Nhạ Xuân Kiều
Chương 14:
Vẻ mặt và giọng ệu vô tội, ai biết được biết việc mẫu thân mở yến tiệc để chọn cho kh?
Từ trước đến nay Chân Châu đã thói quen dùng ác ý lớn nhất để phỏng đoán Thôi Khác nhưng nàng lại kh muốn nói ra, vì vậy sẽ làm như bản thân quan tâm .
Nâng cằm lên, Chân Châu mang theo ý khiêu khích: “ kh làm sai cái gì cả, chỉ là do tình tình ta nhỏ nhen mà thôi!”
Gạt qua một bên kh muốn thẳng vào mắt , nàng bĩu môi sai khiến: “Ta muốn ăn vằn t của Vương Ma T.ử ở đường Sùng Phường.”
Đường Sùng Phường ở thành Tây Trường An, An quốc c phủ ở gần hoàng thành, nằm tại thành Đ, xe ngựa tới qua lại mất một c giờ.
Chân Châu thích ăn vằn t Vương Ký ở đây, đôi khi Thôi Khác sẽ vòng qua mua cho nàng, khi bận rộn thì sẽ sai mua.
Bây giờ ở bên ngoài trời tối đất tối, tiếng gió mưa xen lẫn tiếng sấm vang dội, cành hoa ở trong viện cũng bị gió thổi từ ngoài cửa sổ làm nghiêng ngả.
Thôi Khác bận rộn cả ngày lại trở về trong mưa gió nên vốn kh muốn tự ra ngoài nhưng khi th sắc mặt kh vui của Chân Châu, cảm th nếu gọi hạ nhân mua thì nàng chắc c sẽ càng tức giận.
Thôi Khác đành sảng khoái đáp lại: “Chân Châu, vậy nàng chờ một lát, bây giờ ta sẽ ra ngoài.” Nói xong thì cầm ô và áo ngoài chưa mặc vào ra khỏi phòng.
Thế t.ử vừa rời , Thúy Nha trốn trong góc nhích thân từng chút từng chút ra, vẻ mặt muốn nói lại thôi: “Tiểu thư...”
Chân Châu biết Thúy Nha muốn khuyên nên hung dữ nàng một cái thoải mái sờ bụng hừ hừ: “Tên cha tiện nghi kia nào thể tốt như vậy chứ!”
Đi trong đêm mưa gió khiến xe ngựa lung la lung lay, Thôi Khác đội mưa cuối cùng cũng mua được vằn t ba nguyên liệu tươi mà Chân Châu muốn ăn.
Trong thời tiết này mà vẫn ra ngoài mua đồ ăn khiến chủ của vằn t Vương Ký kinh ngạc kh thôi. Lúc trước Thôi Khác đã từng tới vài lần nên quen biết với chủ, chủ biết trong nhà phu nhân đang m.a.n.g t.h.a.i thì liên tục khen là một phu quân tốt, Thôi Khác cười khổ chỉ nói cũng kh dễ dàng gì.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trời như bị lọt một góc, sấm sét cuồn cuộn cũng mưa to bao trùm xuống, cho dù Thôi Khác dù che nhưng khi trở lại phòng, quần áo của vẫn ướt đẫm, nửa dính đầy bùn.
l hộp thức ăn ở trong n.g.ự.c ra đặt chén vằn t còn ấm áp ở trên bàn trà, Thôi Khác gọi nàng: “Chân Châu, mau dậy ăn , đợi lát nữa sẽ lạnh mất.”
Chân Châu trở vén màn lụa xuống giường kh nh kh chậm, nàng chân trần cầm thìa sứ lên uống một ngụm c, sau đó chẹp miệng tặc lưỡi “Phi” một tiếng nhổ ra, vẻ mặt tức giận: “Thôi Khác, muốn gạt ta hay kh hả! Khó ăn như vậy, đây vốn kh là Vương Ma T.ử mà!”
Nói xong phất tay hất bát vằn t rơi xuống đất, bát vỡ thành từng mảnh.
Nước súp trong veo và miếng vằn t trắng nh chóng tràn ra đầy đất, còn bốc lên luống khí nóng, vạt áo và giày của Thôi Khác bị hắt trúng nên đều trở nên dơ bẩn.
Thôi Khác đưa tay giơ nắp hộp thức ăn lên để nàng ký hiệu ở trên đó nói từng chữ, chậm chạp mà rõ ràng: “Chân Châu, ta kh lừa nàng.”
Ngọn đèn lưu ly Trung Quốc sáng rực chiếu lên gương mặt khiến càng trắng hơn, thậm chí còn chút trắng bệch, tóc vẫn còn đang nhỏ từng giọt mưa xuống, cả tỏa ra luồng khí lạnh.
Môi Thôi Khác giật giật như thể thử dài lại như bất đắc dĩ, nàng, cuối cùng kh nói bất cứ cái gì mà một lẳng lặng rời .
th Thôi Khác vô cùng thất vọng rời , Chân Châu bất tri bất giác cảm th hơi quá đáng, thậm chí nàng muốn chạy tới nói rõ với rằng nàng chỉ là quá tức giận, kh muốn nạp .
Nhưng bận tâm mặt mũi và tôn nghiêm, Chân Châu thể nói như vậy nhưng nàng lại kh thể nói nên lời.
Cuộn trên giường, Chân Châu ôm bụng, trái tim nàng co rút đến khó chịu.
Bé cưng hơn bốn tháng tuổi đã thể tự chuyện động, hình như nó cảm nhận được tâm trạng bất an của mẫu thân nên thường xuyên ngọ nguậy trong bụng.
Nước mắt Chân Châu rơi xuống, ngoài trừ hài tử, nàng kh bất cứ cái gì ở nhà bọn họ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.