Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60

Chương 9: Kẻ thù chung của toàn thể nữ sinh trong lớp

Chương trước Chương sau

Hứa Lão Ngũ đúng là tặc tinh.

nhướng mày, ngẩng cái đầu cắt tóc nham nhở như ch.ó gặm lên, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

"Hứa Lão Tứ, chị vừa nói sẽ kh gạt hai em chứ? Tối qua các được ăn bánh bao thịt, với Lão Lục chẳng được miếng da nào. Hôm nay chị còn kiếm được bánh bao thịt nữa à? Thằng nhóc T Lẫm kia kh thể ngày nào cũng ngu ngốc mang đến cho chị được chứ?"

Hứa Lão Lục kh nói gì, chỉ giương mắt tr mong bà chị tư.

Bánh bao thịt đó nha! Mùi thịt tối qua thơm muốn c.h.ế.t, tiếc là lúc đó cùng năm đang bị phạt, chỉ thể bò lên giường gặm bánh bột ngô, mẹ cũng thật là nhẫn tâm!

Hứa Giảo Giảo cười gian xảo với hai đứa em: "Tin hay kh tùy các , dù buổi tối lúc ăn, nhiều lắm là kh phần hai đứa thôi!"

Nói xong, nàng cũng chẳng thèm để ý xem Hứa Lão Ngũ và Hứa Lão Lục đang rối rắm lựa chọn giữa việc đào phân hay ăn bánh bao thịt, cứ thế nghênh ngang bỏ .

Trường Trung học số 1 thành phố Diêm.

Hứa Giảo Giảo dựa theo ký ức của nguyên chủ vào phòng học lớp 10, thuận lợi tìm được chỗ ngồi của .

Nàng nhét chiếc túi vải quân dụng màu x lá vào ngăn bàn, thân thiện chào hỏi cô bạn cùng bàn Lưu Tiêu Cần đang trừng mắt chằm chằm.

"Chào buổi sáng nha, bạn học Lưu Tiêu Cần!"

Bạn học Lưu Tiêu Cần đang ăn bánh nướng nhân quả óc ch.ó liền "phụt" một cái, bánh trong miệng phun hết ra ngoài.

Cô nàng ho sù sụ: "Khụ khụ khụ!"

Hứa Giảo Giảo kinh ngạc nói: "Kh chứ?"

Đến mức này ? Nàng chỉ chào hỏi một câu thôi mà.

Lưu Tiêu Cần xấu hổ thu dọn vụn bánh trên bàn, khuôn mặt đen nhẻm, mũm mĩm tràn đầy vẻ thẹn quá hóa giận.

Cô nàng hất tay Hứa Giảo Giảo đang muốn giúp đỡ ra: "Kh cần cô giả bộ tốt bụng!"

Cô nàng hì hục tự lau bàn, hừ mạnh một tiếng về phía Hứa Giảo Giảo.

Sau đó quay đầu nói chuyện với nữ đồng chí bàn sau, hai b.í.m tóc tết vung vẩy kêu phần phật.

Trong tay cô nàng còn cầm một hũ bánh nướng nhân óc ch.ó chưa ăn xong, vừa lớn tiếng nói chuyện với bạn nữ bàn sau, vừa nhai bánh "rộp rộp", giống như cố ý ăn cho Hứa Giảo Giảo vậy.

Hứa Giảo Giảo: "?"

Khoe khoang cái gì chứ, làm như ai chưa từng ăn bánh nướng nhân óc ch.ó vậy!

Dần dần, các bạn học khác lục tục vào lớp.

Tốp năm tốp ba, vác theo những chiếc cặp sách chắp vá, ai n đều ăn mặc mộc mạc, xám xịt, nhưng tinh thần lại phấn chấn.

Thời đại này học sinh thể lên được cấp ba đều kh dễ dàng, phần lớn con trai đều tìm nhà máy làm, con gái thì tìm đối tượng tốt sớm gả chồng sinh con.

Trong thành phố còn đỡ chút, ở n thôn càng khoa trương hơn, con gái mười lăm mười sáu tuổi một tay bế con nhan nhản khắp nơi.

Cũng may kiếp này Hứa Giảo Giảo đầu t.h.a.i ở thành phố, nhà họ Hứa tuy nghèo nhưng Vạn Hồng Hà lại là coi trọng giáo dục, còn thể để nàng yên ổn học. Nếu là ở n thôn, e rằng nàng cũng giống như các chị họ, cả ngày ở nhà học thêu hoa .

T Lẫm đến khá muộn, lúc vác cặp vào lớp thì chu cũng sắp reo.

Khi ngang qua Hứa Giảo Giảo, bước chân khựng lại, tật giật liếc nh cô gái mà đã suy nghĩ cả đêm, mặt mũi tức khắc đỏ bừng.

Chờ đến khi Hứa Giảo Giảo đang cầm bút cúi đầu viết vẽ linh tinh hình như cảm giác được gì đó mà ngẩng đầu lên.

Thì chỉ còn nghe th tiếng bước chân hỗn loạn.

Hứa Giảo Giảo tiếp tục cúi đầu cân nhắc đại kế tích trữ hàng hóa của !

Nạn đói sắp tới , thời gian để lại cho nàng kh còn nhiều.

Làm thế nào để trước khi nạn đói ập đến thể tích trữ đủ vật tư nuôi sống nhà họ Hứa qua thời đại gian nan này, hơn nữa còn sống kh quá khổ sở, trong đầu Hứa Giảo Giảo đã vài phương án.

Xét đến cùng, tóm lại hai chữ: Tích trữ!

Đương nhiên, tiền đề của tất cả những ều này là nàng tiền.

Kh tiền thì kế hoạch vật tư liệt kê ra nhiều đến m cũng là c cốc!

Đầu tiên là món dồi huyết đã hứa bán cho Giám đốc Chu bán giày, trừ phần của Giám đốc Chu còn một ít của Thịt Heo Vinh, làm dồi huyết chắc c vẫn còn thừa một ít.

Kh biết trong đám đại gia nhóm mua dùm ai muốn mua kh?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tối qua mẹ nàng là Vạn Hồng Hà cho 1 đồng cộng thêm 3 xu tiền thừa của nàng, đổi thành sức mua trong hệ thống mua dùm là 206 đồng.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Khoản tiền khổng lồ này nàng đã suy tính kỹ càng, mua 10 cân (kg) thịt của Thịt Heo Vinh, mua 30 cân bột mì của Lão Vương thiếu nợ, sau đó chỉ còn lại vỏn vẹn 20 đồng đáng thương!

20 đồng!

Hứa Giảo Giảo nhíu mày, ngòi bút chấm chấm vào số '20' được nàng kho tròn thật mạnh trên vở bài tập, đau lòng đến mức sắp kh thở nổi.

tí tiền như vậy, quá kh an toàn!

Thần sắc nàng trở nên nghiêm túc.

Kiếm tiền là trọng ểm a!

T Lẫm dáng cao lớn, ngồi ở bàn cuối cùng của tổ Hứa Giảo Giảo, hơn nữa và Hứa Giảo Giảo ngồi cùng một dãy, vì thế khi lén ta, thường nghiêng bên trái một chút, lại nghiêng bên một chút.

Thẳng lưng lên, cái cổ như gắn lò xo, động tác đặc biệt rõ ràng.

Thầy giáo Trương đang giảng bài nhịn lại nhịn, mặt đen lại gõ gõ lên bảng đen, trực tiếp ểm d.

"Bạn học T Lẫm m.ô.n.g mọc nh hay mà kh ngồi yên được thế, cứ lắc đầu lắc cổ làm cái gì đ?"

"Ha ha ha ha!"

Các bạn nam cười nhạo kh khách khí.

Số lượng nữ sinh ít ỏi trong lớp thì lại ném về phía Hứa Giảo Giảo ánh mắt hâm mộ pha lẫn ghen ghét.

Hứa Giảo Giảo giả bộ vùi đầu nghiêm túc chép bài, kh màng thế sự, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền!

Sau giờ học, ngay lúc Hứa Giảo Giảo đứng dậy định tìm thầy Trương, thì thầy Trương cũng gọi tên nàng.

"Hứa Giảo Giảo, em qua văn phòng một chuyến."

Hứa Giảo Giảo vâng một tiếng, theo thầy Trương vào văn phòng.

Văn phòng thầy Trương kh chỉ thầy, bên trong còn một nam một nữ hai giáo viên trung niên, cả hai đều ăn mặc mộc mạc, th Hứa Giảo Giảo bước vào thì sửng sốt, sau đó mặt nàng thêm vài lần.

Cô giáo l tay che miệng cười nói: "Thầy Trương à, đây là học sinh tên Hứa Giảo Giảo lớp thầy kh? Cô bé lớn lên xinh đẹp thật đ, cái miệng đào nhỏ n, khuôn mặt trắng trẻo này, còn đẹp hơn cả minh tinh ện ảnh chứ!"

Thầy Trương sa sầm mặt: "Cả nó chỉ được mỗi cái mặt là được thôi, thi giữa kỳ thành tích đếm ngược từ dưới lên!"

Kh chừa cho Hứa Giảo Giảo chút mặt mũi nào.

Cô giáo kinh ngạc liếc Hứa Giảo Giảo.

Như muốn nói kh ngờ cô nương xinh đẹp thế này lại là một "bình hoa di động" ngốc nghếch.

Sau đó, cô nín nhịn nửa ngày mới thốt ra được một câu: "...... Thầy Trương à, thầy kiên nhẫn dạy dỗ chút !"

Thầy Trương kh rối rắm chuyện thành tích đội sổ của Hứa Giảo Giảo nữa, ngồi xuống đối diện nàng, uống ngụm trà, thẳng vào vấn đề: "Học kỳ này qua một nửa , học phí của em khi nào mới đóng, mẹ em nói gì kh?"

Giọng ệu kh tính là ôn hòa, nhưng cũng kh đến mức khắc nghiệt.

Hứa Giảo Giảo: "......" Ra là thế, hóa ra học phí học kỳ này nàng vẫn chưa đóng?

Thế này chẳng khéo quá .

Hứa Giảo Giảo g giọng hai cái, thở dài, nói: "Thầy ơi, tình huống là thế này, thầy cũng biết chuyện nhà em đ, thầy hôm nay kh tìm em thì em cũng định tìm thầy."

Nàng bày ra bộ dáng thành thật lại đáng thương, thần sắc mang theo chút rối rắm.

Thầy Trương kỳ quái: "Tìm việc gì?"

Hứa Giảo Giảo thầy Trương, ngay sau đó như l hết can đảm.

Nàng nói: "Em muốn thôi học! Nhà em kh tiền cho em học nữa, còn nuôi em trai, em quyết định sau này sẽ tìm việc làm giúp đỡ gia đình!"

Nói , nàng nắm chặt tay, ra vẻ vì gia đình nên đành bất đắc dĩ bỏ học.

Trong văn phòng lặng ngắt như tờ.

Hoàn cảnh nhà Hứa Giảo Giảo kh cần giáo viên trong trường chủ động tìm hiểu, cái miệng rộng của Hứa Ngụy Phương đã sớm rêu rao khắp nơi .

Vì thế ba trong văn phòng này bao gồm cả thầy Trương đều rõ mồn một chuyện nhà nàng.

Cha mất, cha còn phạm sai lầm, trong xưởng khoan hồng độ lượng kh so đo, nhưng đệ tỷ trong nhà đ như kiến cỏ, gánh nặng lớn.

Học phí khất nửa học kỳ vẫn chưa đóng, hiển nhiên đã nói lên vấn đề.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...