Nhật Ký Thăng Chức Của Điền Thất
Chương 79:
Lúc Điền Thất rời khỏi Dưỡng Tâm ện, đôi chân nàng vẫn còn run rẩy, bước khó nhọc. Ánh nắng ban mai rải khắp sân ện, sưởi ấm toàn thân nàng, khiến nàng cảm th ấm áp lạ thường. Kỷ Hành vẫn còn ở lại Dưỡng Tâm ện, hai sợ bị phát hiện, nên kh cùng nhau ra.
Vừa bước ra khỏi Dưỡng Tâm ện, Điền Thất tr th hai , một lớn một nhỏ, tựa như cặp tiên đồng đang tiến lại gần. lớn dung mạo sáng ngời như ánh trăng rằm, vận một thân áo choàng trắng thêu vân mây x nhạt hình cát tường; còn nhỏ kia thì dung nhan như khắc từ ngọc ngà, tinh xảo tuyệt luân, khoác một thân áo đỏ thêu hoa văn chữ “phúc” bằng kim tuyến, cổ áo và cổ tay đều là l nhung trắng muốt, kh rõ là l thỏ hay hồ ly. Hình dạng của đứa bé này vô cùng đáng yêu, tựa như tiểu tài đồng trong tr chúc Tết, chẳng Như Ý thì còn ai vào đây nữa.
đang ôm Như Ý chính là Kỷ Chinh. vốn ở Từ Ninh cung, Như Ý muốn tới Dưỡng Tâm ện tìm phụ hoàng, Kỷ Chinh liền cáo lui, dẫn Như Ý cùng nhau tới, l cớ là thăm hỏi hoàng .
Kỳ thực, mục đích của hai này kh là Kỷ Hành.
Ban đầu Như Ý còn ngoan ngoãn để Kỷ Chinh ôm, chờ đến khi th được Điền Thất thì nó mừng rỡ khôn xiết, đưa hai tay ra làm nũng với Điền Thất: “Điền Thất, ôm ta!”
Lúc này Điền Thất thân thể mềm nhũn, toàn thân rã rời, kh dám ôm nó, mà chỉ mỉm cười hai : “Vương gia và ện hạ tìm Hoàng thượng chăng? Hoàng thượng hiện đang ở Dưỡng Tâm ện.”
Như Ý kh chịu thua, tiếp tục giang hai cánh tay ra, thân thể cũng ngả về phía trước, nũng nịu: “Điền Thất, ôm ta !”
Điền Thất đành lắc đầu, kh dám đón l.
Kỷ Chinh Điền Thất, lòng d lên chút nghi hoặc. Đôi mắt Điền Thất đỏ hoe, tựa như vừa khóc qua, chẳng lẽ nàng chịu ủy khuất gì chăng? chút đau lòng, muốn hỏi Điền Thất một câu, nhưng tai mắt chung qu quá nhiều, kh thể cất lời. Bởi vậy chỉ cười nói: “Thánh thể của Hoàng dạo này vẫn an khang chứ?”
“Bẩm Vương gia, Long thể của Hoàng thượng vô cùng khỏe mạnh, còn thường xuyên nhắc tới Vương gia.”
Nàng nói chuyện mang theo tiếng mũi, trong giọng nói thoáng chút khàn khàn, Kỷ Chinh càng thêm chắc c nàng đã khóc. Tâm trí kh còn tập trung để nói chuyện với nàng đôi ba câu, Điền Thất cũng chỉ miễn cưỡng ứng phó, chờ đợi hai bọn họ rời để nàng thể cáo lui. Nhưng Kỷ Chinh kh chịu bu tha nàng, dẫu chỉ là nghe nàng nói vài câu cho qua chuyện, cũng cam lòng.
Như Ý cứ giang hai tay ra, ủy khuất Điền Thất, kh nói một lời.
Điền Thất chịu kh nổi nhất chính là cái bộ dạng đáng thương của nó, vì vậy đành đón nó vào lòng, định ôm một lát để dỗ dành. Trước kia chưa từng th Như Ý nặng bao nhiêu, nhưng giờ đây Điền Thất cảm th trong lòng đang ôm một khối thịt nặng trịch, nàng ôm nó đứng yên tại chỗ, kh dám bước .
Bàn tay nhỏ bé mũm mĩm của Như Ý sờ lên mặt nàng, lạ lùng hỏi: “Điền Thất, ngươi khóc đ à?”
Ngay cả Như Ý cũng ra. Kỷ Chinh siết chặt nắm tay, tuy thân phận của Điền Thất kh cao, nhưng với tư cách ngự tiền thái giám, kẻ thể ức h.i.ế.p nàng thật sự kh nhiều. Kẻ đáng ngờ nhất, ngoài Kỷ Hành, còn ai? Nhưng Hoàng hình như cũng thứ mơ tưởng kia đối với Điền Thất… Kỷ Chinh nhíu mày, trong lòng đột nhiên xuất hiện một phán đoán chẳng m tốt lành. chỉ mong Điền Thất chỉ là bị Hoàng răn dạy một trận mà thôi.
Điền Thất vừa định đặt Như Ý xuống thì hoảng hốt nhận ra xung qu nhao nhao hành lễ, miệng hô “Vạn tuế”, liền biết Hoàng thượng đã tới. Nàng kh ngờ lại xuất hiện nh đến vậy, vội vàng đặt Như Ý xuống để xoay hành lễ, nào ngờ h chưa kịp khom thì bắp chân nàng đau nhói, liền nghiêng ngã nhào sang một bên.
Kỷ Chinh cách nàng gần, vội vàng vươn tay đỡ l, kh ngờ động tác của Kỷ Hành lại nh hơn nhiều, chỉ hai ba bước đã tới gần, vươn tay đỡ Điền Thất đứng vững. Th Như Ý trong lòng Điền Thất sắp tuột tay mà bay ra ngoài, Kỷ Hành lại vươn tay còn lại, nhấc bổng Như Ý lên. Một chuỗi động tác này của nh đến mức khác kh kịp phản ứng. Khi định thần lại , chỉ th bờ vai của Điền c c đã được Hoàng thượng ôm l, cả gần như chui hẳn vào lòng ngài. Đãi ngộ của tiểu ện hạ lại kh được tốt như vậy, nó đang bị Hoàng thượng túm l lưng áo mà xách lơ lửng trong kh trung. Cánh tay Hoàng thượng vươn thẳng ra ngoài, tựa như đang xách một miếng giẻ lau bị ta chán ghét, sẵn sàng ném thật xa.
Như Ý đột nhiên bị treo lơ lửng, bồn chồn quẫy đạp chân tay, hệt như một chú rùa nhỏ bị lật ngửa thân. Thằng bé cố hết sức ngửa đầu phụ hoàng, nhưng phụ hoàng dường như chẳng màng đoái hoài đến nó, mà lại đang chăm chú dõi theo… Hoàng thúc? Cổ Như Ý lại ngoảnh về phía Kỷ Chinh, xoay gần nửa vòng, ánh mắt mới chạm đến đích. Nó th Hoàng thúc cũng đang đăm đắm một , là… À, thì ra là Điền Thất?
Thế là Như Ý lại thở dốc hổn hển ngoảnh cổ trở về…
Điền Thất lại kh đoái hoài đến nó, Như Ý vô cùng thất vọng. Nhưng nó chợt dâng lên nỗi lo lắng, vì sắc mặt Điền Thất trắng bệch như tờ, tựa hồ đang run sợ khôn nguôi.
Điền Thất đương nhiên là sợ hãi, nàng khiếp vía tột độ! Cứ thế mà chui vào vòng tay Hoàng thượng, đó là mạo phạm Thánh thể. Hơn nữa nàng cùng đã từng khúc mắc riêng, nay càng cần giữ khoảng cách chốn đ . Hành động lúc này thật quá đỗi thân mật, một là thiên tử, một là tiểu thái giám… E rằng thiên hạ khó lòng dung thứ!
Nàng vội vàng quỳ sụp xuống: “Nô tài tội đáng vạn tử!” Ừm, ta kh dám tỏ rõ tội d chi tiết, e rằng càng nói càng lộ rõ chân tướng…
Kỷ Hành rụt ánh mắt lại, dõi kẻ đang quỳ dưới chân, trầm giọng nói: “Ngươi hãy tự lĩnh phạt.”
“Tuân chỉ.”
“Biết tìm ai lĩnh phạt kh?” lại hỏi.
“Ta… đã rõ.” Giọng nàng khẽ run lên, sắc mặt tái nhợt lại ửng hồng nhàn nhạt.
Kỷ Hành hài lòng gật đầu lia lịa. tung Như Ý đang nằm trong tay lên kh trung, cứ như thể chẳng đang ném con ruột của . Như Ý bay vút lại hạ xuống, chẳng hề sợ hãi mà còn nảy ý cười đùa. Kỷ Hành lại vươn tay đón l Như Ý, nhấc hai chân thằng bé, để nó ngồi lên vai . xoay rời bước.
Như Ý bám vào bờ vai phụ hoàng, chẳng quên vẫy tay về phía Điền Thất: “Điền Thất, nhớ đến tìm ta nô đùa đ nhé.”
Kỷ Chinh vẫn còn đứng sững tại chỗ, đăm đắm chòng chọc Điền Thất, hai mắt đỏ bừng. Quả nhiên, ều lo sợ nhất đã trở thành hiện thực, Hoàng thượng lại đem Điền Thất…
Ta kh tiếp nhận nổi, chẳng muốn tin, song sự thật rành rành trước mắt, ta kh thể kh tin. Phản ứng bản năng của con thường là chân thật nhất, ngay khoảnh khắc nguy cấp vừa , Hoàng thượng lại vội ôm chặt Điền Thất vào lòng. Riêng đôi mắt ửng hồng của Điền Thất sẽ chẳng khiến ai ngạc nhiên, nhưng khi đứng cạnh Hoàng thượng, nàng cứ như đóa hoa vừa trải qua phong sương xô đẩy. Kỷ Chinh chỉ cảm th trái tim ta như bị một lưỡi d.a.o bén nhọn xẻ từng nhát từng nhát. Ta chật vật khép hờ mí mắt, ánh mắt ta rơi xuống ống quần lấp ló ngoài áo choàng của Điền Thất, trên đó dính một vệt ẩm ướt. Ngoài áo choàng còn khô ráo, nhưng quần bên trong đã ướt sũng, hiển nhiên kh do nước trà b.ắ.n lên. Lại còn, chiếc áo choàng nhăn nhúm cả lại…
Kỷ Chinh đau đớn nhắm nghiền mắt. Ta kh thể thêm, kh thể nghĩ thêm nữa…
Kỷ Hành vốn đã khá xa, bỗng nhiên quay đầu lại, hướng về Kỷ Chinh cất tiếng hỏi: “A Chinh, ngươi kh định rời ư?”
“Hoàng nói quá .” Kỷ Chinh mở mắt, ềm tĩnh đáp lời. Ta vừa nói, vừa lùi dần về phía sau, ánh mắt ta vẫn như cũ dõi theo Điền Thất, tựa hồ bị nàng thu hút, kh dứt ra được.
Kỷ Hành dừng bước, đợi đến khi Kỷ Chinh đến bên cạnh, mới tiếp tục cất bước, vừa vừa cùng Kỷ Chinh trò chuyện. Kỷ Chinh cúi đầu đáp lời, chưa hề tỏ ra bất kỳ dị thường nào, nhưng Kỷ Hành lại cảm th dường như nghe th tiếng nghiến răng ken két từ kẻ kia. Hai đến cổng Nguyệt Hoa, Kỷ Hành thịnh tình mời Kỷ Chinh dùng bữa trưa, Kỷ Chinh hơi chắp tay đáp lại: “Hoàng ban cơm, thần đệ vốn kh dám chối từ. Chỉ là hôm nay thần đệ thân thể bất an, ăn uống kh được, e rằng sẽ ảnh hưởng hưng trí của Hoàng . Lúc này thần đệ xin phép cáo từ.” Nói đoạn, cũng chẳng đợi Kỷ Hành lên tiếng, đã tự ý cáo lui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ky-thang-chuc-cua-dien-that/chuong-79.html.]
Đây là ngang nhiên bất tuân thánh chỉ, coi thường hoàng uy. Kỷ Hành lại kh truy cứu, kẻ tg cuộc càng thích tỏ ra rộng lượng. Chẳng qua, việc khiến tình địch tháo chạy, niềm khoan khoái trong lòng đâu cần nói thành lời. Như Ý lại bị tung lên, lần này đón l, liền trực tiếp vác lên vai. Kỷ Hành cứ thế vác con trai, cất bước chạy như bay về Càn Th cung. Thịnh An Hoài đang ở Càn Th cung chuẩn bị ngự thiện cho Hoàng thượng, ngẩng đầu tr th Hoàng thượng vác một vật thể kh rõ vội vã chạy đến, khiến lão bị dọa đến mức suýt va vào khung cửa.
Kỷ Chinh thất thần thất phách trở lại vương phủ, quả nhiên ứng với lời ta đã nói, ăn uống chẳng thiết tha. Quản gia phần lo lắng cho Vương gia, muốn khuyên dùng chút ít, Kỷ Chinh lại khoát tay ngăn lại: “Mau gọi Vệ Tử Minh đến đây cho ta.”
Vệ Tử Minh chính là kẻ ta đã phái truy xét thân thế Điền Thất. Gần đây việc ều tra của tên này tiến triển chẳng m thuận lợi, lúc này bị Vương gia triệu kiến, cứ ngỡ sẽ bị quở mắng, ai ngờ Vương gia lại cất lời: “Thứ ta muốn tra nhất định ở Đại Lý Tự.” Ta kh tin Điền Thất thực sự vì vận chuyển cổ vật mà đến Đại Lý Tự.
Thần sắc ta vô cùng quả quyết. Ta dừng một lát, nói thêm: “Chắc c là do chúng ta tìm chưa kỹ lưỡng. Trước tiên ngươi hãy bắt đầu ều tra từ Tô Khánh Hải.”
Kỷ Chinh lại dặn dò thêm vài câu, Vệ Tử Minh liền cáo lui.
Ta đến trước bàn cơm, cầm đũa lên, ngắm thứ này, thứ kia, vẫn như cũ chẳng chút khẩu vị nào. Nhớ lại một màn vừa , ta trong lòng tức giận, cánh tay ta dùng lực vung ra, kh ít chén đũa khay mâm trước mặt lập tức bị quét văng xuống đất, đổ vỡ tan tành thành một mớ hỗn độn.
M tiểu nha hoàn hầu cơm bị dọa sợ hãi, vội vàng quỳ rạp xuống, đồng th khẩn khoản: “Vương gia bớt giận.”
Kỷ Chinh ngồi trên ghế, ánh mắt đảo qua những đang quỳ bên dưới, cuối cùng dừng lại ở một trong số đó: “Ngươi, lại đây.”
Tiểu nha hoàn bị chỉ tên lập tức đứng dậy, kinh hồn táng đảm bước tới gần Vương gia. Nàng ngỡ rằng Vương gia sẽ giáng tội , nào ngờ lại dẫn nàng vào phòng ngủ, đoạn đẩy mạnh nàng xuống giường.
“Vương gia!” Tiểu nha hoàn giật kêu lên.
Kỷ Chinh kh chút bận tâm, đè nàng xuống mà xé toang xiêm y. Tiểu nha hoàn tuổi chừng mười sáu mười bảy, tuy đã phần nào th hiểu những chuyện lớn, song lúc này bị Vương gia đối xử như vậy, trong lòng tuy chút sợ hãi nhưng cũng kh hề kháng cự. Kỷ Chinh giữ chặt vòng eo mảnh khảnh của nàng, vùi đầu hôn lên cổ nàng một hồi, sau đó ngẩng đầu lên, ánh mắt si mê gương mặt nàng: “A Thất.” khẽ gọi.
Tiểu nha hoàn nhất thời tủi thân: “Vương gia, nô tỳ kh A Thất.”
Đúng vậy, ngươi kh A Thất. Trên đời này chỉ duy nhất một A Thất.
Kh một ai thể sánh bằng A Thất.
Kỷ Chinh ngồi dậy, thở một hơi thật dài, vẻ dục vọng trên gương mặt vơi ít nhiều: “Ra ngoài.”
Tiểu nha hoàn sững sờ .
“Đi ra ngoài.” lặp lại lần nữa, th nàng vẫn chần chừ chưa động, tức giận quát: “Cút!”
Tiểu nha hoàn vội vàng mặc lại y phục, che mặt khóc nức nở chạy vội ra ngoài.
Kỷ Chinh lại nằm xuống giường, gối đầu lên hai cánh tay. Trước mắt lại hiện lên đôi mắt ướt át, gương mặt tựa cánh hoa đào của Điền Thất. đột nhiên nhếch môi cười, ý cười đầy vẻ lạnh lẽo.
“Dù cho ta kh là nam nhân đầu tiên của nàng, ta cũng nguyện làm nam nhân cuối cùng của nàng.” thì thầm lẩm bẩm.
Xa xôi tận trong Hoàng cung, Điền Thất liên tiếp hắt xì hai cái. Tục ngữ câu: “Một nhớ hai mắng ba nói tới.” Điền Thất xoa xoa mũi, thầm nghĩ, ắt hẳn kẻ đang mắng thầm nàng. Nếu để nàng biết được, nàng nhất định sẽ mắng trả lại cho bõ ghét.
Như Ý ngồi trong lòng Điền Thất, ngửa đầu nàng, vẫn còn nhớ chuyện buổi trưa Điền Thất đã khóc: “Điền Thất, vì ngươi lại khóc vậy?”
Điền Thất kh biết nên trả lời ra . Nàng nhẹ nhàng đẩy bờ vai của Như Ý một chút, chỉ tay về nơi kh xa nói: “Xem kìa, tới !”
Nơi đó dựng một cái rổ mây lớn, phía dưới rổ rải m hạt gạo. Hai định dùng phương pháp này để bắt m con chim sẻ chơi. Điền Thất còn chưa kịp kéo sợi dây thừng trong tay, Như Ý đã th phía dưới rổ một con chim sẻ, lập tức từ trong lòng Điền Thất nhảy xuống chạy tới bắt. Chim sẻ tất nhiên sẽ kh chờ đợi nó tới tóm, mà vội vàng bay .
Điền Thất vừa cười ha hả đuổi theo Như Ý, vừa bảo vệ nó, sợ nó bị ngã.
Kh ít cung nữ thái giám hầu hạ Như Ý kho tay áo đứng nơi kh xa xem náo nhiệt. Điền c c là hầu cận ngự tiền, cho nên kh tồn tại uy h.i.ế.p cướp c với các nàng, bởi vậy các nàng cũng vui lòng thảnh thơi.
Hai cung nữ tựa vào trước một hòn giả sơn thì thầm to nhỏ với nhau.
“Chao ôi, ngươi kh th hôm nay Điền c c kỳ quái ?” Cung nữ Giáp.
“Kỳ quái ở ểm nào?” Cung nữ Ất hỏi lại.
“Chính là…” Suy nghĩ của cung nữ Giáp chút thô tục, kh tiện nói thẳng ra miệng, thế là kề sát tai cung nữ Ất, lén lút thì thầm.
Cung nữ Ất nghe xong, sắc mặt nhất thời đỏ bừng như quả cà chua, khẽ đẩy nàng kia một phen: “Cái con nhóc c.h.ế.t tiệt miệng kh cửa nhà ngươi, cả đầu óc đều toàn là chuyện hạ lưu gì đâu kh! Bản thân xấu xa cũng thôi, còn dám nói cho ta nghe, chẳng biết xấu hổ hay !”
Cung nữ Giáp lại vô cùng bình thản: “Ta nói là sự thật mà. Hôm nay Điền c c dáng vẻ giống m phi tần thừa ân thị tẩm lắm nha. Ngươi lại Hoàng thượng đối với thế nào, chẳng lẽ kh th kỳ quái ? Xưa nay cũng kh kh Hoàng đế chuyên thích đùa bỡn thái giám, ngươi nói đúng hay kh?”
“Ngươi mau câm miệng .” Cung nữ Ất qu hai bên một chút: “Loại lời này mà truyền ra ngoài, ngươi còn muốn giữ mạng sống nữa hay kh đó!”
Cung nữ Giáp cũng biết chính đã lỡ lời, vội vàng ngừng miệng.
Nơi kh xa, tiếng cười đùa của Điền c c và tiểu ện hạ lại truyền tới, che giấu tiếng bước chân khe khẽ phía sau hòn núi giả.
Chưa có bình luận nào cho chương này.