Nhật Ký Thăng Chức Của Điền Thất
Chương 19:
Điền Thất trở lại hoàng cung, tìm sư phụ Đinh Chí ăn bữa cơm, đưa m bao trà cho . Đinh Chí cách bao gi ngửi ngửi, kích động đến nỗi muốn ôm chầm l Điền Thất mà xoa nắn vài cái. Dưới ánh mắt đói khát của , Điền Thất lặng lẽ cáo từ.
Trở lại Càn Th cung, giờ này kh giờ trực ban, nên nàng kh cần tới chỗ Hoàng thượng trình diện, mà chỉ tìm cơ hội đưa bồn dế cho Thịnh An Hoài. Thịnh An Hoài thoái thác một chút nhận l, còn nói m câu giả giả thật thật, câu nào Điền Thất cũng đáp ứng.
Lúc này, một thái giám từ trong Thư Phòng ra truyền lời, nói rằng Điện hạ đang tìm Điền Thất.
Thì ra hôm nay Kỷ Hành lưu Như Ý lại Càn Th cung dùng bữa tối. Sau khi hai phụ tử nếm qua cơm chiều còn thân mật với nhau một lúc, chơi đùa với Kỷ Hành xong Như Ý muốn tìm Điền Thất chơi tiếp.
Kỷ Hành đành gọi Điền Thất vào Thư Phòng. thực sự chút kh hiểu nổi, tên Điền Thất này rốt cuộc bản lĩnh gì mà quyến rũ con trai đến mức si mê kh thôi, lại còn ở trước mặt tiểu tử kia vô cùng ngoan ngoãn nghe lời.
Điền Thất vừa hay tin Như Ý đang ở Càn Th cung, th quả là đúng dịp, liền mang theo vài món tiểu vật vui tai mua ở bên ngoài cho Như Ý. Ấy là những món như diện cụ bé con, ve sầu kết từ lá trúc, dăm ba tượng thú khắc từ gốc cây, cùng m pho tượng nặn từ đất sét. Như Ý vừa th đã thích mê, bắt đầu cùng Điền Thất đùa giỡn, càng đùa càng th hứng thú, chơi đến quên cả trời đất xung qu, rốt cuộc bỏ Kỷ Hành lại một góc.
Kỷ Hành: “…”
Thân là Hoàng đế, đã từ lâu chưa từng trải nghiệm cảm giác bị xem thường đến vậy.
Kỷ Hành khẽ ho một tiếng, muốn nhắc nhở hai , nhưng bọn chúng vẫn mải mê đùa giỡn đến quên cả trời đất.
Điền Thất cho rằng bản thân được triệu kiến chính là vì mua vui cho Như Ý, còn Thánh thượng ắt kẻ khác thị phụng, cho nên nàng hoàn toàn kh dồn tâm trí lên Kỷ Hành. Lúc này bị ánh mắt bất mãn của Thánh thượng quét đến, nàng cũng chẳng hay biết gì.
Kỷ Hành đành đoạn đứng dậy, tiến đến bên cạnh bọn chúng, muốn xem rốt cuộc bọn chúng đang bày trò gì.
Trên bàn bày ba pho tượng đất sét, một cái là Điền Thất, một cái là Như Ý, còn một cái là Thần Quy, tất cả đều nặn theo tỷ lệ của chính họ. Điền Thất lớn hơn Như Ý, Thần Quy lại lớn hơn cả hai. Lúc này Như Ý đang chỉ vào tượng đất mà kể chuyện vặt cho Điền Thất nghe, tâm tư con trẻ m.ô.n.g lung, lời lẽ cũng vì thế mà lộn xộn vô cùng.
Vậy mà Điền Thất lại lắng nghe vô cùng chuyên tâm.
“Ngươi nghe hiểu được ư?” Kỷ Hành chút kỳ quái.
“Đương nhiên nghe kh hiểu.” Điền Thất đáp, vừa nói xong mới phát hiện là đang chuyện trò với Thánh thượng, ngữ khí còn phần thiếu cung kính.
Kỷ Hành nâng tay xua ý bảo Điền Thất miễn lễ thỉnh tội, hỏi: “Vì chỉ ba cái?”
Điền Thất ngờ vực hỏi lại: “Thánh thượng muốn hỏi, nên bao nhiêu tượng nữa ư?”
Kỷ Hành suýt thốt lên “Ít nhất cũng thêm trẫm vào chứ”, nhưng chợt nhận ra suy nghĩ của quả đỗi ấu trĩ, thế là sắc mặt lập tức tối sầm, bất mãn cất lời: “Mang Như Ý chơi, đừng ở đây làm loạn trước mắt trẫm.” (Độc giả muốn đọc truyện kh quảng cáo, xin tìm đến trang TRAMTRUYEN.VN)
Điền Thất kh hiểu vì Thánh thượng lại kh vui. Vị Hoàng đế này lẽ là áp lực chính sự lúc ban ngày quá lớn, nên luôn luôn hỷ nộ vô thường, chỉ vài lời đã đổi sắc mặt, thật là làm cho ta khó lòng dò xét.
này nếu kh là Hoàng đế, thì nàng nhất định sẽ chẳng thèm để ý đến y, kh chỉ sẽ kh phản ứng với y, mà e rằng còn dùng đế giày mà đập vào đầu y. Điền Thất bất giác nảy sinh suy nghĩ bất kính về cảnh Kỷ Hành bị ta đánh ôm đầu chạy trốn, nghĩ nghĩ liền kh cẩn thận lỡ bật cười thành tiếng.
Kỷ Hành: “…” Trong lòng ta bỗng d lên dự cảm chẳng lành thế này?
Điền Thất vội vàng che miệng, mang Như Ý nh chóng rời . Như Ý kéo Điền Thất tới chính ện của Càn Th cung, ngay từ đầu Điền Thất còn chưa rõ nguyên cớ, nhưng sau đó, nàng th Đái Tam Sơn nghiễm nhiên nằm cạnh ngai vàng.
… Ai đó thể giải thích cho ta, rốt cuộc chuyện này là thế nào đây?
Điền Thất quay đầu, th một nhũ mẫu cùng hai tên tiểu thái giám theo Như Ý tới đây, những còn lại thì ở bên ngoài chờ lệnh sai bảo. Ba này đứng cách một khoảng khá xa, kh dám đến quá gần.
Điền Thất chợt l làm kỳ lạ: “Các ngươi thị phụng Điện hạ như vậy, chẳng sợ Thánh thượng th ư?”
Nhũ mẫu đầy mặt đau khổ nói: “Điền c c chẳng hay biết gì, chúng ta kh dám đến quá gần Thần Quy, e rằng nó nổi giận mà cắn .”
“Nó còn biết cắn ư?”
Ba khổ sở gật đầu, hiển nhiên là tự đã từng trải qua. Nhũ mẫu chỉ dăm ba câu liền thuật rõ chuyện hôm nay phát sinh. Thì ra hôm nay Thần Quy tự bò từ đáy hồ lên, ung dung dạo chơi đến Càn Th cung. Lần này Thánh thượng kh hề ngăn cản, mà chỉ sai theo dõi nó sát .
Mọi cảm th thú vị, thêm nữa là hôm qua mới chứng kiến Điền Thất và Như Ý cưỡi rùa chơi, thế là mọi liền cho rằng Thần Quy này tính tình hiền lành, nên đều xúm lại vuốt ve thân nó. Ai ngờ Thần Quy nổi giận, bất chợt cắn m hầu.
“Chỉ là, Thần Quy này lại đối với Điện hạ hết mực ôn hòa, thậm chí còn để Điện hạ tùy ý vuốt ve đầu .”
Trong lòng Điền Thất tự nhiên d lên một cảm giác đắc ý khó tả, giống như Đái Tam Sơn là linh vật riêng của nàng và Như Ý, ngoài khó bề chạm vào. Thế là nàng ôm Như Ý đặt lên trên mai rùa, hướng về phía ba đằng sau xua tay: “Đã như thế, các ngươi lùi xa hơn chút nữa cũng kh , Điện hạ đã ta lo liệu.”
M vội vàng lùi về sau vài bước chân, thận trọng chăm chú một rùa hai .
Điền Thất vẫn sợ Đái Tam Sơn nổi cơn hung hãn cắn càn, cho nên kh dám để Như Ý rời khỏi. Như Ý cứ thế ngồi ở trên mai rùa nàng trêu đùa Đái Tam Sơn.
Đái Tam Sơn vốn rụt sâu trong mai, b giờ bị Điền Thất vỗ nhẹ lên mai nó m cái thì liền thò đầu ra, Điền Thất sờ sờ đầu nó, nó lại nh nhẹn rụt lại vào trong.
Cứ nhiều lần như thế, cũng kh biết là một một rùa này rốt cuộc là ai đang trêu chọc ai.
Như Ý , phá lên cười sảng khoái.
Kỷ Hành nghe th tiếng cười của con trai, khôn cùng hiếu kỳ, cuối cùng kh nhịn được nữa, đành gác sách rời khỏi thư phòng.
Chính ện Càn Th cung lớn, Điền Thất và Như Ý vừa cười vừa khẽ khàng trò chuyện. Kỷ Hành kh nghe rõ lời bọn chúng, thế là tiến đến, đứng cạnh ngai vàng mà lặng lẽ lắng nghe.
Điền Thất: “Quy đầu ra.”
Như Ý: “Quy đầu ra! Ha ha ha!”
Điền Thất: “Quy đầu vào trong!”
Như Ý: “Quy đầu vào trong! Ha ha ha!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kỷ Hành: “…”
Hai kẻ này tựa hồ như những tên khờ dại, chẳng hề biết mỏi mệt mà lặp lặp lại hai câu nói kia. Hắc quy cũng ngỡ như một kẻ ngốc nghếch, kh ngừng phối hợp với bọn chúng, ngỏng đầu, rụt đầu, ngỏng đầu, rụt đầu.
“Câm mồm!” Kỷ Hành quát lớn.
Hai đang chơi đùa cao hứng đều kinh hãi thất sắc, ngẩng đầu lên, trân mắt khó hiểu Kỷ Hành. Khi rõ vẻ phẫn nộ cùng gương mặt của kia, cả hai lại cùng cảm th đôi chút tủi thân.
Hắc quy cũng giật hoảng hốt, rụt vào mai kh còn ngóc ra.
Điền Thất thầm nghĩ, rõ ràng là đã sai ta ra ngoài chơi cùng ện hạ, chúng ta đang vui vẻ, lại xuất hiện làm rối loạn mọi chuyện vì lẽ gì! Nàng kh dám biểu đạt bất kỳ câu oán hận nào, chỉ nói: “Kính xin Hoàng thượng nguôi giận, nô tài ngu dốt, thực kh rõ lần này đã phạm lỗi lầm gì, xin Hoàng thượng chỉ giáo.” đời thường bảo gần vua như gần cọp, nhưng với nàng, lại thành "bầu bạn với quân vương, tựa bầu bạn với kẻ cuồng loạn!"
Như Ý cũng khó hiểu Kỷ Hành, khắp gương mặt lộ rõ vẻ như muốn nói “Phụ hoàng, vì lại thể như vậy?”, tỏ rõ sự kh chấp thuận.
Kỷ Hành giận dữ song lại chút bất lực: “Kh được nói hai chữ kia.”
Điền Thất càng thêm kh hiểu ra : “Hai chữ nào?”
“...” Kỷ Hành nghiến răng, nói: “Ngao đầu.” Nói đoạn, quay mặt , trên má còn vương một tầng ửng hồng nhạt.
Điền Thất còn muốn biện bạch: “Ta nào nói đầu ngao, ta chỉ nói quy ửm----”
Kỷ Hành trực tiếp bịt miệng nàng.
Điền Thất bị ép sát vào tường, cánh tay Kỷ Hành chặn ngang trước xương quai x, ghì chặt vai nàng, khiến nàng chẳng thể nhúc nhích. Nàng trừng to mắt, đáng thương vô cùng Kỷ Hành.
... Rốt cuộc là chuyện gì đây!
Thân thể dưới cánh tay mềm mại yếu ớt khôn cùng, tựa hồ chỉ cần khẽ dùng sức là thể nghiền nát. Kỷ Hành nới lỏng tay đôi chút, bị đôi mắt to tròn đẫm lệ, tràn đầy uất ức của Điền Thất chằm chằm đến mức cảm th kh m dễ chịu. Càng thêm làm cho kh thoải mái là, lòng bàn tay áp lên môi nàng, làn môi mềm mại căng mọng khẽ cọ xát, tựa hồ chút ngứa ngáy, nhưng lại như kh chỉ dừng lại ở cảm giác đó.
Kỷ Hành càng thêm tức giận, nhiệt độ trên mặt cũng tăng thêm m phần, ghé sát mặt vào gần hơn, híp mắt nguy hiểm Điền Thất: “Ngươi rốt cuộc biết từ ngữ đó mang ý nghĩa gì kh?”
Điền Thất cố sức lắc đầu lia lịa.
Kỷ Hành kh khỏi bất đắc dĩ. bu tay ra, cảnh cáo nói: “Tóm lại, từ nay về sau kh được nói đến.”
Điền Thất ngoan ngoãn gật đầu: “Tuân chỉ.”
“...” Đời này của , vậy mà lại lúc hạ loại ý chỉ này, quả là hiếm thay!
Điền Thất thực sự hiếu kỳ khôn cùng: “Vậy... Hoàng thượng, vậy hai chữ kia rốt cuộc ý nghĩa gì?”
Kỷ Hành trừng mắt : “Cũng kh được phép hỏi.”
“Tuân chỉ, tuân chỉ...”
Kỷ Hành sai đưa Như Ý về Từ Ninh cung, đoạn lại sai khiêng Đái Tam Sơn lên, ném về hồ Thái Dịch. Đoạn, l khăn tay ra, dùng sức lau lau lại lòng bàn tay.
Trong lòng bàn tay tựa hồ vẫn còn lưu lại cảm giác vừa , thật kỳ lạ mà lại rõ ràng, lau thế nào cũng chẳng thể phai .
Điền Thất th động tác này của Kỷ Hành, cho rằng đó chính là cách vị Hoàng đế bệ hạ tôn quý kia biểu đạt sự ghét bỏ đối với một tên nô tài hèn mọn. Thế là nàng biết ều, kh còn lảng vảng trước mặt Hoàng thượng nữa, xám xịt lui .
Bên này, Như Ý trở lại Từ Ninh cung, đưa tượng đất cho Thái hậu ngắm, nói với Thái hậu rằng Điền Thất tốt biết bao, bé thích này biết bao nhiêu.
Mục đích của Như Ý vô cùng đơn giản. Phụ hoàng kh ưa Điền Thất, lại còn phạt đánh Điền Thất, chỉ cần hoàng tổ mẫu cũng yêu mến Điền Thất, vậy thì Điền Thất lập tức sẽ kh còn chịu khổ.
Thái hậu biết kẻ được gọi là Điền Thất này, dung mạo khá tốt mà miệng lưỡi lại ngọt ngào. Đứa cháu trai này của bà, ít khi ở trước mặt bà mà khen ngợi ai, nay gặp được một thể khiến nó vui vẻ đến vậy, tất nhiên trọng thưởng. Nghĩ đoạn, bà sai gọi Điền Thất đến, khen ngợi đôi lời, lại dặn dò m câu, cuối cùng sai thưởng cho nàng một nén bạc.
Điền Thất ôm nén bạc cười híp mắt trở về Càn Th cung, nỗi kh vui lúc nãy Kỷ Hành đem lại cho nàng cũng tan biến tựa mây khói.
Thế nhưng khi đến Càn Th cung, nàng lại phát hiện Hoàng thượng đang đứng ngoài cửa chính ngắm bầu trời, kh rõ là đang ngắm hay ngắm trăng.
Điền Thất đành bất chấp khó xử mà qua, hành lễ với Kỷ Hành xong liền muốn chuồn .
Đáng tiếc, Kỷ Hành lại gọi nàng lại.
Điền Thất lo sợ bất an, cho rằng lửa giận của Hoàng thượng vẫn chưa nguôi. Chuyện tệ hại nhất là nàng từ đầu đến cuối cũng kh rõ bản thân đã phạm lỗi lầm gì, lại càng kh biết làm để dỗ dành Hoàng thượng.
Ngoài dự liệu của nàng, ngữ khí của Kỷ Hành lại vô cùng ôn hòa, hỏi: “Ngươi thích xuất cung ư?”
Tất nhiên ! Bên ngoài biết bao nhiêu thứ để chơi đùa! Nội tâm Điền Thất kích động hò reo, còn vẻ mặt ngoài thì nàng giả bộ thâm trầm, đáp: “Nô tài yêu thích đều dựa vào sở thích của chủ tử, chủ tử muốn nô tài xuất cung, nô tài tự nhiên liền yêu thích xuất cung.”
Kỷ Hành khẽ hừ một tiếng. Giờ phút này mới tìm lại được sự cơ trí ư? Vừa còn ngu ngốc hơn cả con rùa kia!
Chẳng qua Điền Thất thực kh hiểu được thứ kia là vật gì, Kỷ Hành đối với chuyện này đã tìm ra lời giải thích hợp lý. Một gã thái giám từ năm mười một tuổi đã bị tịnh thân, đối với loại chuyện này kh hề hay biết gì, quả thực là quá đỗi bình thường.
Nghĩ đến đây, lại th vô cùng đồng tình với tên tiểu thái giám này.
“Nếu ngươi đã thích xuất cung, trẫm để ngươi làm Thải Phong sứ, th ?” Kỷ Hành cất lời.
Điền Thất mừng rỡ đến mức đôi mắt nàng sáng bừng lên: “Đa tạ Hoàng thượng!”
Ánh mắt nàng quá đỗi nồng nhiệt, Kỷ Hành dời mắt , khóe môi khẽ cong: “Đáng tiền đồ!”
Từ đó, Điền Thất đúc kết ra một lẽ. Hoàng thượng dù là một tính khí cổ quái, song sau mỗi lần nổi cơn thì luôn ban cho nàng chút ân huệ. Cứ tính tới tính lui, cũng xem như là một vị minh quân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.