Nhặt Được Nam Chính Bệnh Kiều Mất Trí Nhớ
Chương 9:
nắm l tay , đặt lên n.g.ự.c , trái tim đập mạnh mẽ trong lòng bàn tay : " chỉ muốn xử lý mọi chuyện ổn thỏa mới nói cho em biết, kh muốn lừa em..."
"Vậy mà còn nói ngu?" rút tay về, giọng run rẩy: "Hôm ở căn hộ đó, đã cơ hội... nhưng đâu giải thích."
"Lúc đó cứ tưởng là khác, đâu biết lúc đó là em!"
vội vàng ngắt lời : "Vả lại em kh thích ..."
đột nhiên nhắm mắt lại, yết hầu chuyển động như thể đang kìm nén sự đau khổ: " sợ em biết khôi phục trí nhớ, em sẽ vội vàng vứt bỏ ..."
Giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay : "Quả nhiên em vừa biết liền bỏ chạy, ngay cả cơ hội giải thích cũng kh cho , liền gả cho đàn khác ."
Nói lại nức nở, sợi dây chuyền khẽ lay động theo bờ vai run rẩy.
Bình luận ên cuồng chạy: [Nam chính tỉnh lại ! Cưỡng chế yêu đâu ? lại tự khóc lóc thế kia!]
[Tổng tài bá đạo đâu? Bệnh kiều đâu? Nam chính đang làm gì thế?]
[A, nữ phụ tát vào mặt kìa! làm cái trò gì thế này, xin hỏi vậy đúng kh?]
[Hết muốn , ai giam cầm mà tự ở đó khóc lóc thế này, lỡ mê cái nam chính mất mặt như này, đúng là số phận của mà!]
"Giam cầm play biến thành phim Quỳnh Dao, cốt truyện này kh hiểu nhưng đủ wow!]
"Đừng khóc nữa!" bị làm cho đau đầu.
ngẩng đầu , trong mắt đầy vẻ tố cáo, khóc lóc cũng thành chế độ run run .
" nhớ lại từ khi nào?" Giọng khô khốc.
"Ngày thứ ba sau khi được em nhặt về."
cụp mắt xuống, hàng mi dài đổ bóng dưới mắt: "Vết thương sau gáy chỉ làm chấn động não nhẹ, lúc hôn mê nghe th em nói chuyện với bác sĩ, biết em coi như thằng ngốc bị mất trí nhớ..."
khựng lại, khóe môi nhếch lên nụ cười chua chát: "Hôm đó em nói “May mà đẹp trai như vậy lại là một thằng ngốc!”, liền nghĩ... thôi thì cứ để sau này nói cũng được."
"Vậy nên cứ mặc kệ đeo vòng cổ, nhốt vào lồng ?" khó mà tin được.
"Ừm." mắt , ánh mắt thành thật đến kinh ngạc: " cứ nghĩ đây là... sở thích của em!"
Biểu cảm trên mặt từ từ nứt ra, nói đúng là Cố Trầm Chu khác.
Quả kh hổ là tổng tài bá đạo, khả năng tiếp nhận đúng là cao siêu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-duoc-nam-chinh-benh-kieu-mat-tri-nho/chuong-9.html.]
Th cứ mãi kh trả lời, đột nhiên nắm chặt cổ tay : "Hay là em ly hôn với ta gả cho !"
Lúc nói lời này, mắt sáng lấp lánh, trên mi mắt còn vương ánh nước.
"Cố Trầm Chu thật ra..."
cúi đầu cắn môi , ngắt lời đang nói, sợi dây chuyền cấn vào khiến đau ếng: "Nếu em kh muốn ly hôn với ta thì một tuần bảy ngày, ít nhất em ở bên sáu ngày!"
sững sờ: "Cố Trầm Chu, ..."
Đột nhiên cao giọng, đầu ngón tay nắm c.h.ặ.t t.a.y áo , giọng nói lại run rẩy: "Vậy năm ngày là được chứ gì!"
Mũi chân miết lên cái cổ căng cứng của , trượt từ yết hầu đang chuyển động dần xuống, cuối cùng dừng lại trên vết cào ghê rợn ở ngực.
đột nhiên bịt miệng lại, l mi run rẩy dữ dội, giọng nói lọt qua kẽ ngón tay mang theo tiếng khóc nức nở: " bốn ta ba, kh thể ít hơn được nữa, bằng kh thật sự sẽ kh nhịn được mà g.i.ế.c c.h.ế.t đàn đó!"
"Chát..."
22
Bên má nh chóng nổi lên vết đỏ, đột nhiên lại nắm chặt cổ tay đặt lên gò má đang nóng bỏng của , đáy mắt sáng đến kinh : "Em, em đánh ... Vậy là chị gái đồng ý , kh thể hối hận được nữa!"
" thử ngắt lời xem?"
"Cố Trầm Chu!" giữ chặt bàn tay đang kh yên của : "Nghe nói..."
" nghe!" lập tức ưỡn thẳng lưng, như học sinh tiểu học bị giáo viên gọi tên nhưng vẫn lén lút cọ đầu ngón tay lên môi .
"Chị gái nói gì cũng nghe, ngay cả bắt nhảy xuống biển để chứng minh chân tình..."
"Đứa bé là của ..."
Đột nhiên cúi đầu hôn , đầu lưỡi mang theo sự vội vã luồn vào, quấn quýt kh cho cự tuyệt.
Lồng sắt phía sau chúng rung lắc, phát ra tiếng cọt kẹt.
Cho đến khi sắp kh thở nổi, mới bu ra: "Nếu đứa bé là của , thì em thể ly hôn với ta kh?"
bu xuôi: " kh tin thì thôi."
"Hu hu hu hu."
"Cố Trầm Chu." thở dài: "Nếu còn khóc nữa thì sau này ngủ một ."
Hết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.