Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nhật Ký Thăng Chức Của Điền Thất

Chương 70:

Chương trước Chương sau

Tám năm về trước.

Đêm kh trăng kh gió.

Ngày tuyết rơi một trận lớn, vừa mới ngưng. Toàn bộ thế gian tựa như ngọc dương chi bị nghiền nát vụn, bao phủ một tầng tuyết trắng dày đặc, lạnh lẽo thấu xương.

Nơi đây phía trước kh thôn, phía sau chẳng xóm, một mảnh tuyết trắng phóng tầm mắt chẳng th bờ bến, một tòa kiến trúc.

Đây là một ngôi miếu hoang, cũng kh biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, tường viện đá x đã sớm mục nát đổ vỡ, nơi góc cửa sổ ứ đọng bụi trần giăng mắc mạng nhện, run rẩy trong gió đ tàn. qua cửa sổ, thể th ánh lửa leo lét chớp động trong miếu.

Kèm với ánh lửa lay động, trong miếu truyền ra một tiếng thở thật dài, âm th tựa hồ còn thê lương gấp m phần so với đêm tuyết vùng Tây Bắc này.

Tiếp đó, một nữ tử khuyên nhủ: “Lão gia, núi x còn đó, lo gì chẳng củi đun.”

Nam tử đáp: “Ta sợ rằng ngay cả núi x cũng chẳng giữ được. Nghĩ đến cuộc đời Quý Th Vân ta tận trung báo quốc, nay lại vì lũ gian thần hãm hại mà lưu lạc đến chốn này. Tuy rằng bị phán lưu đày nhưng với tâm địa của Trần Vô Dung, chưa chắc đã chịu bu tha ta, nói kh chừng sẽ phái tới đoạt mạng bất cứ lúc nào. Ta kh sợ chết, chỉ sợ liên lụy đến gia quyến.”

“Lão gia nghĩ thoáng hơn đôi chút. Tuy Trần Vô Dung vô pháp vô thiên thật đ, nhưng lão gia là quan lại dưới trướng Thái tử, chắc chẳng dám cả gan làm loạn đến mức thật sự l mạng của . Bây giờ chúng ta lưu đày tới Liêu Đ, qua vài năm được đại xá mà trở về kinh, đến lúc đó tình cảnh ắt hẳn chẳng đến nỗi tệ như bây giờ. Hiện tại triều chính hắc ám, gian nịnh nắm quyền, trung thần chịu oan khiên, kinh thành đã thành nơi thị phi, lần này lưu đày chưa hẳn kh nhân họa đắc phúc.”

“Những lời nàng nói ta đều hiểu, chỉ là nàng cùng ta, khiến cho nàng chịu ủy khuất.”

“Lão gia cớ gì nói vậy, là thê tử của , lẽ nào lại chẳng cùng đồng cam cộng khổ?”

Nam nhân lại than ngắn thở dài, nói: “Ta và Tôn Tòng Thụy quen nhau hai mươi m năm, kh nghĩ đến, lần này vì bảo toàn mà ám hại ta như thế, quả khiến lòng lạnh lẽo.”

Nữ tử tiện đà khuyên nhủ trấn an: “Đó chính là cái gọi là biết biết mặt kh biết lòng. Vả lại, Tôn Tòng Thụy đã là bạn chí thân của , chuyện này chưa chắc thật sự do gây ra, lẽ là khác trước mặt Trần Vô Dung gièm pha lão gia chăng?”

“Những lời ta chỉ từng nói với một Tôn Tòng Thụy. Sau đó, Trần Vô Dung lại lặp lại trước mặt ta kh sai một chữ, vậy đủ th rõ kh kẻ nào khác. Sau khi ta và nàng thân hãm ngục tù, ngay cả Thái tử, bị Trần Vô Dung đề phòng nghiêm ngặt, cũng còn trăm phương ngàn kế đến gặp ta một lần. Thì cớ gì Tôn Tòng Thụy lại chẳng đến gặp ta một mặt chứ?”

Hai nói xong, ai n lại thở dài sườn sượt.

Quý Th Vân về phương nam xa xăm, lạy dài cất lời: “Ân tri ngộ của Thái tử ện hạ, ta cũng chẳng hay còn cơ hội hồi báo hay chăng.”

Bỗng chốc, một th âm nam nhân đột ngột vang lên ngắt lời bọn họ: “Ồn ào gì thế!… Tiết trời quỷ quái, lạnh đến thấu xương!”

Đôi nam nữ lập tức im bặt, trong miếu tức khắc an tĩnh trở lại. Một lát sau, lại tiếng nữ tử nhỏ nhẹ, ôn nhu truyền đến. Giọng nói trong trẻo mềm mại, tựa ca hát, tựa ngâm nga, như một dòng suối nhỏ đang lẳng lặng chảy xuôi, ềm tĩnh an nhiên, dẫn lối lòng vào cõi mộng.

Nàng đây là đang dỗ hài tử vào giấc ngủ.

Song tiểu cô nương dựa vào lòng nàng lại trừng đôi mắt to tròn, kh chút buồn ngủ.

Lúc này, bọn họ đang vây qu đống lửa, ánh lửa rọi lên vách tường lở lói, trên tường đôi ba nét chữ viết, sớm đã mơ hồ kh rõ, nét bút hào phóng quái dị. Dưới ánh lửa u ám, chữ ngoằn ngoèo như gà bới.

Tượng Phật trong chính sảnh do bùn nặn thành, một cánh tay đã rơi rụng, da mặt bong tróc từng mảng từng mảng, tr qua cực kỳ n ác. Chẳng giống Phật Đà chút nào, mà càng tựa như Diêm La.

Tiểu cô nương khẽ rùng một cái.

Chẳng vì kinh hãi, mà bởi cái rét cắt da cắt thịt.

Bốn vách tường của ngôi miếu này gió lùa tứ bề, dẫu cho bọn họ đã đốt lửa, hơi ấm cũng chẳng m chốc bị gió lạnh thổi tan tác. Trên tiểu cô nương chỉ mặc hai lớp áo, ngoài chiếc áo lót mỏng dính chỉ khoác mỗi tấm áo tù nhân đơn bạc. Trước đó, vốn bằng hữu cũ của phụ thân đưa tới quần áo mùa đ, đáng tiếc đã sớm bị bọn c sai trước mắt tịch thu.

C sai tổng cộng bốn tên, bọn chúng mặc áo b thật dày, chân tay co ro, túm tụm vào nhau, liên tục nguyền rủa thời tiết đáng chết, tiện thể nguyền rủa luôn cái c việc c.h.ế.t tiệt này.

Giữa mùa đ áp giải tội nhân ra biên ải, gặp gió to tuyết lớn kh thể tiếp tục hành trình, lại chẳng tìm được trạm dịch nào, đành trú ngụ trong ngôi miếu hoang tàn này chịu đựng giày vò. Chẳng việc sai nha nào lại xui xẻo hơn thế.

Bọn chúng tổng cộng cần áp giải bốn : một đôi phu thê kèm theo một đôi nam nữ. Nữ hài chừng mười một mười hai tuổi, nam hài nhỏ hơn hai ba tuổi. Hai đứa trẻ cùng cha mẹ chịu tội, một đường tới mặt mày đều tiều tụy, má hóp sâu, khiến đôi mắt tr càng thêm to lớn bất thường.

Lúc này, đứa nam hài nhà họ đang được phụ thân ôm ấp nhưng cũng bị lạnh đến run lẩy bẩy, khó lòng chợp mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ky-thang-chuc-cua-dien-that/chuong-70.html.]

Bọn c sai vì quá đỗi buồn chán, lại giở mắt đánh giá đám tội nhân một lượt. Nữ nhân là một mỹ nhân đã qua thời xuân sắc, nhưng dung nhan vẫn còn đôi phần kiều diễm. Nữ hài trong lòng nàng ta tuy dung nhan lấm lem bụi bặm, song ngũ quan lại tinh xảo, đoan trang tú lệ. Bọn c sai xoa xoa cằm, khẽ trao đổi ánh mắt, liền thấu hiểu ý tứ của đối phương, nhau cười sâm sụm.

Nơi hoang sơn dã lĩnh, đối phương lại là tội nhân, đùa giỡn đôi chút chắc cũng chẳng ai hay biết.

Chỉ là bọn chúng bất đồng ý kiến về việc nên ra tay trắng trợn hay kín đáo trước. Cuối cùng, vì trên nữ hài kh mang g xiềng, bọn chúng nhất trí ra tay với tiểu cô nương trước.

M đạo ánh mắt cùng lúc đổ dồn lên thân hình nhỏ bé đang run rẩy của nàng.

Tiểu cô nương tuy kh hiểu rõ ý đồ của bọn chúng, song ánh mắt như vậy vẫn khiến nàng vô cùng khó chịu, thậm chí cảm th buồn nôn.

Hai tên c sai tiến tới, kéo giật nữ hài ra khỏi vòng tay của mẫu thân, lôi xềnh xệch nàng tới một góc khuất. Hai tên còn lại thì khống chế những còn lại, kh cho phép họ cựa quậy.

Trong miếu tức khắc tràn ngập tiếng rống giận của nam nhân, tiếng cầu khẩn thảm thiết của nữ nhân, tiếng thét thất th kinh hoàng của nữ hài, tiếng khóc nức nở kh biết làm của nam hài, cùng với lời lẽ dơ bẩn, xấu xa của đám c sai đang hưng phấn tột độ.

Nữ hài gắt gao giữ l xiêm y, song tấm áo tù vẫn bị lột ra. Một tên đưa tay luồn vào trong áo, mới vừa chạm tới bờ eo non mềm của nàng, liền hưng phấn khẽ kêu một tiếng. Một kẻ khác dùng một tay khống chế nữ hài kh cho nàng giãy giụa, tay kia thì kéo tuột áo lót. Y phục còn chưa cởi xong, đã khẩn cấp vội vã luồn tới sau gáy nàng, hôn loạn xạ.

Nàng khóc đến mức tâm can như vỡ nát.

Ngay vào lúc này, “Oành” một tiếng, cánh cửa gỗ sơ sài bất thình lình bị đá văng ra. M cái bóng nhảy bổ vào trong, vừa th được những kẻ đang đứng trước tượng Phật liền giơ đao c.h.é.m xuống.

Trong miếu tức khắc hỗn loạn tột độ.

Bàn tay dơ bẩn trên nàng chợt khựng lại. Nữ hài từ sự sợ hãi tột cùng dần hoàn hồn, lập tức th được phụ thân mang g xiềng đang từ nơi kh xa lao về phía .

Song chưa kịp chạy được m bước, đã bị tên áo đen phía sau vung đao c.h.é.m đổ.

Mẫu thân đã nằm gục trong vũng máu.

Đám c sai chạy tháo thân, kh chút sức lực chống cự.

Đệ đệ vừa khóc vừa chạy loạn. lẽ do thân hình nhỏ n nên nó tương đối linh hoạt, một tên áo đen c.h.é.m nó hai nhát vậy mà kh trúng. Lúc này, một tên áo đen khác đã chạy tới tạo thành vòng vây.

Đứa nam hài tự biết khó thoát, trước khi lìa đời chỉ kịp thốt lên câu nói cuối cùng: “Tỷ tỷ, mau chạy !”

Cuối cùng, nữ hài bỗng chốc bừng tỉnh. Nàng muốn chạy trốn. Nhưng biết chạy đâu giữa chốn này?

Lúc này, nàng th đám áo đen kia sắp kết liễu những còn lại, hướng về phía nàng truy đuổi. Nữ hài kh kịp suy nghĩ thêm, vọt tới trước cửa sổ gần đó, nh chóng nhảy ra ngoài. May mắn cửa sổ kh quá cao, việc thoát thân cũng chẳng m khó khăn.

Ngay sau đó, tiểu cô nương dốc sức chạy như bay trong trời tuyết giá.

Song một tiểu cô nương yếu ớt làm thể thoát khỏi sự truy sát của một đám sát thủ tàn độc? Nàng chẳng m chốc đã bị đuổi kịp.

Nàng cho rằng chắc c sẽ bỏ mạng, nhưng trong khoảnh khắc , dưới chân nàng bỗng chốc hẫng hụt, ngay sau đó, thân thể nàng liền lao thẳng xuống sườn dốc, thuận theo thế dốc mà lăn tròn. Chưa kịp lăn tới đáy, một khối tuyết lớn từ trên cao sụp đổ, trượt xuống vùi lấp cả thân hình nàng.

Đám hắc y nhân men theo sườn dốc xuống, toan đào xới để tìm kiếm nàng, thỉnh thoảng còn thẳng tay đ.â.m mạnh một nhát kiếm vào lòng tuyết. Khi đang miệt mài tìm kiếm, từ phương xa bỗng truyền đến một tín hiệu khẩn cấp, đám liền vội vã tháo chạy trở về ngôi miếu hoang.

Khi nàng gian nan t khỏi lớp tuyết dày, đám hắc y nhân đã chẳng còn bận tâm đến nơi này nữa. Nàng ngồi phịch xuống mặt tuyết, thân thể lạnh lẽo như thể vừa rơi vào hầm băng, nhưng một thứ còn lạnh lẽo hơn cả màn đêm đ tăm tối này, chính là nội tâm nàng.

Chết, tất cả đều bỏ mạng! Phụ thân, mẫu thân, cùng đệ đệ của nàng, tất thảy đều đã ra . Ngay trước mắt nàng!

Khung cảnh thê lương đến nhường , cả đời này, nàng vĩnh viễn kh thể nào quên.

Nàng ngồi trên nền tuyết lạnh ng, hai tay ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, vùi mặt vào giữa hai đùi, cất tiếng khóc nức nở đầy thống khổ.

Một gã thợ săn ngang qua vùng đất này, chợt tr th một tiểu cô nương vận y phục trắng muốt, đang ngồi khóc trên sườn dốc. chút cảnh giác, toan bỏ , song bước được vài bước lại nghe tiếng khóc bi thương vẳng lại, quả thực kh đành lòng. Bèn quay trở lại, đứng từ xa nàng, cất tiếng hỏi: “Ngươi… chăng là ma quỷ?”

Tiểu cô nương nức nở, khẽ lắc đầu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...