Nhà Thất Gia Có Một Tiểu Mỹ Nhân Ngư
Chương 52:
Hóa Ra Cô Tên Là Cơ Lạc.
Mười tám tuổi.
Ừm! Trời sinh một đôi với !
“Tiểu Thất Thất, Lạc Lạc ền xong đơn là thể chứng minh thư, chứng minh thư là thể đến Đại học Do Thành học , đúng kh?”
Chiến Thất được ánh mắt đầy mong đợi của Cơ Lạc , trong lòng cảm giác thành tựu.
“Nghỉ hè xong, Lạc Lạc chính là sinh viên năm nhất khoa Quản trị Kinh do của Đại học Do Thành .”
“Tiểu Thất Thất thật tốt.”
“Là tốt, hay là Cúc Tinh Hà tốt?” Lạc Lạc từng nói: Tinh Hà ca ca là tốt nhất.
mới là tốt nhất.
Cúc Tinh Hà: “…” Tai bay vạ gió.
Cơ Lạc nhíu mày nghiêm túc suy nghĩ, khóe mắt liếc bộ dạng căng thẳng của Cúc Tinh Hà.
Cúc Tinh Hà liều mạng nháy mắt với Cơ Lạc: Lạc Lạc tiểu khả ái, cầu xin em nói Thất gia tốt !
“Ừm!” Cơ Lạc gật đầu với Cúc Tinh Hà, lại về phía Chiến Thất, vô cùng nghiêm túc trả lời: “Tinh Hà ca ca tốt.”
Chiến Thất như cười như kh về phía Cúc Tinh Hà.
Cúc Tinh Hà cười gượng: “Hehe~” Trong lòng vừa vui vẻ, vừa hoảng!
Chiến Thất lặng lẽ l ện thoại ra.
Cúc Tinh Hà càng hoảng hơn.
“Thất gia, … l ện thoại ra làm gì, chúng ta chuyện từ từ nói, đừng hơi tí là l ện thoại ra, tim kh tốt, kh chịu nổi dọa đâu.”
Nếu ba ta bây giờ tìm đến, ta chắc c sẽ bị lột một lớp da.
Đột nhiên, chu ện thoại của Chiến Thất vang lên.
Là Chiến Hồng Đạt gọi tới.
Nụ cười trên khóe miệng Chiến Thất biến mất.
u ám, do dự một lát mới về phía Cơ Lạc: “Em ngoan ngoãn ở đây chơi, nghe ện thoại.”
Nói xong, cầm tờ đơn lên, một tay xách cổ áo Cúc Tinh Hà bước ra khỏi thư phòng.
Cúc Tinh Hà: “…” Lạc Lạc, cứu !
Cơ Lạc vui vẻ cười, giơ tay vẫy vẫy cổ tay.
Tinh Hà ca ca tạm biệt!
Dưới lầu.
Trợ lý của Chiến Thất đợi ở phòng khách.
“Làm xong chứng minh thư, sau đó gửi một bộ hồ sơ đến Đại học Do Thành làm thủ tục nhập học cho cô .”
“Vâng.”
Trợ lý nhận l tờ đơn, kỳ lạ liếc về hướng Cúc Tinh Hà một cái, kh nói gì mà rời .
Cúc tiểu thiếu gia lợi hại nha!
Lại dám đào góc tường của Thất gia.
Bái phục! Bái phục!
Cúc Tinh Hà: “…” Hiểu lầm mà!
Sau khi trợ lý rời , ện thoại của Chiến Thất lại vang lên lần nữa, từng hồi chu như khúc nhạc đòi mạng.
bắt máy.
“Gia gia.”
“Chiến Thất, trước khi ta đã nói với cháu thế nào? Ta bảo cháu đuổi phụ nữ trong nhà , lẽ nào tai cháu nhét phân , kh nghe th ?”
Tiếng gầm thét trung khí mười phần của Chiến Hồng Đạt truyền ra từ ện thoại, dọa Cúc Tinh Hà bên cạnh Chiến Thất hổ khu chấn động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nha-that-gia-co-mot-tieu-my-nhan-ngu/chuong-52.html.]
ta đồng tình về phía Chiến Thất.
Chiến lão gia t.ử còn đáng sợ hơn ba ta nhiều.
“Gia gia, cháu sẽ kh để cô đâu.”
Câu trả lời kiên định của Chiến Thất khiến Cúc Tinh Hà giơ ngón tay cái lên.
Nhưng lại khiến Chiến Hồng Đạt càng thêm nổi trận lôi đình.
“Chiến Thất, nếu cháu còn nhận gia gia này, thì lập tức đuổi phụ nữ đó .”
“…”
“Cô ta trước là đ.á.n.h gãy tay Như Tuyết, bây giờ lại đ.á.n.h Tĩnh Vi nhập viện, lẽ nào cháu muốn đợi cô ta đ.á.n.h c.h.ế.t ta mới chịu đuổi cô ta ?”
Cúc Tinh Hà: Lão gia tử, ngài nghĩ nhiều quá .
“Gia gia, cô sẽ kh vô cớ đả thương , hơn nữa cô là t.h.u.ố.c cứu mạng cháu mang về từ…” Bermuda.
“Ta kh quan tâm cháu mang cô ta về từ đâu, tóm lại, nếu hôm nay cháu kh đuổi cô ta , ngày mai ta sẽ về giúp cháu đuổi.”
Chiến Hồng Đạt kh đợi Chiến Thất nói xong, liền tức giận cúp ện thoại.
Trong sự im lặng như tờ…
Cúc Tinh Hà thăm dò hỏi: “Chiến Thất, chắc c muốn vì cô mà làm trái ý gia gia ?”
ta rõ Chiến lão gia t.ử đối với Chiến Thất mà nói là sự tồn tại còn quan trọng hơn cả tính mạng.
Từ nhỏ đến lớn, Chiến Thất chưa từng phản kháng Chiến lão gia tử.
Lần này, ta vốn tưởng rằng Chiến Thất cũng sẽ kh phản kháng mối hôn sự do Chiến lão gia t.ử sắp xếp.
Nhưng kh ngờ, Chiến Thất lại từ chối.
“Gia gia sẽ chấp nhận cô .” Chiến Thất cất ện thoại.
Cúc Tinh Hà bộ dạng nắm chắc phần tg này của Chiến Thất, bất đắc dĩ đảo mắt.
Ngồi đợi Chiến Thất khóc nhè.
…
Diệu Đô, Tòa nhà Uy Thịnh.
Thời Ấu Di đến Diệu Đô trở về Thời gia đã là hơn chín giờ sáng.
Ông nội và nhị bá đều đã đến c ty, nhị thẩm cũng ra ngoài đ.á.n.h mạt chược , chỉ hầu ở nhà.
Cô ta trước tiên lôi bức ảnh chụp chung của cả gia đình ra xem một lượt.
Càng xem càng cảm th Cơ Lạc giống đại bá.
Sau đó cô ta lại đến phòng của đại bá.
Muốn tìm được một số thứ liên quan đến Cơ Lạc ở bên trong, nhưng lại chẳng tìm th gì cả.
Hết cách, cô ta đành đến c ty tìm nội xác nhận.
Trong văn phòng đổng sự trưởng, Thời Kiến Thụ đang ngồi ngủ gật sau bàn làm việc.
Cửa mở.
Ông theo bản năng ngồi thẳng lưng, trong mắt b.ắ.n ra tia sáng uy nghiêm, quay đầu sang.
“Ấu Di?” Trước tiên nghi hoặc, ngay sau đó nở nụ cười hiền từ, “Ấu Di, cháu về nước khi nào vậy, lão tam cũng kh gọi ện thoại th báo cho ta một tiếng?”
Lúc Thời Ấu Di về nước, Thời Khoát Thiên đã dặn dặn lại kh được nói chuyện cô ta xem mắt với Chiến Thất ra ngoài.
Cho nên Thời gia kh ai biết chuyện cô ta về nước.
“Cháu chào nội.”
Thời Ấu Di vì từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài, số lần gặp mặt Thời Kiến Thụ chỉ đếm trên đầu ngón tay, đối với nội này cô ta vừa kính trọng, vừa sợ hãi.
Cho nên khi đối mặt với Thời Kiến Thụ khó tránh khỏi tỏ ra câu nệ.
Thời Kiến Thụ bấm ện thoại nội bộ, bảo thư ký mang chút trà bánh vào, sau đó đứng dậy chống gậy về phía sô pha tiếp khách.
Thời Ấu Di vội vàng tiến lên đỡ lão.
“Ấu Di, trước đây ta nghe ba cháu nói, cháu tốt nghiệp học viện ện ảnh, muốn về nước phát triển ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.