Nhân Thiết Không Thể Băng
Chương 24
Sở Ngôn đang rục rịch, còn kịp thực thi kế hoạch, thì Tiêu Thấm tìm tới .
Sở Ngôn chút bất ngờ, ngờ Tiêu Thấm sẽ tìm nhanh như . Đợi Tiêu Thấm đưa bái biệt Thái hậu, Sở Ngôn mới , hóa Thái hậu xin tha cho Minh Kính, liên lụy đến Tiêu Thấm, nên bảo Tiêu Thấm rời cung về phủ .
Sở Ngôn âm thầm thu những lời định , bởi vì cô phát hiện cốt truyện chính vẫn liên quan đến . Nếu màn kịch cốt truyện chính, Tiêu Thấm chắc chắn sẽ ở trong cung lâu hơn một chút, cho Sở Ngôn thêm một chút thời gian để gây rối, chứ như bây giờ, mới cung vội vàng rời .
đường khỏi cung, Sở Ngôn vẫn tìm cơ hội để gây rối tìm c.h.ế.t
Hoàng đế khi xử trí tiểu phi tần triệu kiến Minh Kính. Và Minh Kính đường gặp hoàng đế, đụng Tiêu Thấm và Sở Ngôn đang định khỏi cung.
Tiêu Thấm chủ động nép sang một bên. Các thái giám và cung nữ hộ tống Tiêu Thấm khỏi cung cũng cúi đầu lim dim, dám thẳng gương mặt hại nước hại dân Minh Kính.
Vì , Sở Ngôn, đang ngẩng đầu chằm chằm Minh Kính, liền trở nên vô cùng nổi bật.
Minh Kính, đang theo thái giám để yết kiến, vốn chỉ lướt mắt qua Sở Ngôn, tỏ vô cùng bình tĩnh và thản nhiên việc khác chằm chằm. đột nhiên, ông dừng bước, một nữa về phía Sở Ngôn.
Thái giám dẫn đường phía đầu phát hiện Minh Kính theo kịp, cũng dừng theo, cũng dám thúc giục, cứ thế Minh Kính về phía cô bé đang ông chằm chằm.
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Đoàn Tiêu Thấm vốn đang nghi hoặc tại Minh Kính về phía họ, cho đến khi phát hiện Sở Ngôn đang chằm chằm Minh Kính, Tiêu Thấm liền bước lên một bước, giả vờ chào hỏi, chắn giữa Sở Ngôn và Minh Kính.
Minh Kính đáp lễ Tiêu Thấm, đó hề che giấu mà hỏi: “Xin hỏi thí chủ, thể nhường một chút ?”
Tiêu Thấm chịu: “Xá tâm trí khiếm khuyết, nếu mạo phạm quốc sư, mong quốc sư thứ .”
Minh Kính khẽ mỉm , khiến cho gương mặt đến gần như yêu nghiệt càng thêm vài phần sát thương. bản ông như hề , niệm một câu phật hiệu: “Bần tăng chỉ hỏi một câu, thí chủ cần lo lắng.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/nhan-thiet-khong-the-bang/chuong-24.html.]
Tiêu Thấm lúc mới do dự, lùi sang một bên.
Tiêu Thấm cản trở, tầm mắt Sở Ngôn một nữa rơi xuống Minh Kính.
Khi cách kéo gần , cũng phát hiện một điểm tầm mắt Sở Ngôn Minh Kính, chút cao.
lúc , Minh Kính hỏi Sở Ngôn: “Thí chủ đang gì ?”
Tim Tiêu Thấm đập thịch một cái, đang định ngăn cản, đáng tiếc kịp nữa. Cô bé giơ tay lên, chỉ thẳng cái đầu trọc lóc Minh Kính, miệng còn thốt một câu: “Trọc.”
Tác giả lời : Sở Ngôn: cảm thấy cửa.
Tiêu Thấm phản ứng cực nhanh, lập tức kéo tay Sở Ngôn về, ôm Sở Ngôn lòng, bịt lấy cái miệng thường ngày khó khăn lắm mới cất lời, mà giờ phút cất lời một câu kinh cô.
khi làm xong một loạt động tác , lời xin Tiêu Thấm còn kịp thốt , trong khí yên tĩnh vang lên giọng Minh Kính .
Một tiếng “A di đà phật”, vui giận, thẳng thừng phá tan bầu khí vì Sở Ngôn mà đông cứng đến mức làm dám thở.
Tiêu Thấm sững sờ, liền thấy Minh Kính xoay , hiệu cho thái giám tiếp tục dẫn đường.
Mãi cho đến khi đoàn Minh Kính xa, Tiêu Thấm vẫn chút hồn, thể tin chuyện cứ như mà qua.
Cô kéo Sở Ngôn khỏi cửa cung, lên xe ngựa. Xe ngựa lọc cọc hơn nửa chặng đường, cô mới bắt đầu dạy dỗ Sở Ngôn.
“ như nữa, ?”
Sở Ngôn Tiêu Thấm, gương mặt nhỏ nhắn chút biểu cảm nào, thể vô tâm vô phế , cũng thể mờ mịt vô tội.
Chưa có bình luận nào cho chương này.