chịu là được .
“Xin lỗi em.” Lương Trạch cũng cảm th sống mũi cay cay.
vốn nghĩ Cơ Lạc sẽ trách , nhưng kh ngờ cô lại nói ra những lời như vậy, nhất thời càng thêm hổ thẹn.
“Lạc Lạc, Lương tiên sinh, hai mới gặp lại nhau, chắc c nhiều chuyện muốn nói kh?” Thời Ấu Di thấu hiểu nói: “Hay là hai tìm một nơi để ôn lại chuyện cũ , ở lại đây chăm sóc gia gia.”
Cô muốn tạo cơ hội cho Lương Trạch và Cơ Lạc ở riêng, dễ dàng bồi đắp tình cảm hơn.
Cô cảm th Cơ Lạc hình như thích Lương Trạch hơn một chút!
“Đi , ! Lão già này thân thể còn cứng cáp lắm, kh cần nhiều trẻ các cháu ở đây c chừng, cứ như ta thật sự bệnh sắp c.h.ế.t kh bằng.”
Thời Kiến Thụ thúc giục, vẻ mặt tràn đầy phấn khởi.
Tiểu Lạc Lạc mà thể ở bên Lương Trạch cũng kh tệ.
Tính cách của Ấu Di khá mềm mỏng, ngược lại lại hợp với Chiến Thất tính tình nóng nảy hơn một chút.
Lương Trạch và Cơ Lạc bị Thời Kiến Thụ thúc giục đuổi ra khỏi phòng bệnh.
Nhưng vừa ra khỏi phòng, bụng Cơ Lạc đột nhiên kêu “ùng ục”.
“Lạc Lạc, em vẫn chưa ăn trưa ?” Lương Trạch thắc mắc.
Bây giờ đã là hai giờ chiều .
Cơ Lạc tủi thân bĩu môi, kh vui nói: “Tối qua em đ.á.n.h nhau với Tiểu Thất Thất dữ quá, hôm nay tỉnh dậy toàn thân đau nhức, quên cả ăn uống.”
Cô vừa nói, vừa tức giận vén tóc ra sau tai, để lộ vết đỏ trên cổ.
“ xem, Tiểu Thất Thất đ.á.n.h em đỏ hết cả .”
Đây là lúc cô rửa mặt mới phát hiện ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nha-that-gia-co-mot-tieu-my-nhan-ngu/chuong-187.html.]
Tuy những vết thương này kh hề đau, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Chiến Thất dám đ.á.n.h , cô lại tức đến mức muốn quất cho thêm m roi.
Lời của Cơ Lạc khiến sắc mặt Lương Trạch lạnh , khi th vết đỏ trên cổ cô, con ngươi dưới cặp kính d lên ngọn lửa ghen tu cuồn cuộn.
âm trầm vén tóc Cơ Lạc xuống, che dấu vết khiến phát ên, nói: “Lạc Lạc, trước khi vết hằn này biến mất, đừng để ai th nó, được kh?”
“Tại ?” Cơ Lạc kh hiểu.
Cô vốn còn định mách tội với gia gia.
Lương Trạch đôi mắt ngây thơ của Cơ Lạc, xác nhận cô kh biết vết đỏ này ý nghĩa gì, mới thương tiếc nói: “Bởi vì sẽ đau lòng.”
Gia gia mà biết Tiểu Thất Thất đ.á.n.h cô chắc c sẽ đau lòng.
Cơ Lạc nghĩ vậy, gật đầu thật mạnh: “Vâng! Em nhất định kh để ai th, cũng sẽ kh nói cho khác biết chuyện em đ.á.n.h nhau với Tiểu Thất Thất.”
Lương Trạch dáng vẻ nghiêm túc của Cơ Lạc, đột nhiên cười khổ.
“Lạc Lạc, lần sau đừng đ.á.n.h nhau với Chiến Thất nữa.” Lương Trạch dắt Cơ Lạc ra ngoài.
Cơ Lạc theo Lương Trạch, buồn bực nói: “Em kh nhớ chuyện đ.á.n.h nhau với Tiểu Thất Thất nữa, chỉ là sáng nay thức dậy th đau, em mới biết là đã đ.á.n.h nhau.”
Hơn nữa hình như cô còn thua.
Đây mới là ều khiến Cơ Lạc kh vui nhất.
Cô kh thích thua.
Kinh nghiệm ở cơ sở thí nghiệm cho cô biết, cái giá của việc thua cuộc quá t.h.ả.m khốc.
Chỉ tg mới kh bị hành hạ lặp lặp lại bởi cùng một thí nghiệm.
“Em kh nhớ ?” Lương Trạch thắc mắc.
“Vâng!” Vẻ mặt Cơ Lạc đột nhiên lạnh , “Các chị ở cơ sở thí nghiệm đã làm nhiều thí nghiệm, những thí nghiệm đó để lại trên em nhiều di chứng, cũng khiến em quên nhiều chuyện.”
Cơ Lạc chỉ vào đầu .
“Vậy nên, khi em kh kiểm soát được cảm xúc của , sẽ kh nhớ đã làm gì, đúng kh?”
Lương Trạch cũng từng bị bắt làm thí nghiệm.
Tuy sau đó kh biết vì lý do gì mà rời khỏi cơ sở thí nghiệm, nhưng cũng để lại di chứng nghiêm trọng.
Kh chỉ quên hết mọi chuyện liên quan đến phòng thí nghiệm, mà còn thường xuyên hôn mê, sau khi tỉnh lại luôn cảm th đã quên nhiều chuyện.
Kh chỉ , Chiến Thất cũng di chứng với những triệu chứng khác nhau.
Chứng mất ngủ cũng bắt đầu từ lúc đó.
Vậy nên kh cần Cơ Lạc nói nhiều, đã hiểu ý của cô.
“Vâng!”
Cơ Lạc nghiêm nghị gật đầu, mày nhíu chặt, dường như đang bị những ký ức đã mất làm phiền.
Lương Trạch đôi môi mím chặt của Cơ Lạc, đau lòng cười nói: “Lạc Lạc, nếu chuyện gì kh nhớ được thì thôi, lẽ những chuyện đó vốn dĩ kh là chuyện quan trọng?”
Cơ Lạc nghi hoặc ngẩng đầu.
Thật sự là chuyện kh quan trọng ?
Nhưng tại cô vẫn muốn nhớ đến vậy?
“Kh em đã nhớ ra ?” Lương Trạch cười rạng rỡ.
Cơ Lạc kh là thích chìm đắm trong suy nghĩ, lúc này nụ cười của Lương Trạch, cô cũng cười theo: “Lạc Lạc nhớ Lương Trạch ca ca, sẽ kh bao giờ quên nữa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.