Nhà Thất Gia Có Một Tiểu Mỹ Nhân Ngư
Chương 250:
Bà Ta Kh Tin, Thứ Khó Uống Như Vậy, Cơ Lạc Sẽ Tự Uống.
Nhưng lời bà ta vừa dứt, Cơ Lạc đã bưng ly lên, uống cạn sạch nước ép x tươi tốt cho sức khỏe bên trong, kh chừa một giọt.
Chiến Nguyên Lượng bộ dạng sảng khoái này của Cơ Lạc, trong lòng càng thêm quyến luyến.
ta ly kh của Cơ Lạc, lại nửa ly nước ép rau củ còn lại của , đột nhiên c.ắ.n chặt răng, bưng ly lên cũng uống một hơi cạn sạch.
Chiến phu nhân vốn còn bị sự phóng khoáng của Cơ Lạc làm cho kinh ngạc, tưởng rằng nước ép rau củ này lẽ kh khó uống đến vậy.
Nhưng Chiến Nguyên Lượng ngay sau đó uống cạn nửa ly nước ép còn lại, vẻ mặt sống kh bằng c.h.ế.t, bà ta đột nhiên tò mò về mùi vị của nước ép.
Bà ta nghi hoặc bưng ly nước ép trước mặt lên, nhẹ nhàng nếm thử một ngụm.
Vị cay của ớt, và vị đắng của khổ qua lập tức lan tỏa trên đầu lưỡi, càn quét vị giác, khiến bà ta đau khổ nhíu chặt mày.
“Cô lại làm cái thứ khó uống này cho chúng ?” Chiến phu nhân hung dữ chất vấn Cơ Lạc.
Cơ Lạc tủi thân chớp chớp mắt, giọng nói mềm mại: “Bác gái, thể là khẩu vị của bác vấn đề chăng? Lạc Lạc và Nguyên Lượng tiểu ca ca kh đều uống hết nước ép ? Bọn cháu đều kh th khó uống mà!”
Nói xong, Cơ Lạc mong đợi về phía Chiến Nguyên Lượng.
Kh cần bất cứ ai hỏi, Chiến Nguyên Lượng đã vô cùng tích cực gật đầu: “Nước ép Lạc Lạc làm siêu ngon luôn.”
“Chiến Nguyên Lượng.” Chiến phu nhân thật sự sắp bị đứa con trai ngu ngốc này của chọc tức c.h.ế.t .
nó lại khuỷu tay hướng ra ngoài, giúp đỡ kẻ thù chọc tức mẹ này chứ?
Chiến Nguyên Lượng bị Chiến phu nhân quát, sợ hãi nuốt một ngụm nước bọt.
Mùi vị đắng chát nương theo nước bọt một lần nữa lan tỏa trên vị giác, ta đau khổ đến mức hốc mắt cũng đỏ lên, thoạt cứ như bị Chiến phu nhân mắng khóc vậy.
“Đủ .” Chiến Hồng Đạt sắc mặt âm trầm gầm nhẹ một tiếng, “Nhị con dâu, chú ý lời lẽ của con.”
Chiến phu nhân giật .
Vừa bà ta quá tức giận, đã bỏ qua Chiến Hồng Đạt.
Lúc này bị ểm d phê bình, vẻ mặt giận dữ lập tức chuyển sang thần sắc tủi thân, đau khổ nói: “Ba, nước ép Lạc Lạc làm thật sự kh cho uống, kh tin ba thể nếm thử.”
“Kh cho uống mà con còn muốn ba nếm thử?” Chiến Hồng Đạt nhíu mày.
Chiến phu nhân thần sắc hoảng loạn, “Ba, con kh ý đó, con chỉ muốn nói là, nước ép này thật sự khó uống thôi.”
Chiến Hồng Đạt miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích của Chiến phu nhân, thu hồi ánh mắt uy nghiêm, thần sắc như thường nhấp một ngụm nước ép, lại bình tĩnh đặt ly xuống.
Chiến phu nhân căng thẳng Chiến Hồng Đạt, đáy mắt xẹt qua một tia đắc ý, mong đợi Chiến Hồng Đạt sẽ mở miệng dạy dỗ Cơ Lạc.
Nhưng Chiến Hồng Đạt lại kh nói gì, cầm đũa lên nói một câu "Ăn cơm" dẫn đầu gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nha-that-gia-co-mot-tieu-my-nhan-ngu/chuong-250.html.]
Chiến Hồng Đạt đã động đũa, những khác cũng bắt đầu động đũa, kh ai nhắc lại chuyện nước ép nữa.
Chiến phu nhân vô cùng căm hận, nhưng Chiến Hồng Đạt rõ ràng kh muốn tiếp tục vướng bận chuyện này nữa, bà ta cũng kh dám nói gì thêm, lặng lẽ ăn thức ăn.
Nhưng Cơ Lạc dường như cố tình đối đầu với bà ta, bà ta muốn gắp món gì, Cơ Lạc đều sẽ nh hơn một bước gắp món đó .
“Oa! Chiến nội, món làm ngon quá !”
“Chiến nội, món rau x này lửa vừa vặn, vừa ngấm gia vị lại giòn ngọt.”
“Thịt kho tàu ngon quá, hạnh phúc quá mất!”
Cơ Lạc mỗi lần ăn một món, đều sẽ vui vẻ khen ngợi một câu, khen đến mức Chiến Hồng Đạt lâng lâng gắp thức ăn cho Cơ Lạc.
Vốn dĩ Cơ Lạc ăn đã nh, lại Chiến Thất gắp thức ăn cho cô, lúc này lại thêm Chiến Hồng Đạt vào, thức ăn trên bàn tuy nhiều, nhưng phần lớn đều vào bụng Cơ Lạc.
Chiến phu nhân tức tối những món thích ăn cứ từng chút từng chút biến mất, trong lòng vô cùng nghẹn khuất, nhưng vẫn nhịn.
Chiến Minh Lãng thân là chồng của Chiến phu nhân, hiểu khẩu vị của bà ta.
Ông ta cũng kh nỡ Chiến phu nhân cứ hờn dỗi mãi, liền gắp cho Chiến phu nhân vài món, lúc này mới dập tắt được cơn giận của Chiến phu nhân.
Cơm nước cũng đã ăn hòm hòm.
Ngay lúc Chiến phu nhân tưởng rằng bữa tối sắp kết thúc, Chiến Hồng Đạt lại đột nhiên bưng ly nước ép rau củ lên, cười ha hả nói: “Bữa cơm hôm nay, ta ăn vui vẻ, nào, chúng ta nâng ly, chúc mừng Lạc Lạc và Chiến Thất đính hôn, cũng chào mừng Lạc Lạc gia nhập Chiến Gia.”
Chiến Hồng Đạt vừa dứt lời, sắc mặt của m đều trở nên khó coi.
Mặc dù Chiến Hồng Đạt kh nói rõ, nhưng thần thái của Chiến Nguyên Lượng và Chiến phu nhân, bọn họ cũng biết nước ép rau củ này chắc c mùi vị nặng.
Cho nên suốt cả bữa ăn, những khác đều kh đụng đến nước ép rau củ.
Ngay cả Sâm Mê Mê và Chiến Tình Hạ cũng lộ ra vẻ khó xử.
Họ thích Cơ Lạc là một chuyện, nhưng uống thứ nước ép hắc ám do Cơ Lạc làm lại là một chuyện khác.
Bọn họ tuy khó xử, nhưng lý do Chiến Hồng Đạt đưa ra lại khiến bọn họ kh cách nào từ chối.
Tất cả mọi đều nâng ly, duy chỉ Chiến phu nhân sắc mặt khó coi đứng sững tại chỗ.
Mùi vị cay nồng đắng chát kia khiến bà ta chùn bước.
“Bác gái, nước ép này là bác bảo Lạc Lạc làm mà, lẽ nào bác kh uống ?” Cơ Lạc nghi hoặc, bộ dạng ngốc nghếch đáng yêu thoạt kh hề chút tâm cơ nào.
Chiến phu nhân thần sắc sững sờ, ánh mắt nh chóng quét một vòng, cuối cùng dừng lại trên ly nước lọc của Chiến Thất.
“Chiến Thất kh cũng kh uống ? cũng uống nước lọc là được .” Nói xong, bà ta bưng ly nước lọc lên.
“Bác gái, Tiểu Thất Thất ngay từ đầu đã nói , kh uống, cho nên Lạc Lạc căn bản kh ép phần của Tiểu Thất Thất, đương nhiên chỉ thể uống nước lọc thôi!” Cơ Lạc nói đầy tiếc nuối, cứ như thể Chiến Thất đã bỏ lỡ một mỹ vị to lớn nào đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.