Nhất Chu Tuyết
Chương 3
3
Nước sôi khiến ngón tay co rụt vì nóng, Trần bá hốt hoảng dậy gọi , tâm trí sớm rơi trạng thái hốt hoảng, xa xăm.
vốn con gái một vị tú tài nghèo hèn, thuở nhỏ mất . Cha thi cử nhiều đỗ, gia cảnh thanh bần cũng coi đủ thường lạc.
Năm mười bốn tuổi, ông nội Tạ Tự Tấn Ninh Bá khi du ngoạn cẩn thận rơi xuống nước, cha cứu sống, hai gặp như quen từ lâu.
Một uống say, Tấn Ninh Bá lấy giấy bút, trong lúc hứng chí định hạ hôn sự cho đứa cháu cưng "kỳ lân nhi" Tạ gia.
khi tỉnh rượu, cha tự nhiên dám thừa nhận. Tuy nhiên hai năm , Tấn Ninh Bá cưỡi hạc quy tiên.
Cha khổ học nhiều năm, thi đỗ viện thí, ngoài ý cuốn vụ án gian lận thi cử chấn động triều dã năm đó.
Ba tháng , cha c.h.ế.t oan trong ngục. Em trai mười bốn tuổi lưu đày đến vùng Tây Bắc, bà nội lâm bệnh nặng giường tiền bốc thuốc.
Trong đường cùng, cầm tờ hôn thư tìm đến phủ Tấn Ninh Bá.
Từng giọt nước mắt rơi xuống bàn , dùng khăn gấm bịt chặt miệng, cố gắng ép tiếng nghẹn nơi cổ họng.
Dựa ân tình hai nhà, Bá phủ tự nhiên sẽ che chở cho và bà nội, như vẫn đủ.
Để mượn quyền thế Bá phủ bảo vệ em trai, thậm chí để em trai thể hồi kinh, cuối cùng dựa hôn thư ép Tạ Tự cưới .
「Ba năm Thế t.ử gia nhậm chức ở bên ngoài vẫn luôn giữ liên lạc thư từ với lão phu, chính về chuyện .」
Trần bá , 「 với vì sợ việc thành, khiến mừng hụt một phen.」
Tiếng nấc cụt thể dừng . Đây chính thái độ nhất quán Tạ Tự đối với .
đ.ấ.m xoa. "viên kẹo ngọt" , ngậm đắng nuốt cay, vui mừng mà nuốt xuống.
「Phu nhân, khởi đầu cuộc hôn nhân và Thế t.ử gia thực sự trắc trở, lão phu cũng những năm qua chịu đủ uất ức.」
Trần bá thở dài một tiếng: 「Thế t.ử gia hồi kinh, hoạn lộ nhất định thăng tiến từng bước. Nữ nhân ở đời chẳng qua cũng chỉ dựa chồng, dựa con, con đường sẽ chỉ càng ngày càng thuận lợi thôi.」
lau khô nước mắt, đôi mắt còn ngân ngấn lệ Trần bá mỉm .
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm đang nhiều độc giả săn đón.
Đối với lời khuyên bảo ông, để ngoài tai.
Cảm xúc trải qua bao thăng trầm đại hỷ đại bi, khi xử lý sự vụ trong phủ, thể hiếm khi thấy mệt mỏi thế .
Lúc dùng bữa tối cùng Lão phu nhân, bà nhận sắc mặt , nhíu mày : 「Hôm nay con , mau xuống .」
tạ ơn xuống. Lão phu nhân vốn thạo việc vặt, lúc mới Bá phủ, ngay cả sổ sách còn nắm rõ, bà giao quyền quán xuyến nội trợ tay .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nhat-chu-tuyet/3.html.]
Ba năm Tạ Tự ở phủ, Lão phu nhân uống xem kịch, vạn sự chẳng màng, ngày tháng trôi qua tự tại, cũng chỉ đến thỉnh an mỗi khi dùng bữa.
「Thành Quân* về , con lo điều dưỡng thể cho mới thật.」
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì?, truyện cực cập nhật chương mới.
Lão phu nhân , 「Sớm sinh cho một đứa cháu đích tôn béo .」
cúi đầu .
「Đứa nhỏ cùng lứa với nó đều mấy con .」
Lão phu nhân khẽ thở dài, 「Năm đó nếu như」
Bà bỗng khựng , hiểu rõ ý tứ còn dang dở . Năm đó nếu thành hôn với Sở Lam, e giờ đủ nếp đủ tẻ.
thể đáp lời. Sở Lam con gái út Hộ bộ Thị lang, cùng Tạ Tự thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối. Vị trí , vốn dĩ nên nàng .
Tháng thứ ba khi và Tạ Tự thành hôn, Sở Lam định hôn với khác, Tạ Tự cũng chính lúc đó tự xin nhậm chức ở phương xa.
(Chú thích: Thành Quân biểu tự Tạ Tự)
Bữa cơm ăn thật vô vị. trở về viện chính, lúc tắm rửa xong , Thanh Trúc hỏi: 「Hôm nay vẽ tranh ?」
Lúc giờ Hợi. Việc vặt mỗi ngày nhiều, hôm nay vì khỏe nên thời gian muộn hơn bình thường một chút.
Bạn đang truyện nhà dịch Lộc Phát Phát, nhớ ấn theo dõi nha, vì lên truyện full mới tằng tằng tăng á :)))
「Vẽ chứ.」
mỉm , 「Mỗi ngày cũng chỉ lúc hưởng chút thanh nhàn.」
Phòng vẽ ở minh đường, ngoài cửa sổ cả một vườn lê rộng lớn. Lúc mài mực, chợt nhớ từng hỏi Tạ Tự liệu thể mượn thư phòng .
Hồi đó Tạ Tự trả lời thế nào nhỉ?
đặt bút, một cơn gió chợt lùa qua, hoa lê khắp vườn bay lả tả.
Những cánh hoa trắng muốt rơi mặt giấy, trân trối vài giây, thầm nghĩ, nếu khác, cuộc hôn nhân chắc cũng mãn nguyện .
Con gái nơi thôn dã gả cao Bá phủ, trượng phu phong thái chi lan ngọc thụ, hoạn lộ thênh thang, Tạ gia gia phong thanh chính, ba mươi tuổi con mới nạp .
Thế , nhắm mắt , những cảm xúc chua xót hỗn loạn nơi lồng n.g.ự.c như thủy triều bủa vây lấy .
Hôn nhân vốn dĩ như uống nước, nóng lạnh tự .
Tiếng rèm châu lạch cạch vang lên, bên ngoài truyền đến tiếng hành lễ, Thanh Trúc : 「Thế t.ử gia về.」
Chưa có bình luận nào cho chương này.