Nhân Thiết Không Thể Băng
Chương 122
Văn Dịch hôn hôn môi Sở Ngôn, dậy bưng đến những món ăn nóng cho chuẩn sẵn.
Ăn đến bảy phần no, Sở Ngôn đột nhiên nhớ những chuyện mà ma ma dạy cho ngày hôm . Đầu tiên đỏ mặt, ngay đó sợ hãi lên. Cô đề nghị với Văn Dịch: “Chúng hôm nay phân phòng ngủ ?”
Văn Dịch nhíu mày: “Thành ngày đầu tiên đuổi ngoài?”
Sở Ngôn rên rỉ: “ mà sợ đau.”
Văn Dịch sững sờ, ngay đó thành tiếng, dỗ dành : “ sẽ nhẹ nhàng, làm đau ngươi.”
Sở Ngôn căn bản tin: “ thể nào, ma ma đều , sẽ đau, còn gì mà dù đau cũng chịu, phi! mới chịu .”
Văn Dịch yêu c.h.ế.t cái dáng vẻ nhỏ nhắn Sở Ngôn, hướng về phía cô bảo đảm: “ nhất định làm đau ngươi, tin .”
Sở Ngôn cân nhắc một chút, một bên ma ma trong cung chỉ mới quen một ngày, một bên phu quân …
“ nhé.” Sở Ngôn giơ tay, vươn một ngón tay chọc chọc n.g.ự.c Văn Dịch: “Nếu làm đau, chúng đều phân phòng ngủ.”
Văn Dịch hiểu rằng hôm nay dù thế nào cũng hầu hạ Sở Ngôn, sợ đau, cho thật , nếu e rằng ngay cả giường Tần vương phi nhà cũng lên .
hít sâu một , đáp: “.”
Sở Ngôn hứa hẹn, bưng lên một chén hoành thánh nhỏ ăn hai viên, đó liền lau miệng, : “ súc miệng.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/nhan-thiet-khong-the-bang/chuong-122.html.]
Kết quả còn dậy, Văn Dịch một phen ôm lòng, hôn lên môi.
Hiện thực và vở kịch 《Âm Dương 》 từng thịnh hành ở Kim Lăng về hai thái cực trái ngược.
Nam nữ chính trong 《Âm Dương 》 cuối cùng âm dương cách biệt, khiến rơi lệ. Còn Tần vương và Ninh đại cô nương, nguyên mẫu câu chuyện trong 《Âm Dương 》, cuối cùng hữu tình nhân chung thành quyến thuộc, khiến vô cùng ngưỡng mộ.
mùa xuân năm thứ ba khi Tần vương phủ nữ chủ nhân, Tần vương phi một mực đòi đến yến hội mùa xuân xem náo nhiệt, khoác chiếc áo lông cừu mỏng, Tần vương dắt học cưỡi ngựa bên trại ngựa.
Yến hội mùa xuân năm nay náo nhiệt hơn năm nhiều, chỉ vì đầu năm một trận tuyết lớn, dẫn đến việc các quan viên ở nơi khác mang theo gia quyến đến Kim Lăng báo cáo công tác cuối năm ngoái thể ở đây. Chủ nhà tổ chức yến hội mùa xuân liền mời tất cả họ đến.
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Mặc dù bàn tiệc trò chuyện vui vẻ, khi tản du ngoạn, vẫn tránh khỏi việc phân chia theo địa phương, phe phái, tự thành một nhóm.
một đám quan quyến từ nơi khác đến, thấy Tần vương đang dắt ngựa và Tần vương phi đang lưng ngựa bên trại ngựa, khỏi bàn tán vài câu. khen đôi vợ chồng tướng mạo xứng đôi, cũng họ giống như đôi vợ chồng son mới cưới, đến cũng Mạnh rời Tiêu, Tiêu rời Mạnh.
Trò chuyện một hồi, liền về tin tức vỉa hè mà nhà , Tần vương thương tiếc Tần vương phi thể yếu đuối, để nàng mang thai, vì thế hoàng đế bệ hạ còn chuẩn đem một vị hoàng t.ử gối cho Tần vương làm con thừa tự.
Tuy thời buổi các cô nương hành xử ngày càng giống nam tử, dù cũng phụ nữ. Trong mắt thời đại , phụ nữ nào chuyện lấy chồng, sinh con, vì tin đồn , ai nấy đều tỏ vẻ tin.
Dù tin, cũng đều Tần vương chắc mê , con nuôi làm bằng con đẻ. còn nhanh miệng, trực tiếp nhạo Tần vương phi ngu xuẩn, để Tần vương tự quyết định, cũng sợ ngày sủng ái còn, ngay cả một đứa con để nương tựa cũng , đến lúc đó hối hận thì muộn.
“Các vị vẫn nên cẩn thận lời thì hơn.” Một giọng bất ngờ vang lên, cắt ngang cuộc bàn tán họ.
, phát hiện mấy phụ nữ tuổi trông lớn, chải búi tóc phụ nhân. đầu hiền dịu, lời chút dọa : “Các vị chắc , Tần vương phi đó nổi tiếng tính tình , dù gả cho cũng từng thu liễm. Mùa đông năm ngoái cũng chỉ mới mấy tháng , còn từng cho ném cung nữ mà Hoàng hậu nương nương ban cho Tần vương phủ ngoài đường cái đấy.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.