Nhật Ký Thăng Chức Của Điền Thất
Chương 10:
Ngự tiền thái giám cơ bản hai phiên trực: phiên sáng và phiên tối luân phiên nhau, còn ban đêm thì thái giám khác đảm nhiệm. Những thái giám trực đêm thường là tâm phúc của Hoàng thượng, vị trí tương đối cố định, kh luân phiên đổi ca sáng tối với thái giám khác. Điền Thất trực phiên sáng, vào giờ Dần thì bắt đầu c việc, đến buổi trưa thì được phép nghỉ ngơi.
Ăn ngự thiện buổi trưa xong, nghỉ ngơi một lát, nghĩ bụng giờ này Thái hậu nương nương hẳn đã an dưỡng xong, Điền Thất bèn tới Từ Ninh cung, tìm cung nữ thường xuyên hầu hạ bên cạnh Thái hậu để hàn huyên một đôi lời. Cung nữ tất nhiên hiểu rõ ý đồ của nàng, liền tìm cơ hội bẩm báo với Thái hậu. Thái hậu vừa nghe tấu, lập tức sai triệu Điền Thất tới. Th tên nô tài này vừa dáng vẻ khôi ngô, miệng lưỡi lại ngọt ngào, còn chuyên kể những câu chuyện thú vị cho lão nhân gia bà nghe, Thái hậu liền cao hứng, ban thưởng cho Điền Thất.
Điền Thất bước ra khỏi Từ Ninh cung, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười rạng rỡ. Nàng mở bàn tay ra, trong lòng bàn tay là bốn thỏi vàng vu vức, ánh vàng rực rỡ óng ánh, hệt như những hạt ngọc nhỏ, bên trên còn đúc bốn chữ “Như ý cát tường”. Ước chừng, ít nhất cũng ba bốn lạng. Nàng cẩn thận cất những thỏi vàng vào trong hà bao. Vừa ngẩng đầu lên, nàng liền tr th một nhóm thái giám và cung nữ đang vây qu một đứa nhóc, bước đến từ phía này. Đứa bé ước chừng ba bốn tuổi, vận trên bộ y phục đỏ thắm, thêu họa tiết lưu vân bách phúc. Gương mặt nhỏ n trắng nõn, mềm mại như bánh bao, ngũ quan tuy chưa hoàn thiện nhưng đôi mắt to tròn đen láy lại trong veo tựa hồ nước.
Đứa bé được kẻ hầu hạ dẫn . Khi sắp sửa tới gần, Điền Thất vội vã quỳ xuống bên đường, cất tiếng hô: “Tham kiến ện hạ.”
Đứa bé này kh ai khác, chính là Hoàng trưởng tử của đương kim Thánh thượng, cũng là cốt nhục duy nhất của ngài. Đại d là Kỷ Bỉnh Đức, nhũ d là Như Ý. Thân mẫu của tiểu Như Ý là Hiếu Chiêu Hoàng hậu đã tạ thế. Nàng từng gả cho Kỷ Hành từ thuở ngài còn là Thái tử, sau đó kh bao lâu sau khi hạ sinh Hoàng trưởng tử thì băng hà. Hiện tại, tiểu Như Ý được nuôi dưỡng dưới gối Thái hậu. Hôm nay tiểu ện hạ kh biết đã chơi đùa ở chốn nào mà trở về, vừa vặn bị Điền Thất bắt gặp.
Điền Thất quỳ gối bên đường, chờ tiểu Như Ý qua. Nào ngờ, khi tiểu ện hạ vừa bước qua nàng, bỗng nhiên dừng lại, xoay tiến thẳng tới trước mặt Điền Thất.
Hai mắt Điền Thất dán chặt xuống mặt đất, chỉ th tà áo màu đỏ thắm lướt qua trước mặt. Ngay sau đó, một âm th non nớt, trong trẻo cất lên: “Nương –”
“...”
Nhũ mẫu vội vã ôm l Như Ý rời .
Sau đó giải thích qua cho Điền Thất rằng, tiểu ện hạ gần đây mới học được từ này, cứ hễ gặp nữ nhân là gọi “nương”. Bởi lẽ thân mẫu của tiểu ện hạ ra quá sớm, Hoàng thượng cùng Thái hậu đều kh nỡ trách cứ tiểu tử này.
Trở lại hiện tại, Điền Thất bị dọa đến nỗi mồ hôi lạnh toát ra ướt sũng cả . Nàng đưa mắt theo bóng tiểu ện hạ đã xa. Nàng thầm nghĩ, quả kh hổ là cốt nhục của Hoàng thượng, tính tình quả nhiên phần quái dị. Nhưng kh thể phủ nhận, tiểu tử này tr thật đáng yêu, cái dung nhan mũm mĩm mềm mại khiến ta chỉ muốn véo vài cái mà thôi.
Nàng xuất cung trở về Thập Tam sở, lại tr th sư phụ Đinh Chí đang đứng trước cửa phòng nàng, dáo dác ngó xung qu.
Điền Thất cất tiếng gọi: “Sư phụ.” Đinh Chí quay đầu tr th nàng, nhe răng cười, kéo nàng lại vỗ vỗ đầu, hỏi: “Nghe nói giờ đây ngươi đang hầu hạ Hoàng thượng ư?”
Điền Thất gật đầu, mở cửa mời y vào phòng.
Đinh Chí phần kh vui: “Ngươi tìm được chốn tốt như vậy, lại chẳng chịu nói cho ta hay?”
Điền Thất cúi đầu kh đáp. Kể từ vụ chiếc thắt lưng kia, nàng đối với vị sư phụ này đã dựng lên một rào cản ngăn cách, kh dám tiếp xúc quá nhiều, cũng chẳng dám trực tiếp hỏi y ều gì.
Đinh Chí th lạ: “Ta hỏi ngươi, l cánh đã đủ cứng cáp , liền kh thèm để vị sư phụ này vào mắt nữa ư?”
Nghĩ ngợi một lát, Điền Thất quyết định lừa y, bèn nói: “Kỳ thực, Hoàng thượng kh cho phép con tiết lộ cho biết.”
“ lại thế?” Ánh mắt Đinh Chí lóe lên một tia dị thường.
Điền Thất vung tay: “Chuyện làm, Hoàng thượng đều rõ cả. Ngài muốn thu thập , nhưng lại muốn ra tay bất ngờ. Con là đồ đệ của , bởi vậy ngài cố ý căn dặn con, kh được để lộ ều gì cho biết.”
Sắc mặt Đinh Chí chợt trở nên cực kỳ khó coi: “Hoàng thượng ngài... quả thật đều biết cả ư?”
Điền Thất nặng nề gật đầu, đồng thời đưa mắt quan sát y.
Đinh Chí bất chợt cảm th bồn chồn, y đứng bật dậy, lại lại trong phòng, bước chân càng lúc càng nh, vừa vừa lẩm bẩm: “Làm bây giờ, làm bây giờ, lần này thật sự toi ...”
Lồng n.g.ự.c Điền Thất chợt th lạnh lẽo: “Sư phụ, chuyện đó... thực sự là do làm ?”
“Là ta, quả thật là ta.” Đinh Chí về phía nàng, còn tiến đến gần hạ giọng, vô cùng thần bí hỏi: “Hoàng thượng làm mà phát hiện ra?”
Điền Thất thầm nghĩ, y rõ ràng đã biết mà còn cố hỏi, bởi vậy nàng chỉ ngón tay vào chiếc đai lưng của .
Đinh Chí vỗ mạnh vào nắm đấm, hối hận nói: “Ai chà, ta biết ngay mà. Ta nói con nghe, biết vậy ban đầu đã chẳng nên đưa chiếc dây lưng kia cho Tú Nghi . Con thử nói xem, ta đưa thứ gì mà kh được? Đồ trang sức, đồ cổ, ngay cả hai thỏi vàng kia, há chẳng tốt hơn dây lưng nhiều ?”
“Kh , chờ một chút đã, chuyện này thì liên quan gì tới Tú Nghi?” Điền Thất phần hoang mang. Tú Nghi là Ngự tiền nữ quan, sư phụ đưa dây lưng cho nàng ta làm gì chứ?
Đinh Chí sửng sốt: “Chẳng lẽ kh Tú Nghi ư? Vậy lẽ nào, chuyện ta cùng Tú Xuân cũng đã bị Hoàng thượng phát giác ?”
“...” Điền Thất cuối cùng cũng hiểu Đinh Chí đang nói về chuyện gì. Tú Nghi và Tú Xuân đều là cung nữ ở Càn Th cung, xem ra vị sư phụ này đều tư tình với cả hai họ. Nàng đỡ trán thở dài: “Sư phụ, con kh đang nói tới chuyện này. Ngoại trừ Tú Nghi cùng Tú Xuân ra, lẽ nào kh tặng dây lưng cho bất kỳ ai khác nữa ?”
“Còn cả Từ Ninh cung...”
Điền Thất cuối cùng kh nhịn được nữa, cắt đứt lời y: “Con đ! Lẽ nào kh đưa con một chiếc dây lưng đặc biệt nào ư?”
Đinh Chí trừng mắt kinh hãi tột cùng, hoàn toàn Điền Thất như thể một kẻ quái gở.
Điền Thất bất lực thở dài: “Sư phụ à...”
Đinh Chí đột nhiên thốt lên: “Điền Thất, thì ra ngươi thầm yêu mến ta!”
“...”
“Ngươi kh thích nữ nhân, kh thích nam nhân, lại yêu thích thái giám, ều đó tạm gác qua một bên. Nhưng ta chính là sư phụ của ngươi đ!” Đinh Chí nghiêm túc nói. Thái giám ít nhiều cũng sự biến đổi trong tâm sinh lý, nhưng tên đồ đệ này của y quả thực khác thường, khác xa với lẽ thường tình.
Điền Thất cũng ra, toàn bộ tâm tư của sư phụ đều đặt vào chuyện th gian với cung nữ, chắc sẽ chẳng nuôi dưỡng chí hướng cao xa để tiến cung tham gia vào những cuộc c.h.é.m g.i.ế.c đấu đá đâu.
Cho nên Điền Thất yên tâm, kể lại đại khái sự tình cho Đinh Chí nghe.
Sau khi Đinh Chí nghe xong, khiếp đến nỗi dựng tóc gáy, ngấm ngầm lo lắng thay cho Điền Thất. Song vốn là thiếu quyết đoán, Điền Thất cũng chẳng tr mong hiến được kế sách gì hay ho. Bây giờ nói ra , mọi nghi hoặc được giải tỏa, cũng coi như đạt tới mục tiêu của nàng. Dù thì chuyện mưu hại hoàng tự thế này, cho dù là nàng hay là Đinh Chí, đều kh năng lực truy xét rõ ràng.
Sau khi tiễn sư phụ , Điền Thất lại l m thỏi vàng của ra ngắm nghía, mân mê một lát, liền cầm chúng mang khoe với Vương Mãnh.
Điền Thất đứng trước cửa phòng Vương Mãnh gõ vài tiếng. Một tiểu thái giám mặt mũi sưng húp ra mở cửa. Nàng khẽ nói: “Làm phiền ngươi, ta tới tìm Vương Mãnh.”
kia đáp lời: “Ta chính là Vương Mãnh đây.”
Điền Thất: “...”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nàng nâng mặt Vương Mãnh lên kỹ càng xem xét một hồi, cuối cùng trong hình hài méo mó đến dị thường kia mới lờ mờ nhận ra được đôi nét của Vương Mãnh. Thế nên nàng kh khỏi kinh ngạc: ” đã gặp chuyện gì mà thành ra n nỗi này vậy?”
Vương Mãnh nghe Điền Thất hỏi, lập tức tủi phận rưng rưng lệ, kể hết ngọn ngành cho nàng.
Thì ra lúc trước Điền Thất cho một trăm lượng phiếu bạc, còn chưa kịp dùng đã bị trộm mất. Sau đó hỏi bạn cùng phòng, mới biết Tôn Đại Lực ở Ngự Mã Giám tới chơi. Vương Mãnh ghi nhớ trong lòng, tới hiệu đổi tiền đổi chút bạc vụn, lại dúi cho trong tiệm chút bạc lẻ, hỏi thăm một chút, quả nhiên biết được Tôn Đại Lực tới đây đổi một trăm lượng bạc.
Vương Mãnh tìm Tôn Đại Lực tra hỏi, kết quả bị Tôn Đại Lực đáp trả gay gắt, nói là Vương Mãnh trộm tiền của gã, còn đánh một trận thừa sống thiếu chết. Tất nhiên là chẳng thể đoạt lại tiền về được .
Sau đó thì biến thành bộ dạng như bây giờ.
Điền Thất nghe xong, chỉ biết lắc đầu ngao ngán, tiếc rèn sắt kh thành thép: “ lại yếu đuối nhu nhược đến thế!” Nàng mắng xong, cũng muốn giáng m bạt tai vào mặt Vương Mãnh, song giơ tay giữa chừng lại chẳng tìm được chỗ nào ra hồn để hạ xuống, đành bu thõng tay từ bỏ.
Vương Mãnh cúi gằm mặt: “Ta xin lỗi...”
“Lời xin lỗi thì ích gì!” Điền Thất tức giận trừng . Nàng chẳng xót thương cho Vương Mãnh l nửa phần, chỉ th tiếc nuối cho bạc mà thôi. Một trăm lượng bạc đ, để dành lâu vậy, ngay cả tiếng chạm của bạc còn chưa được nghe đã biến mất, lại còn bị cướp đoạt c khai. Nghĩ thế nào cũng th tức giận sôi gan.
Tôn Đại Lực ở Ngự Mã Giám nàng biết, gã này chuyên thói rượu chè bài bạc, tiếng xấu đồn xa. Song sư phụ của gã là cánh tay của Thục phi, cho nên Tôn Đại Lực cũng vì vậy mà sinh kiêu ngạo, thích bắt nạt kẻ yếu.
Tên thật của Tôn Đại Lực vốn chẳng vậy, chỉ bởi vóc dáng khôi vĩ, sức lực phi thường, nên ta mới gọi cái biệt d này.
Tóm lại: Đây là một kẻ vô lại chỗ dựa vững chắc, trị số võ lực cao ngất trời.
Điền Thất vuốt cằm suy tư, Vương Mãnh, lại lại , rốt cuộc đau khổ phát hiện, cả hai gộp lại cũng chẳng đủ để Tôn Đại Lực ra tay luyện gân cốt.
Nói vậy mới hay, Vương Mãnh dám đến trước mặt Tôn Đại Lực mà tr cãi, cũng coi như chút can đảm vậy.
Chỉ tiếc là phương thức này của vấn đề. Điền Thất lắc đầu, hiểu rõ đối phương ngang ngược lại quyền thế, còn cứng đầu x tới, chẳng là tự tìm cái c.h.ế.t hay .
Ở trong cái Tử Cấm Thành này lăn lộn, Điền Thất kỳ thực là một biết cách co duỗi linh hoạt, nhưng đó cũng vào đối tượng. Vào lúc kh cần thiết rụt cổ núp thì tất nhiên chẳng thể để chịu thiệt thòi . Quan trọng nhất, đây còn là đại sự liên quan đến một trăm lượng bạc trắng tinh.
Tôn Đại Lực chỗ dựa vững chắc ư? Thục phi thì là gì? Điền đại gia ta đây còn đang hầu hạ Thánh thượng!
Điền Thất đích thân tự cổ vũ khí thế cho , vừa lại lại trong phòng, đầu óc vận chuyển kh ngừng, trong đầu đã nảy ra vô vàn ý xấu.
Đối phó với loại trơ tráo như vậy, trơ tráo hơn mới được.
Đúng lúc này Vương Mãnh hỏi một câu: “Thế giờ tính đây?”
Điền Thất dừng lại: “Trước hết tìm cách đoạt lại tiền bạc, hẵng bàn tính sau.”
Vương Mãnh chẳng thể nào hiểu thấu được hàm ý sâu xa trong câu nói này, nhưng sắc mặt tối sầm của Điền Thất thì cũng chẳng còn dám hỏi thêm ều gì nữa.
Hai ăn cơm tối xong, liền cùng kéo nhau đến hang ổ của Tôn Đại Lực. Quả nhiên, tên này đang cùng một đám tụ tập đánh bạc.
Tôn Đại Lực vừa thoáng th Vương Mãnh tới, liền cho rằng tên yếu ớt kia lại mò đến đòi tiền. Song dù thế nào cũng chẳng sợ, cùng lắm lại đánh cho một trận nữa là xong. Điền Thất e rằng Tôn Đại Lực sẽ phát hiện mối quan hệ giữa nàng và Vương Mãnh, nên cố ý chậm lại vài bước. Vừa tới nơi, nàng đã th bàn bạc đã bày sẵn, cười hì hì chen vào trong ngồi chơi một lát. Lại sợ khác kh cho nhập cuộc, nàng liền cầm m thỏi vàng mới được hôm nay vỗ mạnh lên mặt bàn.
Quả nhiên, hai mắt Tôn Đại Lực lập tức sáng rực, vội vàng sai dọn ngay một chỗ cho Điền Thất an tọa.
Điền Thất vốn kh quá ưa cờ bạc, nàng luôn cảm th cờ b.ạ.c dễ khiến ta tán gia bại sản, bất kể là tg hay thua. Thua , tất nhiên muốn gỡ lại, thế là tiền mất càng thêm nhiều; còn tg ư? Tiền vào túi quá dễ dàng, lại càng tiêu xài phung phí hơn.
Hơn nữa, nàng lại chẳng loại cứ ra tay là tg chắc. Chơi bài đầu tiên dựa vào trí, thứ hai là vận khí. Trí tuệ nàng kh hề thiếu, song vận khí thì còn xét lại, rơi đúng vào vận xui thì càng chơi càng tổn thất nặng nề.
Lúc này, nàng đang ngồi trên chiếu bạc, song mục đích chính kh để tg bạc.
Bốn một bàn, mọi đang say sưa chơi bài cửu. Tôn Đại Lực nãy giờ đã tg vài lượt, những trên chiếu bạc cũng đã đổi lượt hai bận, ai n đều mắt đỏ au chằm chằm chiếu bạc, hận kh thể lập tức lật tung bàn bài.
Thế nhưng, Tôn Đại Lực càng chơi càng thuận tay, chẳng m chốc đã đánh ra “Thiên bài”.
Thiên bài là quân bài lớn thứ hai trong bài cửu, chỉ xếp sau “Chí Tôn Bảo”, gồm hai mảnh cờ mười hai ểm tạo thành. Tôn Đại Lực mở bài ra, cười híp mắt chắp tay: “Các vị đệ, xin lỗi chư vị ha.” Nói đoạn liền vươn tay thu tiền.
“Ngươi chờ một chút đã.” Điền Thất ngăn gã lại. Câu nói này lập tức kéo hết sự chú ý của mọi về phía nàng.
“ thế?” Tôn Đại Lực hỏi.
“Vừa ta đã th ngươi ểm bất thường. Ngươi hẳn là đã gian lận đúng kh?”
Tôn Đại Lực nổi trận lôi đình, đập bàn một cái: “Chơi kh tg được thì đừng chơi! Thua vài đồng bạc đã lảm nhảm mãi kh thôi, còn dám nói lão tử gian lận? Mắt chúng bay vẫn còn sáng nhá, nói thử xem, lão tử gian lận kh?” Gã nói xong, liếc xung qu một vòng, chờ lên tiếng đòi lại c đạo cho gã.
Nhưng khổ nỗi nào ai đáp lại, mà ngược lại, tất cả mọi đều ngờ vực trừng mắt gã. Kẻ bốc được bài tốt luôn dễ dàng nhận được cả sự ngưỡng mộ lẫn đố kỵ, trong đầu mọi ở đây đã bắt đầu suy nghĩ Tôn Đại Lực đang giở trò.
Tôn Đại Lực càng thêm sôi máu, tóm l Điền Thất định ra tay dạy dỗ. Điền Thất cố ý nhắm tới phía đống bài mà đẩy, m quân bài chưa phát bị lật úp, một quân trong đó văng ra bàn, lật úp lật ngửa m bận, trên mặt bàn hiện ra quân bài sáu đỏ sáu trắng – đây chính là mảnh bài mười hai ểm.
Mảnh bài mười hai ểm tổng cộng chỉ hai quân, Thiên bài của Tôn Đại Lực đã hai quân , thế bây giờ lại xuất hiện thêm một mảnh mười hai ểm nữa?
Đây kh là gian lận thì là gì?
Bởi vì lúc trước đã sẵn một tầng nghi ngờ, cho nên mọi đều cho rằng Tôn Đại Lực đã giở trò gian lận. Giới đỏ đen xưa nay vẫn ưa dùng nắm đ.ấ.m để giải quyết ân oán, lúc này phát hiện thua bài mất tiền đều do đối phương chơi xấu, thế là tinh thần hăng hái bốc lên, ào ạt x lên đè Tôn Đại Lực xuống đất đ.ấ.m đá.
Điền Thất đã sớm nháy mắt cho Vương Mãnh, hai vơ vét hết số tiền trên bàn của Tôn Đại Lực, lại lục soát trong gã l thêm một mẻ nữa, ôm đống bạc chạy biến.
Bên này, Tôn Đại Lực cũng đã bình tâm lại. Gã quả nhiên kh hổ thẹn với cái d “Đại Lực” này, dù đang bị cả đám vây lại đánh đ.ấ.m mà vẫn thể thoát khỏi vòng vây, chạy đuổi theo Điền Thất.
“Điền Thất, con nha đầu kia!” Tôn Đại Lực vừa đuổi vừa rống lên.
Đằng sau xem náo nhiệt cất giọng hô: “Ngươi đang cầm cái gì vậy?”
“Mẹ kiếp, ngươi đứng lại cho ta!” Tôn Đại Lực lại gào thét.
Điền Thất thầm nghĩ, mụ nội nó, ta cứ kh đứng lại đ. Nàng và Vương Mãnh tạm thời kh dám về phòng , liền dứt khoát chạy khỏi Thập Tam sở.
Chưa có bình luận nào cho chương này.