Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Thập Niên 90
Chương 50:
“Ông ta hình như đang khuyên đầu dây bên kia mua chứng nhận mua cổ phiếu, nói rằng m ngày nay giá ở chợ tự do tăng nh, vài ngày trước một tờ chứng nhận trắng kh tên chỉ mười m tệ, hôm nay đã tăng trở lại giá gốc , mà bây giờ vẫn còn đang tăng.” Nhớ ra ều gì đó, Dương Thiến bổ sung: “Ồ, hôm nay vừa nói là hôm qua.”
Chứng nhận trắng kh tên là chứng nhận mua cổ phiếu kh ghi d. Ban đầu, theo quy định, khi phát hành chứng nhận mua cổ phiếu đều ền th tin mua, nhưng để tiện lợi, trong quá trình thực hiện đã xuất hiện nhiều trường hợp kh ghi d.[1]
Ví dụ như ngân hàng và nhà máy cơ khí khi hợp tác để tiện lợi, tất cả các chứng nhận phát hành đều là chứng nhận trắng kh tên. Loại chứng nhận này tiện lợi hơn cho việc chuyển nhượng và lưu th so với chứng nhận ghi d, nên giá cả dễ bị đẩy lên cao hơn.
Trương Giang Minh suy ngẫm lời của Dương Thiến, l mày dần nhíu lại: “Kh thể nào! Nhà họ Chu ở cạnh nhà , hôm qua nhờ mẹ Ngô Long làm trung gian, bà ta chỉ ra giá tám tệ thôi. Chứng nhận của nhà máy chúng ta phát toàn là chứng nhận trắng kh tên, nếu giá tăng thì mẹ Ngô Long đã nuốt bao nhiêu tiền ?”
Diệp Vi tò mò hỏi: “Kh nói là Lý Cúc Bình kh cho tiết lộ giá ? biết bà ta chỉ ra giá tám tệ cho hàng xóm?”
“Mẹ với dì hàng xóm quan hệ tốt mà, m hôm nay dì cũng muốn bán chứng nhận, bị khuyên giữ lại .” Trương Giang Minh lắc đầu nói: “Nếu mà cô gặp nói là thật, thì khi Lý Cúc Bình làm trung gian, chẳng một tờ bà ta đã nuốt hơn hai mươi tệ , lòng dạ gì mà đen thế!”
Dù Dương Thiến vì Diệp Vi mà kh thiện cảm với Lý Cúc Bình, nhưng dù cũng là một trưởng bối trong đại viện, cô thực sự kh dám tin Lý Cúc Bình thể lòng dạ đen tối đến mức đó, ngập ngừng hỏi: “ lẽ… vị khách mà gặp đang khoác lác?”
“ lại nghĩ ta nói toàn là thật.”
Nghe Diệp Vi lên tiếng, Trương và Dương vội vàng xích lại hỏi: “ lại nói vậy?”
Diệp Vi phân tích: “Thật ra vẫn luôn th việc Lý Cúc Bình ép giá thấp như vậy là kh hợp lý. Một chút kinh nghiệm, th do số sau này chắc hẳn đều biết chứng nhận mua cổ phiếu thể kiếm lời. M ngày trước thì còn được, tốc độ phản ứng của mọi thể kh nh đến vậy, ngày hôm sau báo chí đăng tin lại là đêm giao thừa, mọi đều bận rộn ăn Tết thăm họ hàng, kh m ra thu mua chứng nhận. Nhưng hôm qua đã là mùng năm Tết , những th cơ hội kinh do chắc c kh thể ngồi yên, ra mua nhiều thì giá chứng nhận sẽ bị đẩy lên cao ngay lập tức, nhưng trong miệng Lý Cúc Bình, giá chứng nhận lại cứ liên tục giảm.”
Trương Giang Minh suy tư gật đầu: “Đúng là hơi lạ thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-thap-nien-90/chuong-50.html.]
“Thiến Thiến vừa cô cũng nói đ, đó cả máy n tin BB và ện thoại ‘đại ca đại’, thể mua được những thứ này chứng tỏ ta thực sự chút tài sản, như vậy dù nói quá thì cũng kh sai lệch nhiều. Hơn nữa, đó nhắc đến chợ tự do, biết chuyện gì đang xảy ra, trước đây mọi mua bán tám cổ phiếu cũ đều đến đó, bây giờ thị trường thêm mục giao dịch chứng nhận mua cổ phiếu cũng kh gì lạ.”
Diệp Vi suy nghĩ nói: “Ông ta đã dám nhắc đến chợ tự do, chứng tỏ kh sợ bạn bè hỏi, nên nghĩ những gì ta nói hẳn là thật.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Nếu ta nói là thật, chẳng Lý Cúc Bình đang lừa ?” Trương Giang Minh hỏi: “Hay là chính bà ta cũng bị ta lừa?”
Vừa lúc một bàn bi-a trống, chủ quán gọi họ qua. Diệp Vi đứng dậy chọn một cây gậy, vừa đánh phấn vừa nói: “Ai biết được.”
“Chắc là kh biết đâu,” Dương Thiến theo sau Diệp Vi cầm l gậy, đoán: “Nếu kh bà ta làm vậy mà bị lộ ra, những đã bán chứng nhận chả sẽ tìm bà ta tính sổ ?”
Nghe Dương Thiến nói vậy, Trương Giang Minh lại ý nghĩ mới, bĩu môi nói: “ th chưa chắc. Cô làm bình thường còn nghe được chuyện chứng nhận tăng giá, bà ta ngày nào cũng làm trung gian, tin tức lại chậm trễ đến thế được? Nói trắng ra, này đã mù quáng vì tiền , đâu còn quan tâm đến những chuyện này nữa.”
“Cũng .” Dương Thiến thở dài, đứng cạnh bàn bi-a Diệp Vi xếp bóng hỏi: “Vậy các nói xem, chuyện này chúng ta nên nói cho những trong đại viện biết kh?”
“Cô nói thì mọi chắc cũng kh tin. Hôm qua dì hàng xóm bán chứng nhận, biết xong khuyên một câu, mặt dì lúc đó đã kh vui , mẹ cũng trách kh biết ăn nói.”
Nghĩ đến lòng tốt của bị coi là vô ích, Trương Giang Minh nói vẻ kh vui: “Dù thì chỉ cần nhà kh bán chứng nhận, sẽ kh quan tâm nhiều đến thế, khuyên các cô cũng đừng bận tâm làm gì.”
Dương Thiến mím môi: “ trai hình như đã bán chứng nhận .”
“Vậy cô càng kh được nói,” Trương Giang Minh Dương Thiến nói: “Nếu kh trai và chị dâu cô nghe được, khi còn trách cô tại kh nói sớm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.