Nhặt Bạn Trai Trong Thùng Rác
Chương 9:
“Là… loại liều mạng chỉ biết tiền và mạng .” cố gắng sắp xếp lời nói.
“Trong mắt thứ gì đó. Thứ gì đó nặng nề.”
im lặng, chỉ lẳng lặng .
Trong phòng ngủ tĩnh lặng đến mức thể nghe rõ tiếng thở của cả hai chúng .
Mãi lâu sau, lâu đến mức tưởng sẽ kh trả lời, mới chậm rãi cất tiếng, giọng nói khàn khàn đến khó tin: “Một số chuyện, kh biết sẽ an toàn hơn là biết.”
Câu nói này gần như đã ngầm thừa nhận suy đoán của ! kh là sát thủ!
Vậy rốt cuộc ta là ai?
Mang trên vết thương do súng, bị truy sát, thân thủ đáng sợ, ánh mắt mệt mỏi và nặng nề…
Một câu trả lời đã hiện ra rõ ràng.
đột ngột hít vào một hơi khí lạnh, bịt miệng lại, mắt trợn tròn, một cách khó tin.
ta hiểu sự kinh ngạc và suy đoán trong mắt , kh thừa nhận, cũng kh phủ nhận.
Chỉ mệt mỏi nhắm mắt lại, yết hầu khó khăn lăn xuống một cái.
Đó là một sự ngầm thừa nhận và cũng là một lời cảnh báo kh lời.
Khoảnh khắc này, mọi nỗi sợ hãi và cảm giác hoang đường như thủy triều rút , thay vào đó là một sự chấn động lớn và… nỗi xót xa khó tả.
Rốt cuộc đang gánh chịu những gì?
Còn , do sự trùng hợp ngẫu nhiên mà lại trở thành một bến đỗ nhỏ bé, bất ngờ giữa sóng gió cuộc đời ?
Mặc dù “bến đỗ” này…
Suýt chút nữa, đã nhầm thành trai bao, còn mua một đống đạo cụ đáng xấu hổ…
Một sự thôi thúc mạnh mẽ khiến buột miệng thốt ra: “… cần giúp đỡ kh? Ý là… dù thể kh giúp được việc lớn nhưng thể… thể kh nói ra.”
“ còn thể… làm cho chút đồ ăn… đói kh? Vết thương… cần xử lý lại kh?”
nói liền một mạch, mặt lại chút nóng ran, đang nói cái quái gì thế này?
mở mắt, .
Đôi mắt luôn ẩn chứa băng giá và cảnh giác đó như thứ gì đó lặng lẽ vỡ vụn, để lộ một tia d.a.o động cực kỳ yếu ớt, gần như dịu dàng.
như thể lần đầu tiên thực sự “” th con … một cô gái bình thường say rượu sẽ nhặt bừa đàn , não bộ kỳ quặc, nhát gan nhưng lại chút tốt bụng và dũng cảm khó hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ban-trai-trong-thung-rac/chuong-9.html.]
khẽ khàng, gần như kh thể nhận ra, thở dài một hơi: “Kh cần.”
Giọng vẫn trầm thấp nhưng đã dịu nhiều: “Cô cứ yên lặng ở đó, đó là giúp đỡ lớn nhất .”
Nói xong, dường như đã cạn kiệt nhiều sức lực, cơ thể hơi loạng choạng, theo bản năng đưa tay vịn vào tủ quần áo bên cạnh.
Mồ hôi trên trán càng nhiều, sắc mặt dưới ánh đèn vẻ hơi tái nhợt.
Chắc c vết thương của … kh hề nhẹ nhàng như nói!
“ ngồi xuống!”
gần như nhảy khỏi giường và cũng chẳng còn bận tâm đến nỗi sợ hãi, chạy tới đỡ cánh tay, kéo về phía giường.
“ ra nhiều mồ hôi quá! vết thương bị rách ra kh? Để xem!”
định từ chối nhưng lẽ là do đã kiệt sức thật hoặc cũng thể là do hành động của quá đột ngột và kiên quyết nên lại bị nửa đẩy nửa kéo mà ngồi xuống mép giường.
“ thực sự kh .” vẫn cố chấp nhưng giọng ệu đã yếu đáng kể.
“Câm miệng!” mạnh mẽ.
Nhưng tay lại run rẩy muốn vén chiếc áo ph đã thấm đẫm mồ hôi của lên.
kh ngăn cản nữa, chỉ im lặng , ánh mắt phức tạp khó đoán.
Chiếc áo ph được vén lên, để lộ lớp băng gạc quấn qu eo và bụng , lớp băng trắng tinh đã bị m.á.u rỉ ra nhuộm đỏ một mảng lớn, tr thật rợn .
hít vào một hơi lạnh, nước mắt suýt nữa rơi xuống.
“Thế này mà còn gọi là kh à?”
Giọng nức nở, tay chân luống cuống nhớ ra ở nhà còn một hộp y tế nhỏ.
“ đợi chút! l hộp thuốc!” vội vàng chạy ra ngoài l hộp y tế.
Khi mở ra, bên trong chỉ một ít nước sát trùng cơ bản, gạc và băng dính.
quỳ trước mặt , cẩn thận cắt bỏ lớp băng cũ.
Một vết thương khâu vá ghê rợn lộ ra trong kh khí, vì cử động vừa mà một số mũi khâu đã bung ra, đang rỉ m.á.u nhẹ.
Cuối cùng nước mắt của cũng kh kìm được mà rơi xuống sàn nhà.
“Xin lỗi… xin lỗi… Vừa nãy còn đẩy …”
vừa vụng về dùng tăm b thấm nước sát trùng, lau sạch vết m.á.u xung qu vết thương cho vừa nghẹn ngào xin lỗi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.