Nhân Vật Phản Diện Quá Xinh Đẹp
Chương 4: Kẻ Nằm Vùng, Dây Xích Vàng và Sự Đe Dọa
Những ngày tháng ở Man Hoang trôi qua êm đềm một cách kỳ lạ, dưới sự bảo bọc tuyệt đối của Mạnh Trọng Quang. Từ Hành Chi dần thích nghi với cuộc sống nơi đây, nhưng cảm giác bất an về "nhiệm vụ" và những mảnh ký ức vụn vỡ vẫn đeo bám y. Y biết, Man Hoang này chỉ là một ảo ảnh, và cái tên "Từ Bình" cũng chỉ là một vỏ bọc.
Một buổi chiều, khi Từ Hành Chi đang tản bộ gần rìa tòa tháp, Chu Bắc Nam – đứng đầu đội tìm kiếm chìa khóa Man Hoang dưới trướng Mạnh Trọng Quang – tiến đến gần y với vẻ mặt cảnh giác. ta là một tu sĩ chính phái bị đày vào Man Hoang, tr khá trẻ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tinh r.
"Từ Bình," Chu Bắc Nam thì thầm, "ngươi kh quên nhiệm vụ của chứ? ta là một con quỷ. Mạnh Trọng Quang."
Từ Hành Chi giật . Y biết Chu Bắc Nam là một trong những kẻ nằm vùng được "thế giới" cài cắm để giám sát y. "Nhiệm vụ gì?" Y giả vờ ngây thơ.
"Diệt trừ , kẻ muốn phá vỡ phong ấn Man Hoang. Ngươi đã được trao cho linh lực đặc biệt để làm ều đó," Chu Bắc Nam nói, ánh mắt lạnh như băng. "Đừng để sự dịu dàng giả tạo của lừa gạt. là một con quỷ."
Từ Hành Chi cau mày. "Dịu dàng giả tạo? Ngươi th làm hại ai chưa?"
Chu Bắc Nam cười khẩy, "Ngươi đang bị tẩy não . Ngươi kh nhớ gì về quá khứ của ? Về những lời nguyền rủa đã gieo rắc, về những sinh linh vô tội đã bị tàn s át?"
Ngay lúc đó, một luồng khí tức lạnh lẽo bao trùm, khiến Chu Bắc Nam cứng đờ . Mạnh Trọng Quang xuất hiện như một bóng ma, đứng phía sau Chu Bắc Nam, ánh mắt bạch kim ánh lên sự tức giận và sát khí. đã nghe th tất cả.
"Ngươi đang nói gì với sư của ta?" Giọng Mạnh Trọng Quang trầm thấp, mang theo áp lực khủng khiếp, khiến Chu Bắc Nam kh dám nhúc nhích.
Chu Bắc Nam cố gắng trấn tĩnh, "Ta... ta chỉ đang nói sự thật cho Từ Bình biết. là kẻ được giao nhiệm vụ diệt trừ ngươi!"
Mạnh Trọng Quang cười lạnh, một nụ cười rợn khiến Chu Bắc Nam run rẩy. đưa tay bóp chặt cổ Chu Bắc Nam, nhấc bổng lên. "Nhiệm vụ? Ai đã giao nhiệm vụ đó cho ngươi? Và ngươi nghĩ, ngươi thể làm hại sư của ta ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhan-vat-phan-dien-qua-xinh-dep/chuong-4-ke-nam-vung-day-xich-vang-va-su-de-doa.html.]
"Dừng lại!" Từ Hành Chi hét lên, chạy đến ôm l tay Mạnh Trọng Quang. "Trọng Quang, dừng lại ! Đừng g iết !"
Mạnh Trọng Quang quay đầu lại Từ Hành Chi, ánh mắt tức giận lập tức tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng và lo lắng. "Sư , dám nói những lời đó với , dám gieo rắc những ý nghĩ sai trái vào đầu ..."
"Ta kh !" Từ Hành Chi nói, " chỉ là bị lợi dụng thôi. Ngươi kh cần g iết ."
Mạnh Trọng Quang Từ Hành Chi một lúc lâu, thở dài một hơi, bu Chu Bắc Nam xuống. Chu Bắc Nam ngã khuỵu, ho sù sụ, mặt mày tái mét.
"Ngươi may mắn đó," Mạnh Trọng Quang lạnh lùng nói với Chu Bắc Nam, "vì sư của ta nhân từ. Nhưng nếu lần sau, ta sẽ khiến ngươi c hết kh toàn thây."
quay sang Từ Hành Chi, ánh mắt tràn ngập vẻ nu chiều. "Sư , quá lương thiện . Đối với những kẻ muốn làm hại , kh cần nương tay." khẽ vuốt ve mái tóc Từ Hành Chi, đột ngột hỏi, giọng nói trầm ấm mà đầy ám ảnh: "Sư thích dây xích vàng này hay cái khóa bạc này? cứ từ từ mà chọn, đệ nghe theo hết."
Từ Hành Chi giật . Câu nói này... Tại lại quen thuộc đến vậy? Dây xích vàng, khóa bạc... Từng chữ, từng lời đều khiến y cảm th rợn , như thể câu nói này đã được lặp lại hàng ngàn lần trong một quá khứ nào đó, nhưng y lại kh thể nhớ ra. Trong ánh mắt dịu dàng của Mạnh Trọng Quang, y thoáng th một sự chiếm hữu ên cuồng, một khao khát muốn trói buộc y mãi mãi bên . Đây chính là yếu tố "sắc" và "ngược" ẩn chứa trong con thiên yêu này, một tình yêu mãnh liệt đến mức thể biến thành sự giam cầm.
Mạnh Trọng Quang th Từ Hành Chi thất thần, cúi xuống hôn nhẹ lên trán y, giọng nói đầy sủng nịnh. "Sư , mệt . Chúng ta về phòng nghỉ ngơi ." ôm y vào lòng, bước , bỏ mặc Chu Bắc Nam đang thoi thóp phía sau.
Trên đường về tháp, Mạnh Trọng Quang thì thầm bên tai Từ Hành Chi, "Sư , biết kh? Đệ kh bao giờ muốn rời xa . Dù Man Hoang này đẹp đẽ đến đâu, rộng lớn đến đâu, nếu kh , nó chỉ là một nhà tù." siết chặt vòng tay, " là thế giới của đệ."
Những lời nói đó, cùng với cảm giác trống rỗng trên bàn tay trái, cùng với câu nói "dây xích vàng, khóa bạc", tất cả như những mảnh ghép rời rạc đang cố gắng kết nối trong tâm trí Từ Hành Chi. Y biết, sự thật về y, về Mạnh Trọng Quang, và về âm mưu đang diễn ra, sắp sửa được hé lộ. Bức tường ký ức đã lung lay, và kh sớm thì muộn, nó sẽ sụp đổ.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.