Nhật Ký Thăng Chức Của Điền Thất
Chương 64:
Hoàng thượng xem chừng đang hết sức nóng nảy, y đang lại lại trong Thư phòng, th Điền Thất bước vào, y liền đến sau bàn ngồi xuống, sầm mặt nói: “Ngươi còn dám vác mặt trở về?”
Cổ Điền Thất rụt lại: “Nô tài… dám kh trở về…”
“Lại gần đây.”
Điền Thất liền bước qua, đứng cách bàn mà Hoàng thượng.
“Lại gần đây.” Kỷ Hành chỉ chỉ bên cạnh .
Điền Thất đành cứng đầu bước đến bên cạnh y, cúi đầu y. Nhớ đến lời Thịnh An Hoài vừa khóc lóc kể lể, Điền Thất chợt th áp lực đè nặng. Nàng lại kh dám trực tiếp hỏi Hoàng thượng liệu muốn tịnh thân chăng đối phó với kẻ tính khí thất thường nhất định uyển chuyển, giống như Vương Mạnh đối phó với tên Hoàng Hoàng kia vậy.
Nếu kh thì… Chi bằng làm chuyện mà y thích chăng?
Điền Thất nghĩ đến đây, liền khẽ khom , ôm l gương mặt Kỷ Hành, chủ động ghé sát hôn lên môi y.
Kỷ Hành vốn đang ôm một bụng phẫn nộ định xử trị Điền Thất, kết quả lại bị nàng hôn một cái liền quên sạch tức giận. Y một tay ôm l bờ vai nàng đáp lại, hai triền miên hôn nhau một hồi. Điền Thất đỏ mặt ngẩng đầu, nghiêm túc vào đôi mắt y, l hết dũng khí nói: “Hoàng thượng, kỳ thật tiểu đệ đệ của ngài thú vị nha, cắt thật đáng tiếc vậy.”
Kỷ Hành: “…” Y vô cùng muốn đem Thịnh An Hoài bầm thây vạn đoạn.
Điền Thất lại như chuồn chuồn lướt nước, khẽ mổ lên môi Hoàng thượng một cái, lập tức cáo lui, bỏ lại một Kỷ Hành ngồi ngây dại trong Thư phòng, chẳng nói nên lời.
Điền Thất rời khỏi Thư phòng, trở lại chỗ ở của , kh hiểu vì cũng chút phiền muộn.
Kỳ thực, lời nàng nói cũng kh là dối trá, tiểu đệ đệ của Hoàng thượng… quả thực thú vị…
Điền Thất vì thứ tư duy quái gở này của mà cảm th ngượng ngùng, song nàng lại chẳng cách nào vờ như kh th. Thật ra, chính xác mà nói, Điền Thất th thích ý khi ở cạnh Hoàng thượng, chẳng màng đến việc bọn họ đang làm chi, thậm chí dẫu cho khi nổi cơn quẫn trí nữa, thì giờ đây nàng cũng chẳng hề chán ghét. Thật quá đỗi kỳ lạ, rõ ràng nàng sợ Hoàng thượng mới đúng chứ. Nhưng hiện tại, nàng kh hề sợ hãi đối với , kh chỉ như thế, ở trước mặt nàng thậm chí luôn kh tự giác mà được đằng chân lân đằng đầu, trái ngược hẳn với những quy củ nghiêm ngặt mà một nô tài tuân theo, đây thực là quá kh giống như nàng…
À, còn nữa, nàng càng lúc càng lưu ý sự thật “Hoàng thượng bị nhiều kẻ chạm qua, và vẫn đang bị nhiều kẻ chạm qua”… Mỗi khi nghĩ đến chuyện này, lòng nàng đều dâng lên cảm giác chua xót lạ kỳ, nàng hận kh thể đuổi hết những kia , như vậy chính là hoàn toàn thuộc về một nàng…
Điền Thất đột nhiên chút kinh ngạc, cảm giác này, chẳng lẽ nàng đang ghen ư?
Nàng lại ghen, còn là vì Hoàng thượng? Cẩn thận suy xét một chút, thật quá đỗi kinh hãi!
Trong lòng Điền Thất chút loạn. Ghen tức nghĩa gì đây? Nàng nào kẻ ngu, nó chứng tỏ nàng dường như chút lòng riêng với Hoàng thượng, mong được độc chiếm y. Đây căn bản là chuyện bất khả thi, nàng bây giờ còn đang kịch chiến trong bầy thái giám, càng kh nói đến Hoàng thượng còn muôn vàn giai lệ hậu cung như thế. Đối với một như vậy mà ghen, hẳn sẽ thống khổ.
Điền Thất khẽ lắc đầu, gần đây nhiều sự đều diễn biến quỷ dị, lẽ chỉ là nhất thời đầu óc váng vất, mới nảy sinh ý nghĩ lạ kỳ như vậy.
Ban đêm, Kỷ Hành độc nằm trên long sàng, vẫn đang suy tư về chuyện “cái đó” của Điền Thất đã bị cắt sạch. Sau đó, tư lự mãi, đ.â.m ra chút tẩu hỏa nhập ma, trong đầu bỗng lóe lên một ý niệm kỳ lạ: Liệu Điền Thất thể là một nữ nhi hay kh?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện liền bị phủ định, thể như vậy, quá đỗi phi lý. biết, sở dĩ nghĩ như vậy, là bởi vì quá đỗi khao khát Điền Thất là nữ nhi, vốn kh kẻ đoạn tụ trời sinh, dẫu cho sau khi đã xiêu lòng vì tiểu quái nhân kia, mơ màng cũng luôn th Điền Thất vận nữ trang, hoặc trần truồng với thân thể nữ nhi.
Vô số lần nghĩ, nếu như Điền Thất là nữ nhi thì tốt biết chừng nào.
Nhưng mà cho dù lý trí mách bảo đó là chuyện bất khả thi, thì tận sâu thẳm đáy lòng Kỷ Hành vẫn ên cuồng chất vấn hết lần này đến lần khác: Vì lại kh thể chứ? Chuyện ên rồ như buộc chu duyệt binh kia còn thể xảy ra, thì Điền Thất lại kh thể là một nữ nhi chứ…
Khát vọng kh thể kìm nén trong lòng Kỷ Hành, đã nhóm lên chút hi vọng mong m. Ngày hôm sau, sai Nội Quan Giám trình lên sổ sách nghiệm thân của Điền Thất. Tuy rằng tư liệu ban đầu của Điền Thất bị trộm , nhưng cứ cách năm năm, các thái giám đều sẽ được nghiệm thân lại một lần, xem ai chưa thiến sạch, cần thiến lại lần nữa.
Càng là tỉnh táo mà ổn trọng, càng thích dùng sự thật để chứng minh, cũng càng thiếu sức tưởng tượng, bọn họ chẳng dám phóng túng rong ruổi trong tưởng tượng của bản thân, kết cục là dễ dàng sa vào cạm bẫy của sự thật nhất.
Sổ sách nghiệm thân ghi chép vô cùng rõ ràng rành mạch. Điền Thất đạt chuẩn, bị cắt vô cùng sạch sẽ.
Làm thể kh sạch sẽ chứ, Kỷ Hành ngửa mặt lên trời thở dài, cười khổ ném bản ghi chép nghiệm thân xuống bàn. cảm th thật là ên rồ, mà lại cho rằng Điền Thất là nữ nhi. Dẫu cho bao nhiêu khát vọng chăng nữa, thì hiện thực rốt cuộc vẫn là hiện thực. Một thái giám khi nhập cung đã nghiệm thân, năm năm sau lại nghiệm thân thêm lần nữa, làm thể là nữ nhi? Trừ khi Trời lập tức biến kẻ đó thành nữ nhi…
Bản thân Kỷ Hành chẳng hề tin vào quỷ thần, nhưng giờ phút này, vô cùng khao khát trên thế gian này thực sự thần tiên hiển hiện, chỉ cần vung nhẹ pháp bảo trong tay, liền thể biến tiểu thái giám của thành một cô nương như hoa như ngọc.
và Điền Thất ở cùng một chỗ vô cùng vui sướng, song cũng vô vàn mỏi mệt. Cứ như thể đã quyết định bu tay để trở thành một kẻ lập dị vậy, nhưng cái cảm giác vô lực cùng cực, kh thay đổi được vận mệnh này, vẫn kh ngừng giày vò . Hơn nữa, với tư cách một đế vương, muốn gió được gió muốn mưa được mưa, song lại kh cách nào cùng trong lòng yêu mến nhau như đôi nam nữ bình thường, thứ cảm giác vô lực đó lại càng thêm rõ rệt.
Trong lúc Hoàng thượng Kỷ Hành sầu não đến nỗi bạc trắng cả mái tóc, thì tâm trạng của Điền Thất lại vô cùng hân hoan. Nàng cố sức quên chuyện ghen tu hay kh, mà đang cùng Như Ý bàn bạc buổi tối xem mưa băng. Khâm thiên giám nhân sĩ căn cứ vào thiên tượng ghi chép từ xưa, dự đoán đêm nay vùng lân cận chòm Tham Túc (1) thể sẽ xuất hiện nhiều băng, liền khải bẩm chuyện này với Hoàng thượng. Vừa lúc Điền Thất ở đó nghe được, liền quay đầu, quyết định đêm nay sẽ ngồi dưới mưa băng mà thành tâm khấn nguyện. Nàng nghĩ thế này, một băng một nguyện vọng, vậy thì nhiều băng sẽ thật nhiều nguyện vọng. Tóm lại là sẽ một hai ều ước thành hiện thực, chuyện này quả thực vô cùng lợi. Thế là Điền Thất tự mãn kể chuyện này với Như Ý, vốn chỉ nghĩ để cho tiểu Như Ý hâm mộ ghen tị, nào ngờ tiểu tử này lại bướng bỉnh khó lường. Bởi vì chưa bao giờ th băng lần nào, nên liền ầm ĩ đòi theo cùng để chiêm ngưỡng. Điền Thất khước từ, nửa đêm khuya khoắt dựng một đứa bé dậy vì để xem m vì thì kh ổn thỏa. Huống hồ, Như Ý là Hoàng tử, kh thể so với khác, nàng kh thể để bé kh được nghỉ ngơi yên lành, nếu kh quay đầu, Thái hậu há chẳng lột da nàng ra ?
(1) Tham Túc: chòm Orion.
Như Ý vốn là một đứa trẻ ương bướng, nó chạy đến trước mặt Thái hậu làm nũng mè nheo, dỗ cho lão nhân gia mềm lòng. Cuối cùng, Thái hậu hạ lệnh cho Điền Thất dẫn theo Như Ý cùng nhau xem băng. Dù địa ểm ở Hoàng cung, chỉ cần xung qu cẩn thận một chút, chờ Như Ý buồn ngủ liền ôm nó ngủ là được.
Cứ như vậy, buổi tối hôm nay, Điền Thất và Như Ý tay nắm tay đứng ở trên đài ngắm trăng tại Càn Th cung.
Sở dĩ chọn đài ngắm trăng ở Càn Th cung là vì nơi đây rộng rãi, tầm rộng nhất để th được bầu trời.
Cả hai đứng ngắm bầu trời, còn Kỷ Hành thì đứng dưới ánh đèn lồng, dõi theo bóng dáng họ. Dù Kỷ Hành biết hành vi của họ bao nhiêu là ấu trĩ, còn giáp mặt bu lời chê bai một phen, nhưng lại thích lặng lẽ bọn họ ngây thơ như vậy mà cảm th khoan khoái. Hai này đều nằm ở chỗ mềm mại nhất trong trái tim , ngẫu nhiên va một chút, liền thể khiến cho lồng n.g.ự.c ấm áp đến nỗi muốn tan chảy ra vậy.
Hai đột nhiên cùng chỉ tay lên trời hét lớn: “Đến !”
Kỷ Hành cũng thuận theo ngón tay họ mà về phía bầu trời đ, nhưng chỉ kịp th một vệt lướt qua. Vệt kia một đầu lao thẳng xuống, bị một loạt mái ngói nơi kh xa che khuất.
Điền Thất và Như Ý chỉ kịp kích động, chưa kịp khấn nguyện, tức thì chút tiếc nuối. Họ lại cảm th nơi đây tuy rộng rãi nhưng vẫn bị những nóc nhà xung qu che khuất tầm mắt, kh thể chiêm ngưỡng trọn vẹn.
Điền Thất quay đầu mái nhà Càn Th cung, thở dài: “Nếu như thể trèo lên nóc nhà để xem thì thật tốt biết bao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ky-thang-chuc-cua-dien-that/chuong-64.html.]
Ngón trỏ của Như Ý đặt trên quai hàm, ngửa cao đầu, nó cũng đầy mong đợi mái ngói kia, phảng phất ngay sau đó mái nhà liền hạ xuống đưa hai bọn họ lên vậy.
Kỷ Hành kh khỏi lắc đầu cười nói: “Quả là ý tưởng kh tồi.” bước tới, chỉ huy Điền Thất: “Ôm Như Ý lên.”
Tuy Điền Thất kh rõ ý là gì, nhưng theo thường lệ vẫn y theo thánh chỉ chấp hành, ôm Như Ý lên.
Đôi tay Như Ý ôm l cổ Điền Thất: “Vẫn là kh đủ cao nha.”
Lúc này, Kỷ Hành vòng tay ôm l vòng eo của Điền Thất.
Điền Thất ngớ một chút, nh chóng má ửng hồng vì ngượng ngùng. Nàng kh chưa từng bị ôm như thế này, nhưng lúc này là ở trước c chúng, như vậy thật kh ổn chút nào… Đang nghĩ ngợi lung tung, Hoàng thượng đã ôm hai đến gần Càn Th cung một chút, phát lực chân chạy như bay m bước, sau đó giẫm chân lên lan can cẩm thạch dưới mái hiên mượn lực nhảy lên. Thân thể bọn họ liền vút lên kh, cao cao mà hạ xuống nóc nhà.
Đột nhiên mất trọng lực, Điền Thất chỉ th lòng thót lại. Nàng khẩn trương ngừng cả thở, trận bay lượn đột ngột này khiến nàng trở tay kh kịp, lại hưng phấn khôn tả. Nàng kinh ngạc mở to hai mắt, ngửa đầu . Lưng quay về bầu trời đầy tinh quang, gương mặt khẽ nhu hòa, khóe môi chứa đựng nụ cười, đôi mắt lấp lánh tinh quang, giống như đã đem vạn vật tinh quang giấu cả vào nơi đáy mắt. đột nhiên ngẩng đầu, về phía trước, tìm kiếm ểm dừng chân, chỉ lưu cho nàng một góc mặt nghiêng. Điền Thất trừng to mắt góc mặt nghiêng nghiêng tựa tạc bằng ngọc của , dưới ánh , nó phảng phất như là trăng sáng vậy, rõ ràng là gần ngay trước mắt, lại tựa như xa cuối chân trời.
Lúc này, một sợi tóc sau tai rơi đến trước ngực, theo gió mà phất lên, sợi tóc bay lượn, đùa với hàng mi của Điền Thất. Điền Thất theo bản năng khẽ chớp mi, lại mở to mắt lần nữa thì, bọn họ đã đứng vững trên nóc nhà Càn Th cung.
Xác thực mà nói, là đứng trên nóc nhà, còn nàng và Như Ý vẫn an vị trong lòng …
Như Ý vẫn ôm cổ Điền Thất, vô cùng ra sức vì phụ hoàng của nó mà hoan hô.
Điền Thất giật , phục hồi tinh thần lại, lại chút ngại ngùng. Tuy rằng lý do Hoàng thượng ôm nàng bay lên nóc nhà đầy đủ, sẽ kh dẫn tới sự hoài nghi của khác, nhưng… Nàng vẫn th ngại ngùng.
Kỷ Hành đặt Điền Thất xuống, đỡ nàng đứng vững. Nóc nhà này quá dốc, Điền Thất kh dám để Như Ý xuống, hai tay nàng ôm chặt bé, kh thể giữ thăng bằng thân thể, đành tựa thân vào trên Kỷ Hành.
Kỷ Hành nào thể cưỡng lại mong muốn .
Trên nóc nhà đã sớm m thị vệ nằm bò, chăm chú vào mọi hành vi cử chỉ của Hoàng thượng và ện hạ, để thể đúng lúc bảo vệ giá ngự. Kỷ Hành sai bọn họ lui xuống hết.
Hiện tại, trên nóc nhà chỉ còn lại ba bọn họ. Kỷ Hành liền kéo Điền Thất ngồi xuống trên nóc nhà cao vút. Như Ý ngồi trong lòng Điền Thất, còn Điền Thất được Kỷ Hành nửa ôm vào lòng. Ba cứ thế mà tựa sát vào nhau, thân mật kh rời.
Tầm từ nơi này rộng rãi vô cùng, Điền Thất hướng mắt về nơi xa, tầm mắt gần như kh hề bị che c. Đêm thu tuy lạnh lẽo nhưng kh khí lại càng thêm trong trẻo dễ chịu. Bầu trời tựa như biển sâu lật úp, thâm trầm, thăm thẳm, mênh m.ô.n.g và trong suốt. Ánh trăng tối nay hơi nhạt, song vạn vì tinh tú lại sáng bừng, ánh lộng lẫy khắp trời tựa ngọc, khiến cả bầu trời đêm tr như vạn ngôi nhà thắp đèn đuốc, náo nhiệt đến nỗi chút xôn xao.
“Kìa, băng!” Như Ý đột nhiên chỉ về phía bầu trời đ, hớn hở hô lên.
Điền Thất và Kỷ Hành đồng loạt quay đầu, dõi theo ngôi băng vụt qua. Nó tựa như một dải tuyết rực rỡ lướt ngang qua tấm màn nhung x thẳm, từ giữa kh trung lướt mãi đến khi gần chạm mặt đất mới tan biến.
“Điền Thất, mau ước nguyện !” Như Ý nhắc nhở.
“Ừm.” Điền Thất khẽ đáp, cúi đầu nhắm mắt, thành kính cầu nguyện.
Kỷ Hành quay mặt Điền Thất. Dưới ánh , ngũ quan của kia tr nhu hòa mà sống động. Dáng vẻ nghiêm túc cầu nguyện tuy phần ngây ngô, nhưng lại đẹp đến kinh .
Lúc này, Như Ý nói ra nguyện vọng của : “Nguyện vọng của ta là sau khi lớn lên sẽ cưới Điền Thất.”
Điền Thất: “…”
Kỷ Hành: “…”
“Điện hạ, vì lại muốn cưới ta?” Điền Thất khó hiểu hỏi.
“Cưới ngươi, thì ngươi thể vĩnh viễn chơi đùa cùng ta.” Lý giải của Như Ý về chuyện cưới vợ chính là, hai cùng về chung một chỗ, ngày ngày vui đùa.
Kỷ Hành lập tức nói: “Kh cho phép cưới .”
“Vì ?”
“Thánh chỉ.”
Như Ý liền mím môi, chợt th phía đ lại một vệt sáng xẹt qua. Nó nh chóng nhắm mắt lại, thành tâm ước một nguyện vọng khác: “Ta muốn gả cho Điền Thất!”
Kỷ Hành: “…” Chẳng , con khẳng định kh gả được đâu.
Điền Thất dở khóc dở cười khuyên Như Ý: “Điện hạ, nguyện vọng mà nói ra thì sẽ kh linh nghiệm đâu.”
Như Ý “Ồ” một tiếng, quả nhiên cúi đầu trầm mặc ước nguyện. Bởi vì kh thể chia sẻ nguyện vọng ra ngoài, khiến tiểu thiếu niên chút bồn chồn, cứ nhích tới nhích lui trong lòng Điền Thất.
Kỷ Hành bầu trời phương đ lại một ngôi băng lướt qua, cũng gia nhập vào trò ước nguyện phần trẻ con này. thầm nghĩ trong lòng, ta hy vọng Điền Thất biến thành nữ nhân.
ôm Điền Thất càng chặt một chút, cằm nhẹ nhàng cọ lên những sợi tóc mềm mại mát lạnh trên đỉnh đầu nàng. Mắt kh chớp về phía đ bầu trời đêm, mỗi khi một ánh băng xuất hiện thì đều sẽ thầm cầu nguyện một lần, ta hy vọng Điền Thất biến thành nữ nhân.
Ta hy vọng Điền Thất biến thành nữ nhân.
kh ngại phiền phức mà lặp lặp lại nguyện vọng này, cho đến khi Như Ý mệt mỏi muốn ngủ, Điền Thất cũng buồn ngủ đến ngáp dài.
Lúc Kỷ Hành ôm hai xuống nóc nhà, còn đang cố chấp phương đ, chờ đợi băng xẹt qua. thầm nghĩ trong lòng, ta hy vọng biết bao nhiêu vị tiểu quái đản của ta là nữ nhân. nghĩ đến mức n.g.ự.c càng đau nhói.
nh, sẽ phát hiện, hiệu quả của ngôi băng này thần kỳ đến nhường nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.