Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nhật Ký Thăng Chức Của Điền Thất

Chương 59:

Chương trước Chương sau

C khuya, Điền Thất trằn trọc kh yên giữa một căn phòng dát đầy vàng bạc châu báu. Chân nến hình tiên hạc bằng vàng ròng ngự trên tường, tiên hạc sống động như thể linh hồn, vươn chiếc cổ mảnh khảnh, miệng ngậm một cây nến đỏ. Ánh nến vốn kh quá chói chang, thế nhưng dưới sự phản xạ của kim ngân, châu báu rực rỡ, toàn căn phòng bỗng chốc rạng ngời một vầng bảo quang lưu ly, chói lòa đến mức khiến mắt choáng váng mơ hồ, tựa như vô tình lạc bước vào thần cảnh hư ảo của Ngọc Hoàng Đại Đế, hoặc như rơi vào bảo tọa mây ngũ sắc của Như Lai Phật Tổ.

Điền Thất ngự trên kim sàng, trong lòng nàng cũng trống rỗng, tĩnh lặng như mây ngũ sắc, chẳng còn chút hỉ nộ ái ố. Kỳ lạ thay, nếu như trước kia nói với nàng, sẽ một ngày nàng tỉnh lại đối diện với một căn phòng toàn vàng bạc châu báu, thì lẽ nàng sẽ cười suốt cả một ngày. Thế nhưng giờ đây, đối với những thứ thường ngày vốn khiến nàng thèm thuồng nhỏ dãi, nàng lại kh hề hân hoan như tưởng tượng.

Đại khái lẽ bởi vì số kim tiền này vốn chẳng thuộc về nàng.

Kỳ thực đối với tiền bạc, nàng cũng kh m chấp niệm sâu sắc, nàng ưa tiền tài, cũng chỉ vì nàng quá đỗi thiếu thốn mà thôi.

Điền Thất lại nghĩ tới thân cảnh hiện giờ của , kh nàng chưa từng nghĩ đến việc rời cung, nhưng chưa bao giờ nàng ngờ tới lại dùng phương thức như thế này. Cách làm của Kỷ Chinh khiến nàng kh kịp trở , dùng thủ đoạn chốn giang hồ cũng khiến nàng chút kh hài lòng, thế nhưng nói cho cùng, Kỷ Chinh cũng là vì thiện tâm mà giúp đỡ nàng. Đối với , nàng luôn thể tìm lại được những dịu dàng đã thất lạc từ lâu, bởi vậy càng kh muốn tùy tiện nghi ngờ thiện ý của .

Thế nhưng, cứ thế này rời khỏi Hoàng cung ? Rời khỏi cái chốn đã gắn bó cùng nàng suốt bảy năm, rời khỏi sư phụ của nàng, bằng hữu của nàng, rời khỏi Như Ý, rời khỏi Đái Tam Sơn, rời xa… Hoàng thượng.

Hoàng thượng đối với sự rời của nàng sẽ ra đây? Liệu gấp gáp kh? tức giận kh?

lẽ sẽ nổi giận. Dù , nàng là kẻ chủ động "đào tẩu". Sau đó, lẽ sẽ phái truy sát nàng, hoặc cũng thể kh, dù nàng cũng chỉ là một tiểu thái giám ti tiện, chẳng đáng kể.

Điền Thất cúi đầu sờ viền kim sàng bóng loáng. Nàng ở Hoàng cung làm việc bảy năm, Tử Cấm Thành rộng lớn biết bao, hầu như mọi ngóc ngách, nàng đều đã từng bước chân qua. Thế nhưng, dẫu nàng đã để lại bảy năm th xuân trong Tử Cấm Thành này, thì đối với nó mà nói, nàng chỉ là một tiểu thái giám bé nhỏ mà thôi, là một trong số hàng vạn tiểu thái giám của Hoàng cung. Hơn hai nghìn ngày đêm đối với tòa thành hùng vĩ kia cũng chỉ là trong chớp mắt. Nàng sẽ nh chóng bị thay thế, bị lãng quên, hoặc lẽ là chưa từng được nhớ đến.

Một tiểu thái giám như vậy, Hoàng thượng làm thể để tâm, làm khả năng nổi giận. Cho dù phái truy sát nữa, thì cũng chẳng thể cố chấp quá lâu.

Nói một câu khó nghe, e rằng chẳng đáng giá.

Nghĩ thấu triệt ểm này, Điền Thất phần nào yên lòng, nhưng nh lại chút hụt hẫng.

Hoàng thượng liệu nhớ đến nàng chăng?

Hẳn là sẽ kh nhớ, nhiều nhất chắc là nhớ nhung một chốc. Đối với nàng mà nói, Hoàng thượng chỉ một, thế nhưng đối với Hoàng thượng thì, thái giám đến trăm ngàn .

lại nghĩ đến những chuyện vu vơ này…

Điền Thất mặt đỏ ửng, vô thức vò vạt áo. Mỗi lời nói, mỗi nụ cười của Hoàng thượng đều hiển hiện rõ ràng trong tâm trí nàng, khi nghiêm nghị, khi uy nghiêm, lúc hòa ái, khi lại chợt nổi cơn, đến những khoảnh khắc trêu ghẹo cợt nhả, cùng với vô vàn dáng vẻ bình thường lẫn bất thường khác. Tất thảy những ều hợp lại thành một con trọn vẹn, sống động, huyết nhục, tình vị. Điền Thất cảm th vô cùng kỳ lạ. Trước đây, mỗi ngày đối diện với Hoàng thượng, nàng đều th cao cao tại thượng, xa vời khó với. Song giờ đây, dẫu hai cách biệt khá xa, nàng lại kh còn cảm th Hoàng thượng xa cách đến vậy. tựa như một pho tượng, thoạt băng lãnh khôn cùng, khó bề thấu hiểu. Nhưng chỉ cần khẽ chạm vào, liền cảm nhận được thân nhiệt ấm nóng, huyết mạch dưới làn da vẫn khẽ đập.

Nghĩ đến việc rời xa một như thế, Điền Thất thậm chí chút kh đành lòng. Hoàng thượng tuy đôi khi làm ra những chuyện khiến ta giận sôi gan ruột, nhưng suy cho cùng, vẫn là một kh tồi, chí ít còn mạnh mẽ hơn phụ thân nhiều.

Thôi thì, dù kh đành lòng cũng bỏ, nàng nào muốn cả đời này làm thái giám!

Nhưng mà, liệu Hoàng thượng rốt cuộc nhớ đến nàng kh đây…

Đêm nay tâm tư Điền Thất rối bời nên trằn trọc mãi, chẳng biết chìm vào giấc ngủ từ khi nào. Tóm lại, khi Kỷ Chinh gõ cửa, đầu óc nàng vẫn còn mơ mơ màng màng, cảm giác chẳng khác chi chưa hề chợp mắt.

Kỷ Chinh đến đưa bữa sáng cho nàng.

Điền Thất chút ngượng ngùng hỏi: “Ta thể rửa mặt súc miệng trước chăng…?”

Kỷ Chinh vỗ trán: “Thực xin lỗi, là ta hồ đồ. Ngươi chờ một lát.” Dứt lời, liền quay ra ngoài. Khi quay lại với bộ đồ rửa mặt, bắt gặp Điền Thất đang xếp chăn. Sau vạt áo xám nhạt của nàng một vệt đậm, tr tựa như vết máu.

Kỷ Chinh thoáng nghi hoặc: “Ngươi…”

Điền Thất lại hoảng hốt đến tột cùng, quay đầu , lắp bắp: “Ta… ta kh !”

Kỷ Chinh th lạ vô cùng. Cho dù bị thương chăng nữa, cớ lại bị thương ngay chỗ đó? Vả lại, từ tối qua đến giờ, kh một ai tới gần nơi này, cớ gì Điền Thất lại bị thương? Trừ phi nàng tự làm bị thương. hồ nghi nàng: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Điền Thất mặt đỏ bừng, vừa kinh hoảng vừa thẹn thùng: “Kh… kh chuyện gì cả, ngươi thể ra ngoài trước một lát được chăng…?”

“Rốt cuộc ngươi đã gặp chuyện gì?” Kỷ Chinh muốn bước tới.

“Đừng tới gần!”

Kỷ Chinh th nàng hoảng sợ đến nhường , đành lui ra ngoài trước. Vừa ra tới, bị một cơn gió lạnh thổi qua, liền chợt tỉnh ngộ.

Điền Thất bên này cũng cuống quýt xoay như chong chóng. Làm đây, làm đây, cái thứ kia vậy mà lại tới sớm! Nàng kéo vạt áo sau lại, vẫn thều mà bản thân kh muốn th nhất. Vừa Kỷ Chinh nhất định cũng đã th, nên mới kỳ quái đến vậy. Nàng chắp hai tay niệm “A di đà Phật”, chỉ mong Kỷ Chinh tuổi còn nhỏ chưa biết chuyện, sẽ kh đoán ra đây là gì. Nhưng hiện thực nh chóng đập tan chút hi vọng mỏng m của nàng: Kỷ Chinh đã phái nha hoàn vào hầu hạ, còn mang theo một bộ xiêm y mới, và vài… vật dụng cần thiết.

Điền Thất ngượng ngùng đến nỗi chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui vào, vĩnh viễn kh bao giờ muốn chui ra nữa.

Nha hoàn cố chấp, kiên quyết tự tay hầu hạ Điền Thất xong xuôi, mới cầm xiêm y dơ và đệm chăn lui ra.

Chỉ còn lại một Điền Thất trong phòng, đứng kh xong mà ngồi cũng kh yên.

Nàng biết đến cái gọi là “kinh nguyệt” này là do năm mười tuổi, ngẫu nhiên nghe mẫu thân cùng nha hoàn tán gẫu. Nàng nghe kh hiểu, liền hỏi mẫu thân. B giờ, mẫu thân cảm th nữ nhi đã kh còn nhỏ, bèn kể cho nàng nghe, còn giải thích nhiều ều. Sau này, khi vào cung làm thái giám, nàng cũng quên bẵng mất chuyện này. Mãi đến ngày đó, kinh nguyệt quả nhiên đến thăm, nàng mới nhớ tới chuyện đó, lại sợ khác th, nên vẫn luôn cực kỳ cẩn thận. May mắn thay, chuyện chảy m.á.u này chỉ kéo dài một hai ngày, m.á.u chảy ra cũng kh nhiều. Điền Thất cẩn thận một chút thì sẽ kh bị phát hiện, dù vật này luôn đến vào thời gian cố định. Lại kh ngờ lần này kh hiểu vì , nó lại tới sớm m ngày, khiến nàng trở tay kh kịp. Sáng sớm lúc đang xếp chăn, nàng th vết m.á.u trên giường, còn chưa kịp hiểu rõ thì Kỷ Chinh đã bước tới, tất cả những gì nên th hay kh nên th, đều đã th hết.

Điền Thất cuối cùng cũng hiểu cái gọi là “gặp xui” của Trương Đạo Thành ý gì. Nàng quả nhiên đủ xui xẻo! Mơ mơ màng màng liền tới chỗ này, kh chừng còn mang họa sát thân. Điều đó thì cũng đành, nhưng cớ lại để một nam nhân th được thứ kia chứ! Nàng đành chịu ngửa mặt lên trời thở dài thườn thượt, sợ chốc lát Kỷ Chinh lại tới, nàng kh biết làm đối mặt với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ky-thang-chuc-cua-dien-that/chuong-59.html.]

những chuyện ngàn vạn lần kh thể tưởng tượng, bởi lẽ vừa tưởng tượng, liền trở thành sự thật, nhất là những chuyện chẳng lành.

Lần này Kỷ Chinh lại tới gõ cửa. Điền Thất đè chặt cửa, sống c.h.ế.t kh chịu cho vào. Kỷ Chinh đành đứng ngoài cửa, ôn tồn dỗ dành nàng: “A Thất, mở cửa , ta chuyện muốn nói với ngươi.”

Ta kh muốn nghe đâu…

“Nếu đã kh mở cửa, vậy ta cứ đứng đây mà nói cũng như nhau. Nữ nhân các ngươi…”

Điền Thất vội vàng mở cửa cho vào.

Lúc Kỷ Chinh bước vào, mặt cũng ửng hồng. Dù chút thẹn thùng, nhưng lại càng mừng thầm trong dạ. Mặc dù thể vì Điền Thất mà làm đoạn tụ, song suy cho cùng, làm một nam nhân bình thường vẫn tốt hơn nhiều. Đương nhiên, về việc Điền Thất cớ lại đột ngột biến thành nữ nhân, thì vẫn cảm th nghi hoặc bội phần.

“Rốt cuộc ngươi là ai?” Kỷ Chinh vừa mới an tọa, liền hỏi.

Điền Thất chôn đầu kh dám : “Ngươi vẫn là đừng nên hỏi, ngươi hỏi cũng chẳng được gì đâu.”

Kỷ Chinh th nàng kh muốn nói, bèn hỏi tiếp: “Vậy vì ngươi lại muốn tiến cung? Thân là nữ nhi, lại cớ làm thái giám?”

“Ta tiến cung, là vì muốn g.i.ế.c một .”

Kỷ Chinh kinh ngạc thốt lên: “Chẳng lẽ ngươi muốn ám sát Hoàng thượng?”

“Kh , kh .” Điền Thất bị dọa, vội vàng lắc đầu: “ mà ta muốn g.i.ế.c đã c.h.ế.t .”

“Chết lúc nào?”

“Chết đã m năm .”

“Vậy vì lâu như vậy mà ngươi còn kh rời khỏi Hoàng cung?”

“Ngay từ đầu ta nhát gan kh dám, sau ta sợ xuất cung lại kh dễ sống, cho nên muốn ở Hoàng cung kiếm đủ tiền . Lại sau đó… thì chẳng thể được nữa…” Điền Thất nói đoạn, khẽ thở dài. Nàng hiện tại vô cùng hối hận, lúc để dành được hơn ba trăm lượng bạc nên giả bệnh rời , cũng bởi vì tham tiền mà bám l Tống Chiêu nghi, từ đó về sau lại gặp vô số phiền toái.

Kỷ Chinh chỉ nghe qua loa, liền cảm th tình cảnh m năm nay của nàng vô cùng đáng sợ: “Thân phận của ngươi, bị khác phát hiện qua hay chưa?”

“Kh .”

“Hoàng cũng kh biết?”

Điền Thất lắc lắc đầu.

Kỷ Chinh liền vô cùng vui mừng nhẹ nhàng thở ra, nói: “May mắn kh biết, nếu mà biết, ngươi…”

Điền Thất nghiêm túc trịnh trọng tiếp lời: “Ta chắc c chết.”

Kỷ Chinh nghe nàng nói như thế, nên kh giải thích gì thêm, chỉ im lặng, an tĩnh đánh giá nàng. Dáng vẻ của trước mắt vốn xinh xắn, từ khi biết nàng là nữ nhân, Kỷ Chinh càng càng cảm th xinh đẹp động lòng hơn.

Điền Thất bị thì trên mặt lại nóng rực một trận: “Ngươi muốn nói cái gì?”

“Ngươi đã nghĩ đến sau này muốn sống thế nào chưa?”

Điền Thất lắc lắc đầu: “ trong nhà ta đều kh còn ai, cũng kh biết sau này đâu.” Tất cả tiền còn bị Hoàng thượng trộm mất.

“Hay là thế này, qua vài ngày ta muốn ra ngoài du ngoạn một chuyến. Nếu ngươi nguyện ý, chúng ta thể cùng nhau xuất hành, trời nam biển bắc, non non nước nước cho đã, chẳng sung sướng ?”

Điền Thất cảm th chút khó chịu. Nếu thân là thái giám, cùng ra ngoài chơi đùa cũng kh nhưng mà hiện tại nàng ở trước mặt đã trở về làm đứa con gái, hai nam nữ kh thân chẳng quen cùng du sơn ngoạn thủy một chỗ, cảm th xấu hổ.

Kỷ Chinh th nàng do dự, thì thất vọng than thở, nói: “Ta một khi đã biết bí mật của ngươi, ngươi trái lại cùng ta kh thân. Biết sớm, ta còn kh bằng chẳng hay biết gì, giả vờ cái gì cũng kh biết, còn thể cùng ngươi vô câu vô thúc nâng cốc nói đùa.”

Điền Thất chút hổ thẹn: “Ta kh ý này… Kh thì, chờ qua đầu ngọn gió này nói sau, hiện tại bên ngoài như thế nào?”

“Ngươi yên tâm, m ngày nay bên ngoài yên tĩnh vô cùng, hoàng vẫn chưa phái ều tra khắp nơi.”

Điền Thất yên lòng, lại chút thất lạc nhàn nhạt.

Hoàng thượng quả nhiên kh để ý loại chuyện này.

Biết thế nàng đã sớm trốn .

Haiz.

Lúc này Hoàng thượng đang làm gì vậy?

Trong Hoàng cung, hiện tại Hoàng thượng kh hề làm gì, chỉ là muốn phát ên lên mà thôi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...