Nhật Ký Thăng Chức Của Điền Thất
Chương 41:
Phố Đèn Lồng là con phố chuyên bán đồ cổ tiếng ở kinh thành. Nơi đây tuy kh ngựa xe như nước, đ chen chúc và phồn hoa tấp nập như phố Long Xương, thậm chí còn chút quạnh quẽ, nhưng lại là nơi lặng lẽ làm giàu, vàng bạc cứ thế chảy tới lui như nước. Những làm nghề buôn đồ cổ thường một câu nói: “Ba năm kh khai trương, khai trương ăn ba năm”, quả là nói lên hết đạo lý của cái nghề này.
Mặt tiền các tiệm ở phố Đèn Lồng đều được trang hoàng trầm ổn, đại khí và rộng rãi, khác hẳn với sự chen chúc ở phố Long Xương. Tại trung tâm phố Đèn Lồng, nơi vị trí đắc địa nhất, là một tiệm lớn được hợp thành từ hai gian hàng. Ngôi tiệm này ô cửa sổ được cải tạo đặc biệt, khác hẳn với các cửa tiệm xung qu; trên song cửa màu đỏ sậm, hoa văn được êu khắc tinh xảo, đẹp mắt; vách cửa dùng sơn trẩu mới tinh quét qua, hương thơm ngòn ngọt của sơn trẩu vẫn còn vương vấn; từ trên lầu hai thả xuống một chùm đèn lồng lụa đỏ thắm hình bầu dục, trên đèn dán chữ “Bảo” màu đen viết theo thể Lệ thư; rèm cửa bằng mành trúc gần như mới, treo ở cửa lớn rộng ước chừng sáu thước, trên cửa treo một bức câu đối:
“Tam đại đỉnh di chiêu nhật nguyệt
Nhất đường đồ họa xán vân hà.”
Phía trên cửa một tấm biển hình chữ nhật, trên đó khắc ba chữ lớn thếp vàng: Tiệm Bảo Hòa.
Tiệm Bảo Hòa này lớn hơn hẳn các cửa hàng bình thường, lại được trang hoàng hào nhoáng nhưng lại tọa lạc ở phố Đèn Lồng vốn an tĩnh khiêm nhường, khiến ta một cảm giác hạc lập kê quần, phần kh hợp mắt. Thế nhưng, nó lại vô cùng tương xứng với khí chất nhà giàu mới nổi đậm đặc trên bọn thái giám.
Điền Thất ngồi trong tiệm Bảo Hòa, gõ bàn tính lách cách, ngón tay ngọc ngà như tạc từ sứ trắng lướt nhẹ trên từng hạt châu đen bóng. Cuối cùng, nàng ghi một con số vào sổ sách, sau đó lắc nhẹ bàn tính hai cái, tất cả hạt châu đều trở về chỗ cũ.
Một tên tiểu thái giám ngồi một bên nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nghe hai tiếng “cách cách” giòn tan, biết Điền Thất đã tính xong. liền mở mắt, nét mặt tươi cười hỏi nàng: “Điền chưởng quầy, m ngày nay ngài thu về kh ít lợi nhuận đ nhỉ?”
Điền Thất mỉm cười kh đáp, nàng rút từ ống tay áo ra một thỏi bạc vụn ném về phía : “Nhị Bảo, cầm l mà uống rượu .”
Nhị Bảo chụp l bạc, kh ngừng khen ngợi Điền Thất một hồi.
Điền Thất là tổ sư của nghệ thuật nịnh hót, nghe khác nịnh , nàng chẳng hề chút đắc ý nào, chỉ cười nói: “Ngươi thời gian nịnh nọt ta, chi bằng mau thu về một hai món đồ tốt, bớt bao nhiêu c sức.”
“Ôi chao, à, ta đâu tuệ nhãn như , mới tới đây m ngày đã được làm chưởng quầy… Lần trước thu trúng đồ giả, mất trắng năm mươi lượng, bị sư phụ ta mắng cho muốn chết.”
Trong tiệm Bảo Hòa, “chưởng quầy” là một cấp bậc. Hàng hóa qua tay mua bán nhiều, tiền lãi kiếm về đủ cao, liền tư cách làm chưởng quầy. Vì hai ngày trước Điền Thất vừa lúc làm thành một “món hàng lớn”, thế là được qua loa phong làm tiểu chưởng quầy.
Tuy Hoàng thượng đuổi nàng nhưng vẫn đối với nàng kh tệ, cho nàng tùy ý chọn nha môn. Điền Thất kh là kh thể đến những nha môn béo bở, ví dụ như kho nội phủ chẳng hạn. Nhưng lẽ chấm mút ở đó đối mặt với nguy hiểm lớn, lỡ đâu ngày của chủ tử đến th tra, e là khi ăn vào là tiền, nhổ ra lại là máu.
Bởi vậy, nàng nghĩ tới nghĩ lui, chi bằng đến tiệm Bảo Hòa, dựa vào bản lĩnh của để kiếm tiền.
Bây giờ Nhị Bảo th Điền Thất rảnh rỗi, liền luyên thuyên trò chuyện, tìm cách thân cận với nàng. Đang lúc này, một trung niên quần áo rách rưới từ ngoài cửa vào, dè dặt, rụt rè đánh giá bên trong tiệm. Nhị Bảo lầm tưởng là kẻ ăn mày, kh chờ kịp mở lời đã muốn xua đuổi .
Điền Thất cản lại nói: “Ai lại kinh do theo cách ... Vị đại ca đây, ngài muốn bán thứ gì chăng?”
trung niên th Điền Thất nói năng ôn hòa nhã nhặn, liền chút an lòng. l từ trong lồng n.g.ự.c ra một bọc vải màu x sạch sẽ, sau đó mở bọc ra, l một thứ đưa cho Điền Thất.
Điền Thất , đây là một pho tượng đất, hình dạng một phụ nữ mặc váy đang ngồi trên ghế đánh đàn tỳ bà. Pho tượng đất mang đậm phong vị cổ xưa, sắc màu tươi tắn, tuy thô mộc nhưng lại toát lên vẻ khả ái diệu kỳ. Nhị Bảo cũng dò đầu qua , dù thế nào cũng chẳng th huyền cơ gì, liền nói: “, tên ăn mày này chắc c dùng tượng đất để lừa gạt chúng ta!”
Điền Thất dùng móng tay khẽ vuốt dưới đáy tượng đất, lại dùng kính lúp soi xét, sau đó nói: “Vật này của ngài tuy chế tác chưa tinh xảo, nhưng quả thực là đồ cổ. Th thường, loại tượng đất mô tả tấu nhạc sẽ kh chỉ một cái. Nếu thể gom đủ một bộ, ắt sẽ bán được giá.”
kia vội gật đầu: “Trong nhà còn mười một cái.”
“Ừ,” Điền Thất gật đầu: “Một bộ mười hai cái cũng là khó được. Ngài định bán cả bộ với giá bao nhiêu?”
“Năm, năm mươi lượng?”
Điền Thất thầm tính toán trong lòng, nếu gặp được ưa chuộng bảo vật này, với tài ăn nói của nàng, e là thể bán được năm ba trăm lượng. Thế là nàng gật đầu nói: “Thôi được, th ngươi cũng đang túng thiếu, ta đành chịu thiệt một chút, cứ theo giá đó vậy. Khi nào thì ngươi đem toàn bộ tượng đất tới đây?”
“Ta cần dùng tiền gấp, ngài thể cùng ta về nhà một chuyến để l được kh?”
Điền Thất cảm th hẳn là sẽ kh kẻ nào dám tìm của tiệm Bảo Hòa chơi trò cướp của g.i.ế.c , bởi vậy liền cầm theo ngân phiếu cùng về nhà. Ngôi nhà rách nát trống hoác, thể nói là chỉ bốn bức tường trơ trụi. Trên chiếc giường đất trải một lớp rơm rạ cùng tấm đệm cũ nát, một lão bà bà nằm đó. trung niên gọi vị lão bà bà này là nương.
Giờ đây Điền Thất mới hay, pho tượng đất này là vật gia truyền của nhà ta. Sở dĩ muốn bán, là để chữa bệnh cho mẫu thân. Khóe mắt Điền Thất khẽ cay, ôm chiếc hộp đựng tượng đất nói với : “Ngươi là con hiếu thảo, ta cũng ngại nhận thứ lộc bất chính này. Năm mươi lượng này xem như tiền ứng trước cho ngươi, đợi khi bán được vật phẩm, ta sẽ đưa số tiền còn lại cho ngươi. Ta chỉ rút mười lượng bạc làm phí trung gian, bằng kh cũng khó lòng khai báo với chủ cửa hàng… Ngươi th thế nào?”
trung niên khấu tạ kh ngớt, tiễn Điền Thất rời .
Điền Thất ôm pho tượng đất, khi qua phố Long Xương thì th Tôn Phiền dẫn theo một đám gia nh bước ra từ một quán trà. Điền Thất lập tức cúi đầu nh, nhưng vẫn bị Tôn Phiền liếc mắt th.
Cái tên tiểu tử thối này giờ đã chẳng còn là tâm phúc bên cạnh Hoàng thượng, Tôn Phiền thầm nghĩ trong lòng, hôm nay nhất định dạy cho một bài học mới được.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Điền Thất th Tôn Phiền dẫn về phía , bèn kh chút do dự cất bước chạy như bay. Tôn Phiền liền ở phía sau ên cuồng đuổi theo: “Tiểu tử thối, ngươi đứng lại đó cho ta!”
Điền Thất vốn chạy kh nh, cũng chẳng tài nào chạy thoát khỏi đám nam nhân đ đảo. Nàng ôm chiếc hộp mà chẳng biết làm cho , thì th ở góc đường một quen, chính là Trịnh Thiếu Phong.
Thế là Điền Thất vọt tới kéo cổ tay Trịnh Thiếu Phong: “Đi mau!”
con trai của Thủ phụ làm bạn, những kẻ phía sau ít nhất sẽ kh dám động thủ ném đồ vào nàng…
Trịnh Thiếu Phong lật tay nắm l tay Điền Thất, kéo nàng thật mạnh. Điền Thất đột ngột bị buộc dừng lại, chiếc hộp trong lòng bay ra ngoài, nắp hộp bật tung, từng bức tượng đất bên trong như mọc cánh mà bay .
Trịnh Thiếu Phong bu Điền Thất ra, vội vàng chụp l chiếc hộp, cầm hộp nh chóng lắc vài cái trong kh trung, m pho tượng đất liền ngoan ngoãn rơi lại vào trong hộp, còn một pho khác bị trực tiếp nắm gọn trong tay.
Nguy hiểm quá đỗi, Điền Thất vỗ vỗ lồng ngực. M trăm lượng bạc cơ đ.
Nhưng nàng mừng rỡ quá sớm.
Trịnh Thiếu Phong cầm pho tượng đất, nhắm thẳng vào đám gia nh Tôn phủ đang hớt hải chạy tới mà ném , “Rầm” một tiếng, vừa vặn giáng xuống mặt một tên gia nh.
Tên gia nh thét lên ngã lăn, pho tượng đất rơi xuống đất, vỡ thành hai nửa.
“Kh được!” Điền Thất kinh hô.
Trịnh Thiếu Phong lại ngỡ rằng Điền Thất đang lo lắng cho , bèn hướng về phía Điền Thất cười cười: “Chẳng hề hấn gì!” Nói đoạn, nh l những pho tượng đất khác trong hộp, liên tiếp ném ra ngoài.
Điền Thất: “…”
Động tác của Trịnh Thiếu Phong quá nh, thân pháp cũng mau lẹ, đã vậy còn cố ý tránh né Điền Thất. Nàng kh thể ngăn được , bèn dứt khoát vọt tới tấn c . Nhưng vừa x tới phân nửa đã bị một từ phía sau ngăn cản, cánh tay kia vòng ngang eo nàng, nhẹ nhàng kéo một cái đã ôm nàng vào lòng, sau đó bu nàng ra, an ủi: “Điền cứ yên tâm, chớ vội nóng nảy. Võ c Trịnh cao cường, m tên tiểu tốt này chưa thể chạm tới y đâu.”
Lúc này Điền Thất mới chú ý đến bên cạnh một . này mày kiếm mắt sáng, khí khái hùng bức , chính là Đường Thiên Viễn mà nàng đã từng gặp qua một lần trước đó. là con trai của Đường Nhược Linh. Nàng hướng Đường Thiên Viễn chắp tay: “Đường , biệt lai vô dạng.” (Tạm dịch: “đã lâu kh gặp, vẫn khỏe chứ?”)
Kh chờ Đường Thiên Viễn hồi đáp, Điền Thất muốn tiếp tục cản trở Trịnh Thiếu Phong, sau đó nàng liền phát hiện Trịnh Thiếu Phong đã quăng hết tượng đất. Hiện giờ đang xoay tròn chiếc hộp gỗ rỗng kh trong tay một cách tiêu sái, đắc ý Tôn Phiền đứng trơ trọi cách đó kh xa mà hỏi: “Còn muốn chơi tiếp chăng?”
Tôn Phiền tức giận dùng quạt xếp chỉ vào Trịnh Thiếu Phong: “Trịnh Thiếu Phong, ngươi kh cần xen vào chuyện bao đồng này!”
Chiếc hộp gỗ trong tay Trịnh Thiếu Phong đột nhiên dừng lại. Tôn Phiền th thu hồi hộp gỗ, ngỡ rằng lời uy h.i.ế.p của đã hiệu lực, ngờ đâu Trịnh Thiếu Phong đột nhiên xoay , xách một bình sứ to đùng trên sạp hàng bên cạnh lên, giơ cao quá đỉnh đầu nhắm vào .
Tôn Phiền nh chân bỏ chạy.
Trịnh Thiếu Phong đặt bình sứ xuống, đến trước mặt Điền Thất: “Th thế nào?” mang bộ dáng như đang chờ được khích lệ, mong được ngợi khen.
Điền Thất kh chút biểu tình.
Thế là Trịnh Thiếu Phong cầm chiếc hộp rỗng kh đưa cho Điền Thất: “À, đồ của ngươi đây nè.”
Điền Thất: “…”
Điền Thất bực đến nỗi muốn vò tóc. Nhưng nàng lại kh thể trách Trịnh Thiếu Phong, dẫu ta cũng ý tốt cứu ta. Cố nén giận, Điền Thất rốt cuộc cầm l chiếc hộp: “Cảm ơn.”
“Khách khí làm gì.” Trịnh Thiếu Phong hào phóng vỗ vỗ bờ vai nàng.
Điền Thất đến bãi chiến trường nhặt nhạnh những bức tượng đất còn xem như nguyên vẹn, sau đó tìm nắp hộp đậy kín lại. Xong xuôi, nàng lại ôm hộp vào lòng như cũ, định cáo từ với bọn họ. Trịnh Thiếu Phong nhưng lại kh để nàng rời : “Chúng ta Ninh Vương phủ làm khách, ngươi cùng kh?”
Tâm tình Điền Thất lúc này cũng đang ấm ức, muốn tìm chốn giải khuây. Bụng nghĩ, chẳng bằng cứ đến Vương phủ chơi một trận cũng hay, thế là theo hai họ. Thuở ban đầu, nàng còn đôi chút khó hiểu, kh biết vì cớ gì Trịnh Thiếu Phong lại đồng hành cùng Đường Thiên Viễn. Hai này, bất luận từ phương diện nào, cũng chẳng giống cùng một loại . Chẳng khác nào dế và lừa, dưa Hami và cải trắng, thực khó mà sánh đôi được.
Chẳng qua Trịnh Thiếu Phong vừa gặp Điền Thất liền biến thành kẻ ba hoa, nh đã kể rõ nguyên do. Thì ra phụ thân cảm động việc cố gắng đọc sách, bèn hạ thấp mặt mũi cầu cạnh Đường Nhược Linh, mong thiếu c tử họ Đường chỉ dẫn khuyển tử ngốc nghếch này đôi ều. Chẳng cầu Đường Thiên Viễn thể giúp Trịnh Thiếu Phong "gần đèn được bao nhiêu", chỉ mong kẻ bại gia tử này kh thêm phần ngu dốt đã là vạn hạnh lắm .
Điền Thất biết Đường Thiên Viễn chưa chắc đã tình nguyện kết giao cùng Trịnh Thiếu Phong, song thể diện của Trịnh thủ phụ dẫu cũng giữ. Nghĩ đến đây, nàng ánh mắt đồng cảm liếc qua Đường Thiên Viễn, song lại th ung dung tự nhiên, lắng nghe Trịnh Thiếu Phong lảm nhảm mà chẳng hề biểu lộ chút phiền chán nào.
Thôi , lại thêm một kẻ mặt lạnh như tiền.
Chưa có bình luận nào cho chương này.