Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nhật Ký Thăng Chức Của Điền Thất

Chương 34:

Chương trước Chương sau

Điền Thất thật sự kh thể hiểu nổi, Như Ý chỉ muốn th nàng mặc váy thôi, cớ Hoàng thượng lại hưng phấn đến nhường này? kh chỉ ra lệnh nàng lập tức thay váy cho Như Ý xem, mà còn phái tìm một bộ xiêm y kiểu dáng giống hệt với chiếc váy mà Như Ý đang mặc.

Bởi vì chiếc váy Như Ý mặc là loại kiểu dáng phổ biến, kh là đồ may đo riêng, những chiếc váy này vốn được cất ở trong Nội phủ khố, sau mới bị Điền Thất tìm ra. Nên hiện tại, khi nghe nói muốn tìm xiêm y kiểu dáng tương tự nhưng dành cho lớn, thì của Nội phủ khố nh chóng dựa theo vóc của Điền Thất mà tìm ra một bộ giống nhau như đúc. Vị quan lĩnh mệnh kia quả nhiên tháo vát, biết được Điền Thất muốn giả làm nữ nhân để l lòng Thánh thượng, thế là rõ ràng chuẩn bị đầy đủ cả trâm cài, trang sức, son phấn mà nữ tử thường dùng đưa tới một lượt.

Quả nhiên, long nhan vô cùng hoan hỉ.

Điền Thất thầm kh ngừng kêu khổ. Ngay từ đầu, khi nghe yêu cầu này, nàng đã suýt nữa cho rằng thân phận của bị bại lộ. Thế nhưng lại, mọi chuyện vẻ kh như vậy. Hoàng thượng chẳng hề chút tức giận hay nghi ngờ nào, ngược lại tr th tâm tình kh tệ, đôi mắt rạng rỡ, khóe môi thậm chí còn kh kìm được mà khẽ nhếch lên.

Thôi đành vậy, ắt hẳn lại là bệnh cũ tái phát.

Điền Thất đành lĩnh chỉ trở về phòng riêng. trang sức cùng xiêm y trên tay, kỳ thực nàng cũng chút xao xuyến. Đã bao nhiêu năm kh mặc váy, nay một lần nữa đối mặt với những vật phẩm này, nàng quả thực cảm giác như đã trải qua m kiếp.

Y phục tuy đã vận lên , nhưng n.g.ự.c vẫn bó chặt. Son phấn lại thôi hẳn, bởi Như Ý vẻ chẳng m ưa chuộng. Còn mái tóc… Những kiểu tóc nàng biết cũng kh nhiều, đã vậy còn kh đủ th thạo. Thế là nàng chỉ đơn giản vãn một búi tóc đơn giản, dùng trâm cài nhỏ cùng màu tóc cố định lại. Sau đó, cài một đóa tường vi phớt hồng lên búi tóc.

Còn những đồ trang sức khác, Điền Thất lục lọi trong hộp trang sức, tìm th một chuỗi chu bạc đeo lên cổ tay. Nàng vốn thích chu, tiếng chu ngân vang nh đang, khiến tâm tình nghe cũng theo đó mà trở nên th thản, vui vẻ.

Đeo xong chu bạc, Điền Thất treo một chiếc túi thơm bên h. Túi thơm màu đỏ nhạt, treo trên nền váy vàng óng, khiến sắc váy chớ còn đơn ệu, vô vị. Nàng tiếp tục tìm trong hộp trang sức, th một đôi khuyên tai tơ bạc đính hồng ngọc. Ngọc quý được mài giũa thành hình giọt lệ, rạng rỡ tươi đẹp. Điền Thất cầm trong tay ngắm nghía giây lát, lại đặt về chỗ cũ. Nàng thích đôi khuyên tai này, nhưng tiếc thay, nàng lại chưa từng xỏ lỗ tai.

Phàm là nữ nhân, dẫu là khuê các tiểu thư hay thứ dân bách tính, đâu ai cũng đều xỏ lỗ tai. Kẻ thì sợ đau, lại cho rằng thân thể, tóc tai, da thịt là do cha mẹ ban cho, chẳng thể hủy hoại, vì vậy kh đả động đến. Nguyên nhân Điền Thất kh xỏ lỗ tai là vì thân mẫu của nàng mong mỏi kiếp sau nàng thể hóa thành nam nhi, dù nàng chẳng thể lý giải được hai việc mối liên hệ gì với nhau. Nào ngờ, cũng may nàng chưa từng xỏ lỗ tai, nhờ vậy mà chẳng khiến kẻ nào hoài nghi thân phận nữ nhi của nàng.

Tự vấn trang ểm xong xuôi, Điền Thất đứng trước gương đồng xoay nhẹ một vòng. Tấm gương quá đỗi bé nhỏ, kh thể phản chiếu được toàn thân, vậy mà nàng vẫn chẳng kìm được sự hân hoan nhảy múa vì rốt cuộc đã thể khoác lên váy áo lần nữa. Nàng nâng váy ngắm đôi bên, xác nhận mọi thứ đều ổn thỏa, mới khẩn khoản bước ra ngoài.

Vừa khoác lên váy áo, nàng liền vô thức tìm lại cảm giác của một cô bé nhỏ. Bước chân cũng trở nên chậm rãi, nhẹ nhàng, mỗi bước đều thu nhỏ lại, một chút cũng chẳng hề làm vướng vạt váy. Đi ra ngoài vài chục bước, nàng mới giật nhận ra như vậy thật chẳng lẽ, quá đỗi tựa nữ nhân . Thế là nàng cố ý tăng nh bước chân, vạt váy đung đưa mà tiến đến thư phòng.

Thái giám trong thư phòng lại tâu rằng, Hoàng thượng và Điện hạ vừa ngự giá ra ngoài, đã dặn dò nàng ra đó tìm gặp .

Kỷ Hành đang dắt theo con trai dạo bước bên ngoài. Hiện tại trời đã xế chiều, mặt trời nghiêng về phía Tây, nhưng chưa là lúc lên đèn. Vì ánh sáng trong phòng chẳng bằng bên ngoài, bèn dẫn Như Ý đến đài ngắm trăng trước Càn Th cung. Đôi chân nhỏ bé của Như Ý từng bước dạo chơi trên đài, kh nh, Kỷ Hành nhẫn nại theo sát phía sau. Căn bản là Như Ý bước hai ba bước, Kỷ Hành mới bước được một.

Hai phụ tử cũng chẳng xa, vì họ đang chờ đợi Điền Thất.

Mặt trời sắp khuất bóng, song vẫn chẳng cam lòng vội vã từ biệt mà ra , bởi vậy nó bèn bùng nở những tia sáng kỳ dị cuối cùng trong ngày. Trên bầu trời, vạn vệt hào quang rực rỡ, từng tầng mây tựa như gấm vóc chất chồng, nhuộm dệt nên sắc thái diễm lệ mà quỷ dị. Cả thế gian đắm chìm trong ánh sáng rực rỡ sắc đỏ vàng.

Nền đất rộng lớn lát gạch đá x tựa như được trải một tầng lụa mỏng trong suốt màu vàng óng. Lan can cẩm thạch đổ bóng kéo dài, tựa hồ những hàng rào khổng lồ. Thân hình nhỏ bé của Như Ý cũng bị phóng đại, in bóng trên mặt đất, hóa thành một cô nương to khỏe đầy sức sống. Tâm tình của bóng hình cô nương kia quả thực chẳng tệ chút nào, bóng hình đang co chân nhảy tưng bừng trên mặt đất mà chơi đùa.

Kỷ Hành ngẩng đầu lại, Càn Th cung rộng lớn mênh m.ô.n.g vẫn an tĩnh sừng sững, từng dãy mái hiên, đỉnh ện đón ánh tà dương, trầm mặc kh lời.

Giữa những cây trụ cực lớn màu đỏ thắm lúc b giờ, một nữ tử đang chậm rãi bước ra.

Nữ tử vận y phục sắc vàng, búi tóc hình xoắn ốc. Bờ vai mảnh khảnh yêu kiều, vòng eo nhỏ tựa dương liễu, ưỡn thẳng tắp. Giờ phút này, nàng khẽ nâng váy, nhẹ nhàng cất bước về phía hai . Gió thoảng qua, vạt áo nàng khẽ lay động, khiến tiếng chu th thúy trên cổ tay nàng ngân vang theo từng bước, vừa đẹp mắt lại vừa êm tai.

Rõ ràng là y phục vô cùng giản dị, lại đứng dưới ánh tà dương diễm lệ đến kinh tâm động phách như thế, vậy mà tr nàng chẳng hề kém cỏi chút nào. Nàng tiến bước dưới ánh tà dương diễm lệ, khi đến gần hơn một chút, liền nở một nụ cười rạng rỡ về phía hai nam nhân, một lớn một nhỏ. Đôi mắt phượng của nàng lưu chuyển, trong con ngươi tựa như tràn đầy tinh quang lấp lánh.

Trong khoảnh khắc , ánh mặt trời dường như cũng phai nhạt nhan sắc vốn .

Kỷ Hành chỉ cảm th trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. há miệng, lại chẳng thốt nên lời. Trong cổ họng dường như nghẹn lại ều gì đó, bị đè nén đến cực ểm, kh bật ra được. Xen lẫn là cảm giác kích động, rung động, thất vọng, rầu rĩ, khiến nhất thời chẳng biết làm .

Như Ý lại chẳng hề những tâm tình phức tạp như thế. Nó vừa tr th Điền Thất, liền mở rộng vòng tay, nh chóng chạy về phía nàng.

Điền Thất cười vang, đón l Như Ý và bế bé lên. Như Ý kỳ thực phần nặng cân, mà tay chân Điền Thất lại gầy gò mảnh khảnh. Tuy thể ôm Như Ý nhưng chẳng thể kiên trì quá lâu, bởi vậy, với Như Ý mà nói, cái ôm của Điền Thất kh lúc nào cũng sẵn .

Thế là, Như Ý càng thêm hân hoan vui vẻ. Nó sà vào lòng, cười hì hì mà dụi má vào mặt Điền Thất, cùng nàng vuốt ve. Điền Thất cười đáp lại, vừa ôm bé trò chuyện, vừa bước đến trước mặt Kỷ Hành.

Kỷ Hành vốn thính tai là vậy, thế mà lần này lại chẳng hề nghe th bất cứ ều gì. Một giai nhân, một tiểu cô nương, y phục tương đồng, tựa hồ là một đôi mẫu tử xinh đẹp, vừa cười vừa trò chuyện. Cảnh tượng ấm áp, đẹp đẽ khôn cùng khiến lòng tựa muốn tan chảy. Hồn xiêu phách lạc, chỉ biết đôi tiểu mỹ nhân đã kề cận ngay trước mắt.

Điền Thất đặt Như Ý xuống, khẽ thốt lên tiếng "Hoàng thượng".

Kỷ Hành cuối cùng cũng hoàn hồn. chẳng bận tâm đến Điền Thất, chỉ cúi đầu, nắm tay Như Ý. Hai phụ tử dưới ánh nắng chiều tà, chậm rãi bước . Sắc mặt Hoàng thượng bình thản, như thể chưa hề th gì, chưa hề chuyện gì xảy ra.

Điền Thất theo sau lưng hai . Như Ý m bước, đột nhiên dừng lại, quay đầu muốn nắm l tay Điền Thất. Điền Thất th Hoàng thượng vẫn chưa phản đối, mà đứng lại chờ nàng, thế là nàng tiến lên, nắm l bàn tay còn lại của Như Ý.

Ba liền sánh bước bên nhau, tựa như một gia đình ba .

“Điền Thất, xinh đẹp.” Như Ý nói. Cảm nhận của hài tử đỗi chân thật, lời nói cũng vô cùng thành thật. Nếu bảo ngươi xinh đẹp, chính là thực sự xinh đẹp.

“Điện hạ khen sai , ngài thích là được .” Điền Thất cúi đầu, cố ý l chân đá vào vạt váy, sợ Hoàng thượng phát giác sự bất thường mà sinh nghi. Song, nàng lại cố ý lấp l.i.ế.m nói: “Chẳng qua trang ểm như thế này tr hệt như bọn nữ nhi ẻo lả, nô tài thật khó mà thích nghi.”

Kỷ Hành lại chen lời nói: “Ngươi vốn dĩ đã yếu ớt như đàn bà vậy.”

Điền Thất th Hoàng thượng vô tình đến vậy, đành ngượng nghịu đáp: “Nhưng nô tài kh phận nữ nhi.”

Câu nói này vừa vặn chạm vào tâm tư thầm kín của Kỷ Hành. sườn mặt Điền Thất, thầm nghĩ, nếu như là nữ nhân thì hay biết m.

Nếu như Điền Thất là phận nữ nhi, thì hay biết bao nhiêu.

Ý nghĩ một khi đã xuất hiện liền kh dẹp bỏ, ngập tràn trong tâm trí Kỷ Hành chỉ còn câu nói . suy nghĩ một chút, nghiêng đầu Điền Thất một lượt, loại ý nghĩ này liền càng trở nên nặng trĩu m phần, khiến như sắp tẩu hỏa nhập ma.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ky-thang-chuc-cua-dien-that/chuong-34.html.]

Cuối cùng vẫn là Điền Thất khuyên hai vị quay về.

Kỷ Hành cảm th, vài việc tựa hồ đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Lòng phiền muộn, chẳng muốn đào sâu suy nghĩ, kh nguyện vọng nghĩ ngợi thêm, thậm chí chẳng muốn phí tâm sức tìm cho một lý do. dốc sức tránh né loại chuyện , cố sức quên mọi nghi hoặc, theo bản năng nhận định rằng, một khi mở cánh cửa kia ra, rốt cuộc sẽ chẳng còn đường quay đầu.

Ngày hôm sau, Kỷ Hành mang đôi mắt trũng sâu lên triều. Sau khi bãi triều, Kỷ Hành tại Dưỡng Tâm ện lại bắt gặp Điền Thất. Hiện tại phần kh muốn đối mặt với nàng, thế là liền truyền Thịnh An Hoài đến, sai an bài c việc khác cho Điền Thất.

Xưa nay Thịnh An Hoài vốn giỏi đoán ý thánh thượng, song lần này lại th kh ổn. Điền Thất càng ngày càng được Hoàng thượng tín nhiệm. M ngày gần đây lại chẳng xảy ra việc dị thường nào, vì vậy Thịnh An Hoài tất nhiên cho rằng cái gọi là đổi c việc cho Điền Thất mà Hoàng thượng nói, chính là chuyển sang một c việc càng trọng yếu, càng được Hoàng thượng tín nhiệm mới giao phó, ví như… trực đêm.

C việc trực đêm tuy rằng vẻ thấp kém hơn, chẳng hề quang hiển và thể diện bằng c việc ban ngày, song việc này tuyệt đối chỉ tâm phúc của Hoàng thượng mới tư cách đảm nhiệm. Nhất là sau khi Hoàng thượng nghỉ ngơi, xung qu tẩm ện của ngài sẽ kh còn phòng bị gì, an nguy của bản thân ngài trọng yếu biết bao, chỉ kẻ tuyệt đối tin cậy mới được phép kề cận.

Thịnh An Hoài đương nhiên cũng ra, Hoàng thượng cực kỳ vừa ý Điền Thất, cho nên bèn nghĩ bán cho Điền Thất một ân huệ, thế là an bài Điền Thất trực đêm ngay bên ngoài tẩm ện của Hoàng thượng.

Kỷ Hành sắp ngủ mới hay biết chuyện này, song đến giờ phút này, chẳng muốn làm lớn chuyện mà đòi thay . Làm vậy sẽ quá lộ liễu sự bất thường của bản thân, thế là đành thôi.

Bị đột nhiên ều trực đêm, Điền Thất thật khó thích nghi. Vốn dĩ làm việc và nghỉ ngơi đều đã quy luật, cứ đến giờ là ngủ, nhưng đêm nay nàng lại kh tài nào chợp mắt được. Nàng ngồi ở ngoài tẩm ện, miệng kh ngừng ngáp vặt, trong lòng thầm suy tính, vì Hoàng thượng lại đột ngột ều nàng sang c việc khác. Chức vị này tuy rằng kh dễ được bổng lộc như c việc trước kia, song nói tóm lại, ều này thể giải thích là Hoàng thượng vô cùng tín nhiệm nàng, nghĩ đến chắc c sẽ kh bạc đãi nàng.

Chung qu yên tĩnh như tờ, kh một tiếng động, cơn buồn ngủ của Điền Thất càng lúc càng dâng trào. Nàng kh dám ngủ, cũng kh dám tự tiện rời , đành liên tục dùng những lời hăm dọa như “Ngủ là sẽ bị c.h.é.m đầu”, “Ngủ liền sẽ bị phát giác là nữ nhân” để tự dọa . Mỗi một khi nghĩ đến m ý nghĩ đó, sau gáy nàng đều cảm th lạnh lẽo, lòng nàng thực sự run sợ, nên cơn buồn ngủ cũng tiêu tán m phần.

Nhưng mà cứ mãi dùng ý nghĩ đó để tự dọa , thì cũng là một kiểu giày vò tinh thần vô cùng ghê gớm.

Đêm dài sương đậm, muốn ngủ mà chẳng thể chợp mắt, thể ngủ nhưng lại kh tài nào ngủ được.

Kỷ Hành nằm ở trên giường, vểnh tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài, chẳng mảy may buồn ngủ.

một loại hưng phấn lạ thường, thần trí như bị thứ gì đó níu kéo, muốn lôi ý thức ra ngoài du đãng đôi chút.

Điền Thất đang ở bên ngoài.

Ý thức này khiến trái tim Kỷ Hành càng đập mạnh hơn. nghiêng , cố ý quay lưng về phía ngoài giường, từ từ nhắm mắt.

Song, khi nhắm mắt lại, bóng hình Điền Thất lại càng hiện rõ trong tâm trí . Dáng th mảnh nhưng kh hề yếu ớt, khuôn mặt quốc sắc thiên hương, nụ cười k quốc k thành, cùng đôi mắt rạng rỡ và bờ môi đỏ mọng... Nàng dường như kh một ểm nào là kh khiến say đắm.

Bỗng chốc, Kỷ Hành vô thức vươn tay luồn vào trong áo bào của .

…Dừng lại, kh thể như vậy.

…Nàng đang ở bên ngoài.

…Hành vi này, coi là gì đây?

…Nàng đang ở bên ngoài.

Muôn vàn ý niệm cuồn cuộn ập đến, Kỷ Hành rốt cuộc kh kiềm chế nổi bản thân. nhắm chặt hai mắt, khẽ nhíu mày, hơi thở dần trở nên nặng nề. Điền Thất đang ở bên ngoài, song Kỷ Hành lại cảm th như thể nàng đang thẳng vào , loại ý nghĩ này khiến dục vọng trong lòng bùng cháy ên cuồng. phảng phất th Điền Thất bước tới, leo lên long sàng của , môi kề môi, thân thể mềm mại cọ xát vào

“Điền Thất…” Kỷ Hành kh tự chủ mà khẽ gọi tên nàng.

Điền Thất đang ngồi ngoài liền cảnh giác: “Hoàng thượng, ngài gọi ta?”

Bên trong kh tiếng đáp lại, Điền Thất đành lặng lẽ trở về chỗ cũ.

Chốc lát sau, nàng lại nghe khẽ gọi “Điền Thất”. Điền Thất xác định kh hề nghe nhầm, thế là nàng nhẹ nhàng gõ cửa, cất lời: “Hoàng thượng, ngài ều gì muốn sai bảo?”

Kỷ Hành ở bên trong, một bên vừa tự an ủi, một bên buột miệng thốt lên: “Điền Thất, vào đây.”

Điền Thất đẩy cửa bước vào. Nàng th màn trướng khẽ rung động, nghe th tiếng thở dốc nặng nề của bên trong, bèn quan tâm hỏi: “Hoàng thượng, ngài kh được khỏe ?”

“Thoải mái…”

Điền Thất th lời đáp này phần kỳ lạ, nàng áp chế sự nghi hoặc trong lòng, hỏi lại: “Vậy Hoàng thượng, ngài muốn ều chi?”

Muốn ngươi.

Kỷ Hành cắn răng, nuốt ngược lời định nói. trầm giọng bảo: “Hãy đứng yên, đừng nhúc nhích, cũng đừng cất lời.”

Điền Thất đành nghe theo.

Hai chỉ cách nhau một tầng màn trướng. Đang mùa hạ nên vải màn dệt mỏng mảnh, ánh sáng ngọn nến bị Điền Thất cản lại, hắt vào trong trướng, in bóng hình nàng mờ ảo lên đó.

Một phần bóng hình như đè nặng lên Kỷ Hành, cảm th cái bóng này tựa như sinh mệnh, quấn quýt l cơ thể , khiêu khích, khiến tiểu đệ đệ của dâng trào dục vọng.

Kỷ Hành ẩn trong kh gian một tấc vu , tự giải quyết dục vọng. Trong đầu kh ngừng hiện lên hình ảnh Điền Thất đang ở ngoài màn trướng , khiến huyết mạch toàn thân căng trướng, kịch liệt cuồng loạn chìm nổi giữa bể dục vọng vô biên.

Rốt cuộc, cũng trút bỏ dục vọng đang giày vò thân thể.

Kỷ Hành rút tay ra ngoài, dịch lỏng trắng đục vương trên ngón tay, khẽ thở phào một hơi thật dài. Trong niềm vui sướng và sự nhẹ nhõm sau khi giải tỏa, lại thoáng hiện sự bất đắc dĩ khó tả.

Rốt cuộc, cũng kh thể tự lừa dối bản thân nữa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...