Nhật Ký Bí Mật Của Bạn Cùng Lớp
Chương 5:
Tên đầu gấu mét tám lăm này, lúc này cúi đầu, giọng nói ấm ức như bị ai giật mất viên kẹo.
gập sách lại, ta nghiêm túc:
“Giang Lâm Thâm, biết khi nào kh đáng ghét nhất kh?”
ta ngơ ngác lắc đầu.
“Là lúc này nè.” đứng lên, vỗ vai ta.
Giang Lâm Thâm đứng đơ tại chỗ, vành tai đỏ lên th rõ.
đã xa hơn mười mét , còn nghe th tiếng ta gào sau lưng:
“Khoan đã! ‘Lúc này’ là lúc nào cơ?! Lâm U U! nói rõ ràng coi!!”
Sau cuối tuần, Giang Lâm Thâm hình như đổi chiến thuật.
Sáng thứ Hai, th một hộp sô-cô-la được gói đẹp mắt trên bàn học.
Kh đề tên.
Bạn cùng bàn ghé lại: “Oa! Loại này đắt lắm luôn á! Ai tặng thế?”
cầm hộp lên, phía dưới dán một mẩu gi nhỏ, chữ bay nhảy như rồng bay phượng múa:
“…Nghe nói con gái thích cái này.”
Kh ký tên, nhưng dấu chấm cuối câu được nhấn mạnh bất thường nhận ra ngay nét chữ của Giang Lâm Thâm.
Giờ ra chơi, cố tình ngang sân bóng.
Giang Lâm Thâm đang chơi, nhưng tâm trí rõ ràng kh để ở đó, vài giây lại lén về phía dãy lớp học.
“Giang Lâm Thâm! Bóng nè!”
Đồng đội hét lên.
ta giật , bắt bóng xong thì bị vấp bởi chính chân , suýt nữa ngã sấp.
Sân bóng vang lên một trận cười rộ.
cũng bật cười.
Đúng là đồ ngốc ngay cả cách l lòng ta cũng vụng về hết sức.
Chiều tan học thì trời mưa.
kh mang ô, đang đứng trước cửa tòa nhà dạy học, do dự chưa biết làm gì.
Một chiếc ô đen bất ngờ được dúi vào tay .
Quay sang đã th Giang Lâm Thâm đã lao vào mưa, chỉ kịp vứt lại một câu:
“Nhà tớ gần hơn nhà .”
mở ô ra, ồ… mới tinh, và trên tay cầm còn dán một tờ gi nhớ:
“Ô mới đ! Kh ô cũ cố tình đưa cho đâu!”
Cuối câu còn một khuôn mặt cười nguệch ngoạc.
Sáng hôm sau, cố tình đến sớm, để cái ô đã hong khô vào bàn Giang Lâm Thâm.
Còn kèm thêm mảnh gi nhỏ:
“Cảm ơn. P/S: Mặt cười vẽ xấu quá.”
Trước giờ học, Giang Lâm Thâm vừa th ô và mẩu gi, cả lập tức cứng đờ như bị trúng bùa.
Ngay sau đó, ta úp mặt vào cánh tay, nhưng vẫn th tai đỏ như gấc.
Giờ nghỉ trưa, đang lau bảng thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân luống cuống.
Quay lại thì th Giang Lâm Thâm đang cầm chổi quét lớp, tay chân rối loạn, bụi quét tung cả vào mặt .
“Khụ khụ… Giang Lâm Thâm!!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc đó ta mới nhận ra vừa làm gì.
“Xin lỗi! Tớ… tớ chỉ định giúp một tay thôi…”
ta luống cuống đứng yên như trời trồng, còn thì che mũi, nước mắt nước mũi tèm lem vì sặc bụi.
Giang Lâm Thâm hoảng hốt quăng luôn cây chổi, lao đến định vỗ lưng cho . Nhưng vừa mới chạm vào vai thì lập tức giật b.ắ.n tay lại như bị ện giật.
“Tớ… tớ mua nước cho !”
Nói xong liền quay đầu chạy và lập tức vấp cái chổi vừa ném xuống đất, suýt nữa thì ngã sấp mặt.
Cuối lớp vang lên vài tiếng cười nén lại. Giang Lâm Thâm quay phắt lại, lườm sắc lẹm một cái. Đám học sinh đó im bặt.
Nhưng khi quay lại đối diện , ánh mắt ta lại biến thành dáng vẻ cún con bị bỏ rơi.
“Thôi bỏ ,” khoát tay, “ về chỗ ngồi , để tớ quét nốt.”
Giang Lâm Thâm ủ rũ quay lại ghế, như một chú chó lớn vừa bị chủ mắng.
th ta len lén l cuốn Cẩm nang thầm yêu ra, ghi chép loạn cả lên, mặt đầy vẻ hối hận và ấm ức.
Chiều thứ Năm, bị học thần chặn lại ngoài hành lang.
“ thích bookmark lần trước kh?” đẩy kính, mỉm cười dịu dàng.
“ tình cờ một cuốn Từ ển Bầu trời bản hiếm, nghe nói đang tìm?”
hơi ngạc nhiên: “ biết đang tìm cuốn đó?”
“Trong lịch sử tìm kiếm của thư viện.” ngượng ngùng gãi đầu. “ th tra m lần .”
Đang phân vân kh biết nên nhận món quà quý giá như vậy hay kh, liếc th một bóng dáng quen thuộc nơi khúc ngoặt là Giang Lâm Thâm.
ta đang cầm một hộp sữa dâu, cả cứng đơ như bị sét đánh.
Học thần theo ánh mắt , bật cười đầy ẩn ý:
“A, là ‘ bạn tốt’ của à.”
Hai chữ “bạn tốt” nói cực kỳ hàm ý, cố tình nghiêng sát vào tai , dùng giọng đủ để Giang Lâm Thâm nghe th:
“Cuốn sách để trên bàn , mong sẽ thích.”
Nói xong, mỉm cười lịch sự rời , để lại và Giang Lâm Thâm đang đứng c.h.ế.t lặng mà nhau.
Ánh mắt của Giang Lâm Thâm chuyển từ kinh ngạc sang ấm ức, cuối cùng bốc cháy như lửa trong mắt.
ta bước tới, đặt hộp sữa dâu cái bịch vào tay .
“Ý ta là hả?” Giọng nổi cơn ghen rõ mồn một. “Tình cờ bản sách hiếm? Giả tạo vậy mà cũng tin à?!”
uống một ngụm sữa, bình thản nói:
“Ít ra ta tặng đúng cái tớ thực sự muốn.”
Giang Lâm Thâm như bị sét đánh lần hai.
ta há miệng, định phản bác, nhưng chẳng biết nói gì.
Cuối cùng tức tối quay đầu bỏ , bước chân nặng nề như muốn dẫm nát sàn nhà.
Tan học, đang thu dọn bàn thì phát hiện một cuốn Từ ển Bầu trời mới to trong hộc bàn.
Bản bìa cứng, bản giới hạn giá gấp ba lần bản hiếm mà học thần tặng.
Bên trong một mảnh gi nhỏ:
“Tớ cũng ! Hơn nữa là bản mới hơn! J”
Chữ J được viết nguệch ngoạc, đằng sau còn một trái tim bị gạch tô lại.
bật cười thành tiếng.
Tên ngốc này, ghen tu cái là g đua cho bằng được.
Trên đường về nhà, cố tình chậm lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.