Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60
Chương 401: Đếm ngược Hội chợ chuyên đề
Từng ánh mắt sùng bái đổ dồn lên Hứa Giảo Giảo.
Trần Lâm và Huống Linh Lị ánh mắt thẫn thờ.
biết lần trước em gái Tiểu Hứa muốn cho mượn vở ghi chép, hai cô nàng còn chê ỏng chê eo kh thèm. Giờ Cô U nâng niu cuốn vở như báu vật, hai hối hận x ruột!
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Thầy Ngô và Cô U muốn tin lời Hứa Giảo Giảo, nhưng lại sợ lời này chứa lượng "nước" quá lớn. Dù cũng là toàn bộ kiến thức của một cuốn sách cơ mà, mới học được một tháng mà đã học xong, chuyện này quá mức khó tin.
Hai bàn bạc một lát, quyết định Thầy Ngô sẽ giảng bài thi và sửa lỗi sai cho các học viên khác trong lớp, còn Cô U sẽ dẫn Hứa Giảo Giảo đến văn phòng để kiểm tra tiến độ học tập của cô.
Nếu bạn Hứa Giảo Giảo thực sự đã học xong, thì hoàn toàn thể xin nhà trường cho làm bài kiểm tra tốt nghiệp sớm.
Bằng tốt nghiệp đại học thì lẽ hơi rắc rối, nhưng bằng tốt nghiệp của lớp bổ túc thì Cô U tin chắc c kh thành vấn đề!
Cô U mặt mày rạng rỡ dẫn Hứa Giảo Giảo đến văn phòng.
Cô định ra vài bài tập thực hành cho Hứa Giảo Giảo làm. Làm kế toán mà, lý thuyết su thì kh đủ, quan trọng nhất vẫn là biết làm sổ sách.
Cô tổng cộng ra ba bài, độ khó tăng dần theo cấp bậc, từ dễ đến khó.
Bài cuối cùng cô ngẫm nghĩ một chút, l ra một bài toán hóc búa dành cho học viên lớp sắp tốt nghiệp.
Đương nhiên, cô cũng kh tr mong gì việc Hứa Giảo Giảo thể giải được bài cuối cùng này.
Chỉ cần Hứa Giảo Giảo tính toán đúng hai bài đầu, chứng tỏ cô đã đạt được trình độ tốt nghiệp của lớp bổ túc.
Cô U lại l cho cô một chiếc bàn tính: "Làm bài thực hành em thể dùng bàn tính, em biết gảy bàn tính chứ?"
Món này, cô thật sự biết đ, nhưng mà cô kh xài được.
Hứa Giảo Giảo nào biết Cô U đã giăng sẵn một cái bẫy nhỏ. Cô nhận l tờ đề, ngồi vào chỗ của Thầy Ngô, cắm cúi viết roẹt roẹt bắt tay vào làm.
Tốc độ làm bài của cô cực nh, chỗ nào cần tính toán thì tính nhẩm luôn trong đầu, đưa vài nét bút là ra con số.
Bài một xong, Cô U gật đầu hài lòng; bài hai xong, Cô U kh khỏi tấm tắc ngợi khen; đến khi bài thứ ba cũng giải quyết gọn lẹ, Cô U đột ngột đứng phắt dậy.
"......"
Hứa Giảo Giảo giật b.ắ.n , làm, làm gì vậy ạ?
Cô U nước mắt lưng tròng, nắm chặt l tay cô: "Bạn Hứa Giảo Giảo, em tốt nghiệp sớm !"
Hứa Giảo Giảo mừng rỡ, lại chuyện tốt thế này ?
Cô gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, vâng ạ!"
Hứa Giảo Giảo vốn tưởng trải qua ba kỳ thi tháng nữa mới được tốt nghiệp, kh ngờ cô giáo lại tốt bụng đến mức mở luôn đèn x cho cô.
Cô U mãn nguyện thu lại tờ gi làm bài của Hứa Giảo Giảo.
Cô mang những thứ này về Đại học tỉnh, sau đó sẽ thay mặt bạn Hứa Giảo Giảo nộp đơn xin tốt nghiệp sớm cho lãnh đạo. Lãnh đạo mà kh đồng ý, cô ném thẳng mớ này vào mặt họ!
Đảm bảo m vị lãnh đạo trường sẽ trợn mắt há mồm.
Cô lại nhớ đến chuyện Lớp Tài vụ Kế toán của Đại học tỉnh năm nay cũng một sinh viên tên là Hứa Giảo Giảo, nghe nói kỳ thi vừa chỉ được 12 ểm, còn thua xa m học viên lớp bổ túc của họ.
Cô U lắc đầu, cùng họ cùng tên nhưng cái đầu thì khác nhau một trời một vực, khoảng cách giữa với đúng là quá xa.
Nghĩ đến viễn cảnh chẳng bao lâu nữa kh trải qua chuỗi ngày t.h.ả.m họa ban ngày làm, ban đêm học, Hứa Giảo Giảo trên đường làm cũng kh kìm được tiếng cười khúc khích sung sướng trong lòng.
Sắp đến giờ tan làm, Khoa thu mua tổ chức một cuộc họp nhỏ, ngắn gọn.
Trưởng khoa Trang đầy xúc động th báo một tin vui cho mọi .
"C tác chuẩn bị cho Hội chợ chuyên đề hàng thứ phẩm đã đến những khâu cuối cùng, mọi thời gian qua vất vả nhiều . Ngày mai Hội chợ sẽ chính thức diễn ra, những thứ cần chuẩn bị cũng đã ổn thỏa. Chúng ta đã tập hợp được hàng thứ phẩm của gần 30 xưởng quốc do, thể nói là chiến tích vô cùng lẫy lừng!"
Mọi trong Khoa thu mua đồng loạt gật đầu tán thành.
Toàn bộ hàng hóa hôm nay đã được chuyển đến Cửa hàng bách hóa số 1.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hiện tại toàn bộ tầng trệt đều ngập tràn đủ mọi chủng loại hàng lỗi, đa dạng phong phú vô cùng. Trừ việc ngoại hình phần hơi kém sắc ra, thì muốn cái gì cái đó.
Trưởng khoa Trang hít sâu một hơi.
"Ngoài ra, để Hội chợ chuyên đề ngày mai diễn ra suôn sẻ, toàn thể nhân viên Khoa thu mua chúng ta đều đến Cửa hàng bách hóa số 1 để hỗ trợ. Ngày mai, đại diện các đơn vị hợp tác, phóng viên báo thành phố, lãnh đạo Cục Thương nghiệp thành phố và cả lãnh đạo Tổng Cung Tiêu Xã tỉnh đều sẽ đến dự.
hy vọng mọi sẽ đoàn kết một lòng, thể hiện trọn vẹn tinh thần và nhiệt huyết của Khoa thu mua Cung Tiêu Xã thành phố Diêm, làm thật tốt sự kiện này. Mọi tự tin kh?"
"!"
Toàn thể nhân viên thu mua cơ hồ phấn khích đến run rẩy, đồng th hô vang.
Khí thế bừng bừng.
Giờ khắc này, họ đã sẵn sàng đón nhận sự kiểm tra của lãnh đạo vào ngày mai.
Lồng n.g.ự.c họ tràn ngập nhiệt huyết sôi sục.
Tưởng tượng đến cảnh tượng bùng nổ náo nhiệt ngày mai, họ th bao nhiêu vất vả, nhọc nhằn thời gian qua đều hoàn toàn xứng đáng.
Ngay cả Phó khoa Lư và Phó khoa Giang lúc này cũng đang tươi cười hớn hở, kh ai phá hỏng bầu kh khí bằng những lời lẽ chướng tai.
Dù thì trong quá trình chuẩn bị cho Hội chợ này, hai cũng đã đóng góp c sức, lúc lãnh đạo tuyên dương chắc c cũng phần của họ.
Trưởng khoa Trang hài lòng.
Ông vung tay: "Tan họp!"
ệu bộ đắc chí rạng ngời của , Phó khoa Lư và Phó khoa Giang đều thầm bĩu môi trong lòng.
Xem ta ra oai kìa!
Trở lại văn phòng nhỏ, vẻ tự tin của Trưởng khoa Trang ban nãy biến mất tăm.
Ông lo âu hỏi Hứa Giảo Giảo: "Tiểu Hứa, cháu nói xem, Hội chợ chuyên đề ngày mai của chúng ta liệu thành c kh?"
Hứa Giảo Giảo biết thực ra muốn hỏi là sự kiện này gây được tiếng vang hay kh, khiến lãnh đạo cấp trên hài lòng kh, đạt được hiệu quả như mong đợi kh.
Bởi vì Hội chợ này hoàn toàn do Khoa thu mua một tay lo liệu, làm tốt thì c lao ghi d Trưởng khoa Trang, làm kh tốt thì chịu mắng chịu phạt cũng là .
Áp lực của Trưởng khoa Trang lớn, ều này hoàn toàn thể hiểu được.
Hứa Giảo Giảo quả quyết bật chế độ "khen khen khen".
Cô vỗ n.g.ự.c cái bộp: "Trưởng khoa, chú mà hỏi cháu chuyện này thì cháu khẳng định chắc nịch luôn là thành c."
"Tại ?"
"Trưởng khoa, ngài nghĩ xem, việc tổ chức Hội chợ chuyên đề hàng thứ phẩm này, ngài đã th cái Cung Tiêu Xã nào làm chưa?"
"Chưa nha, kh chúng ta là trường hợp đầu tiên ?"
Hứa Giảo Giảo: "Đúng thế, trường hợp chưa từng tiền lệ sau này hay kh thì kh biết, nhưng chắc c là vô tiền khoáng hậu. Sự kiện này sẽ cực kỳ chấn động. Chúng ta đã nếm bao nhiêu trái đắng trong giai đoạn chuẩn bị, tốn bao c sức, lại còn đăng báo, rùm beng thế cơ mà. Thứ ngài nên lo lắng là ngày mai cổng Cửa hàng bách hóa số 1 sợ là bị ta dẫm cho sập luôn chứ. Đ tham gia Hội chợ thế kia, hoạt động này kh thành c thế nào được?"
"Thế ngộ nhỡ," Trưởng khoa Trang bắt bẻ từng chữ, "Giữa chừng kh may xảy ra sơ suất thì ?"
Hứa Giảo Giảo: ......
Bán hàng thì xảy ra sơ suất gì được chứ? Cùng lắm là hết hàng tồn kho chứ gì.
Việc này cũng dễ xử lý thôi, cô đã thu xếp ổn thỏa từ trước .
Tới lúc đó mỗi món hàng sẽ đặt kèm một cái biển báo, từ số lượng ban đầu, cách một khoảng thời gian lại ghi số lượng tồn kho mới lên, th báo rõ ràng cho mọi biết.
Cuối cùng hết đồ tức là do kh giành kịp, tay chậm thì ráng chịu, đâu thể vin vào cớ đó mà làm loạn được.
Trưởng khoa Trang hai mắt sáng ngời Hứa Giảo Giảo.
Hứa Giảo Giảo: "...... Thế thì cháu cũng chẳng sợ! Sơ suất thì chứ? Như cô gái lớn lên kiệu hoa, mới làm lần đầu, đang mò mẫm dò đường mà, chút sai sót cũng là ều dễ hiểu, ngọc tỳ vết thì kh giấu nổi ánh ngọc sáng mà."
Nghe cô trấn an một hồi, thần kinh căng như dây đàn của Trưởng khoa Trang rốt cuộc cũng giãn ra đôi chút.
Chưa có bình luận nào cho chương này.