Nhật Ký Thăng Chức Của Điền Thất
Chương 96:
Lúc Quý Chiêu đến trước Từ Ninh cung, liền th Hoàng thượng và Ninh vương đã động thủ đến mức khó lòng nhận ra, chung qu đều im thin thít như hến, chỉ Như Ý đang vỗ tay la to cổ vũ. Nàng giật hết cả , trước mặt nhiều như vậy, nàng cũng kh tiện tiến lên ngăn cản.
Nhưng mà đang yên đang lành, lại đánh nhau chứ? Quý Chiêu cảm th kỳ quái. Hôm nay nàng tới Từ Ninh cung là vì Thái hậu truyền triệu, nói rằng chuyện muốn thương nghị với nàng. Quý Chiêu kh rõ Thái hậu chuyện gì muốn “thương nghị” cùng nàng.
Như Ý th Quý Chiêu, nó hướng nàng vẫy vẫy tay: “Điền Thất!”
Quý Chiêu tới đón Như Ý vào tay, đôi mắt của nhóc hồng hồng, trên hàng mi còn vương vài giọt lệ chưa kịp lau khô, qua liền biết là vừa khóc xong. Nàng khẽ nhíu mày, hỏi Như Ý: “Điện hạ đã xảy ra chuyện gì?”
Nàng vừa hỏi như thế, khuôn mặt Như Ý lập tức sụp đổ xuống, tủi thân ôm chặt l cổ Điền Thất, vùi đầu trên vai nàng, trầm mặc kh nói lời nào.
Quý Chiêu càng thêm đau lòng.
Lúc này, Thịnh An Hoài tới, khó xử Quý Chiêu: “Điền… Quý cô nương, vậy thì nàng… thể khuyên nhủ bọn họ chăng?”
Quý Chiêu đành khẽ cất tiếng: “Hai vị đừng động thủ nữa.”
Hai đệ quả nhiên dừng lại, quay đầu về phía Quý Chiêu.
Quý Chiêu bị ánh mắt của hai chăm chú, nhất thời cảm th kh được tự nhiên. Nàng ôm Như Ý qua: “Dân nữ tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Vương gia.”
Hai bọn họ giống như đã thương lượng trước, kh nói chuyện.
Quý Chiêu th Kỷ Chinh, quả thực chút kinh hỉ: “Vương gia ngài đã trở về ? Chuyện c việc thuận lợi chăng?”
“Thuận lợi, vô cùng thuận lợi.” Kỷ Chinh cười ấm áp như gió xuân, chẳng qua là trên mặt sưng một cục, nên nụ cười này thế nào cũng th kh hài hòa: “A Thất, thật lâu kh gặp, nhớ bản vương chăng?”
“Nhớ chứ -” Quý Chiêu vừa định khách khí một câu, nhưng mắt thoáng qua th sắc mặt Hoàng thượng kh được tốt lắm, thế là tiếp tục nói: “Nhớ cái gì chứ, ha ha ha…”
Như Ý ôm cổ Điền Thất, nó vươn thẳng lên, rốt cuộc xấp xỉ thể cùng phụ hoàng và hoàng thúc thẳng. Thế là nó tự cảm th bản thân cao lớn uy mãnh hơn, tràn đầy sức mạnh mà hoàng thúc của nó. Ít nhất thì lúc này Điền Thất đang ở trong lòng Như Ý nó đây, như vậy thể nói rõ vấn đề… Thôi được, nàng ở trong lòng nó cũng là giống nhau vậy.
Kỷ Hành kh chịu nổi con trai ngốc nghếch như thế - hoàn toàn xem nhẹ việc vừa chính cũng ngu ngốc đến mức nào.
B giờ, một thái giám trong Từ Ninh cung chạy ra nói: “Thái hậu nương nương mời Hoàng thượng, Ninh vương gia, Quý cô nương vào cung gặp mặt.”
Xem ra Từ Ninh cung đã biết chuyện này. Bên ngoài gây ra chuyện lớn như vậy, cho dù kh ai chạy vào cáo trạng, thì bên trong cũng thể phát hiện.
Vừa lúc, Kỷ Hành cũng muốn nói rõ ràng, đỡ để kẻ ý đồ lợi dụng chuyện này, biến đổi khó lường.
Trong Từ Ninh cung, Thái hậu trầm mặt Kỷ Hành và Kỷ Chinh. Kỷ Hành qua lại kh gì thảm hại, riêng Kỷ Chinh thì mặt mũi đã bầm tím lên. Cuối cùng ánh mắt của bà ngừng lại trên Quý Chiêu.
Quý Chiêu khép mắt, thần sắc lại trấn định.
Thái hậu trước là sai nhũ mẫu ôm Như Ý rời .
“Các ngươi đối đãi hiếu kính với ai gia như vậy ? Dám ở ngay ngưỡng cửa cung của ai gia mà dựng kịch trường, diễn trò ẩu đả hay ?”
“Khụ khụ.” Kỷ Hành chút ngại ngùng: “Mẫu hậu hiểu lầm, trẫm chỉ là cùng A Chinh luận bàn vài chiêu, xem gần đây y hoang phế võ nghệ hay kh.”
Kỷ Chinh liền vội vã gật đầu.
Chuyện này mà gây huyên náo đến tai trưởng bối e cũng chẳng hay ho gì, đâu còn là trẻ con nữa. Huống hồ, Thái hậu là mẫu thân ruột thịt của Hoàng thượng, bà tất sẽ kh nhẫn tâm quở trách con trai , lúc này hẳn là đang chờ một lối thoát hạ đài.
“Hoàng nói chí , mẫu hậu, gần đây nhi thần tập nghệ kh tinh, đôi phần thụt lùi, chỉ bị chút thương ngoài da, cũng xem như một bài học kinh nghiệm.”
Sắc mặt Thái hậu giãn ra đôi phần, ít ra hai đệ vẫn kh cãi vã trước mặt bà, xem ra cũng chưa đến mức vì sắc đẹp mà mê tâm trí. Chẳng qua, việc hai này đánh nhau chỉ vì Quý Chiêu, đủ th Quý Chiêu quả là một cái nghiệt duyên. Thái hậu thầm nghĩ, đoạn đánh giá Quý Chiêu từ trên xuống dưới. Hiện tại nàng đã đổi về nữ trang, tuy ăn mặc đỗi bình thường nhưng dung nhan xinh đẹp vẫn như ngày thường vô cùng bắt mắt. ta, một khi đã sở hữu dung mạo xuất chúng, dù khoác lên y phục thô sơ cũng khó lòng che giấu vẻ kiều diễm. Chẳng qua, tuy Quý Chiêu cực xinh đẹp nhưng kh hề vẻ diêm dúa lẳng lơ, mà từ tận cốt tủy toát lên một khí chất th khiết thoát tục. Thái hậu muốn quở mắng nàng vài câu, song lại tìm kh ra lời lẽ thích hợp để hình dung. Mỹ nhân như vậy, Thái hậu nào nỡ kh muốn đặt nàng bên cạnh con , nếu như nàng thể sinh hạ một bé gái cũng xinh đẹp đáng yêu thì thật quá tốt. Nhưng Thái hậu lại tưởng tượng đến những ý nghĩ ên rồ của Hoàng nhi, trong lòng bà lại vô cùng phiền muộn.
Quý Chiêu càng thêm hồ đồ, nàng chẳng hiểu cớ sự vì bị triệu đến Từ Ninh cung, lại mơ mơ hồ hồ chứng kiến một trận xung đột, đến giờ vẫn chẳng hay biết rốt cuộc mọi chuyện là thế nào, chỉ biết Thái hậu dường như ác cảm sâu sắc với nàng. Hiện tại, bà gần như muốn dùng ánh mắt khoét thủng vài lỗ trên thân thể nàng. Nàng biết đây hẳn là do Hoàng thượng đã tâu chuyện đó với Thái hậu, nhưng mà… Thái hậu nương nương, ều gì xin cứ phán bảo! bày ra chiêu gì, ta cũng xin tiếp hết, chỉ xin đừng trầm mặc mãi thế này…
Trong lúc Quý Chiêu đang nhiệt liệt chờ đợi, Thái hậu cất lời: “Quý Chiêu, ngươi cũng đã đến tuổi cập kê. Song, trong nhà lại thiếu vắng phụ mẫu chủ trì đại sự, quả là ều chẳng hay ho. Hiện tại ai gia vì ngươi chọn được một mối hôn nhân tốt, một là kh cô phụ tuổi xuân tươi đẹp của ngươi, hai là cũng thể an ủi hương hồn tiên phụ nơi cửu tuyền của Quý tiên sinh, ngươi th thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhat-ky-thang-chuc-cua-dien-that/chuong-96.html.]
Một mối… mối hôn nhân ư?
Quý Chiêu chút sững sờ, nàng thể từ sắc mặt của Thái hậu mà ra, bà kh thích nàng, th rõ “mối hôn nhân” này kh là cùng Hoàng thượng, cũng nghĩa là bà muốn đẩy nàng ra? Gả cho ai?
Kh cần biết là gả cho ai, nàng đều sẽ kh đồng ý. Thế là nàng quỳ sụp xuống, cất lời: “Thái hậu nương nương tứ hôn, dân nữ cảm động đến rơi lệ, nhưng hài cốt của song thân vẫn chưa biết nơi nào, e rằng nơi suối vàng khó lòng an nghỉ. Lúc này dân nữ thật sự kh thể vướng bận chuyện hôn nhân, kính mong Thái hậu nương nương th cảm.”
“Chỉ là trước tiên định ra một mối hôn sự mà thôi, đâu muốn ngươi lập tức thành thân. Phu thê Quý tiên sinh gặp kiếp nạn này, trong lòng ai gia cũng vô cùng bi thống. Nhưng mà Liêu Đ rộng lớn như vậy, nếu mười năm ngươi cũng kh tìm ra, chẳng lẽ thật sự mười năm cũng kh thành thân hay ? Chuyện này mới thật sự khiến cho phụ mẫu ngươi dưới suối vàng khó an nghỉ.”
“Ta…”
“Thôi được , đừng nói nữa.” Thái hậu vung tay áo, cắt lời nàng: “Nam lớn cưới vợ, nữ lớn gả chồng, ngươi cũng chẳng cần e thẹn. Ngươi là hậu duệ của trung thần, ai gia tất nhiên sẽ kh bạc đãi ngươi. nam kia, vô luận là gia thế hay nhân phẩm, đều xứng với ngươi… Ngươi th Ninh Vương thế nào?”
“Hả?” Quý Chiêu chút trợn tròn mắt, quay đầu thoáng qua Kỷ Chinh. Mặt còn sưng t kia mà, th nàng , khe khẽ mỉm cười, khóe miệng khẽ động chạm đến vết thương, đau đến mức nhe cả răng.
Quý Chiêu đã hiểu rõ, Thái hậu đây là muốn đẩy nàng cho Kỷ Chinh. Bà ra tay thật là rộng lượng, Kỷ Chinh vốn là mục tiêu hàng đầu của nhiều thiếu nữ chờ gả trong Kinh thành. Quý Chiêu cảm th nếu như lòng chưa từng chứa ai, thì lẽ sẽ kh cự tuyệt mối hôn sự này. Nhưng mà hiện tại, từ thể xác đến tâm hồn của nàng đều đã trót trao cho Kỷ Hành, vậy thì kh thể lại cùng Kỷ Chinh dây dưa lẫn lộn. Chỉ là xem phản ứng vừa của Kỷ Chinh, hình như đã biết Thái hậu muốn làm như vậy? Đã vậy cũng kh ngăn trở ư? chút loạn a…
Cho dù nói nữa, Quý Chiêu đã quyết định từ chối, nhưng làm từ chối đây? Thái hậu đều nói đến như thế , nàng căn bản chẳng thể tìm ra lý do cự tuyệt thỏa đáng. chút chuyện kh thể nghĩ nhiều, càng nghĩ càng rối, kh cách nào thì chỉ đành dùng đao sắc c.h.é.m đứt sợi tơ rối ren này mà thôi. Thế là Quý Chiêu cắn răng một cái, bất chấp tất cả nói: “Bẩm Thái hậu nương nương, dân nữ cùng Hoàng thượng chung sống lâu ngày, ngưỡng mộ phong thái tuấn của , trái tim đã trót trao, kính mong Thái hậu nương nương tác thành. Dân nữ kh dám yêu cầu d phận địa vị chi xa vời, chỉ khẩn cầu Thái hậu nương nương ân chuẩn cho dân nữ được tiếp tục kề cận hầu hạ Hoàng thượng, thế là mãn nguyện lắm .”
Đây quả thật chính là lời thổ lộ trước đám đ. Kỷ Hành lập tức đắc ý khôn tả, hận kh thể mọc thêm một cái đuôi để vênh váo vẫy vẫy. Trái lại, sắc mặt Kỷ Chinh lại trở nên khó coi hơn bội phần. Điền Thất thể thích Hoàng thượng? Chắc c là bị ép buộc!
Thái hậu trong lòng trăm mối tơ vò: Quý Chiêu thích Hoàng thượng ư? Hay là Quý Chiêu ý đồ với Hoàng thượng? Nàng ta đang nhăm nhe đến ngôi vị Hoàng hậu chăng…
Thế nhưng, Quý Chiêu lại chính miệng cất lời: “Kh cầu d phận địa vị.” Đương nhiên, ở hoàng gia, nữ nhân đã được Hoàng thượng sủng ái qua vẫn d phận, nàng sở dĩ nhấn mạnh ểm này, ý của nàng là nàng làm Hoàng hậu hay kh cũng kh cả. Nàng kh bận tâm, nhưng Hoàng thượng lại , chi bằng nói là bận tâm, như vậy chẳng là giống nhau ! Huống hồ, ai thể nói đây kh là thủ đoạn mềm nắn rắn bu của nàng?
Thái hậu phát hiện bản thân lại thêm một phen bị Quý Chiêu qua mặt. Bà luyên thuyên muốn giúp ta suy xét chuyện hôn nhân đại sự, nhưng kh ngờ vị cô nương này lại mặt dày đến thế, trực tiếp nói ra ều mong muốn, khiến Thái hậu kh biết nên cự tuyệt ra . Mấu chốt là còn con trai ở một bên âm thầm thêm vào cản trở. Thế là Thái hậu chút bất đắc dĩ, bà cười nói: “Ôi chao, loại chuyện này là chuyện cả đời, còn cần bàn bạc kỹ hơn. Ngươi đứng lên trước .”
Chuyện này cứ thế đành tạm gác lại.
Chư vị ở đây ai n đều tinh th thế sự, nên nh tìm ra đề tài mới để nói chuyện, hùa theo lời Thái hậu nương nương làm ra cảnh thái bình giả tạo.
Một lát sau, Thái hậu cho Kỷ Chinh và Quý Chiêu lui, chỉ giữ Kỷ Hành lại nói chuyện.
Kỷ Hành vô cùng sốt ruột, Kỷ Chinh và Quý Chiêu cùng nhau ra ngoài, làm thể an lòng đây.
Thái hậu cứ kh cho được như ý, kéo lại chuyện trò d dài. Cản trở con trong chuyện tình duyên cũng xem như là niềm vui lớn nhất của một bậc mẫu thân.
Bên này, Quý Chiêu và Kỷ Chinh cùng ra ngoài Từ Ninh cung. Hiện tại Quý Chiêu kh nô bộc, tuy rằng chỉ là thứ dân nhưng cũng tư cách cùng Kỷ Chinh bước sóng vai. Lúc này nàng thật sự ngượng nghịu, cố ý cười khan nói: “À thì… Thái hậu nương nương quả là thú vị.” Nàng cố ý nhắc đến Thái hậu, chính là hi vọng nghe Kỷ Chinh giải thích một chút, nói một câu rốt cuộc chuyện này là thế nào.
Thế nhưng Kỷ Chinh lại hỏi nàng: “A Thất, nàng nói thật với ta, vừa những lời nàng nói ở trước mặt Thái hậu, là do bị Hoàng ép buộc đúng kh?”
“Khẽ ho, kh , ta là thật lòng nói.” Hiện tại nhớ đến vừa bản thân dũng cảm thừa nhận những lời kia, thì nàng rốt cuộc cũng cảm th đôi chút ngượng ngùng.
Kỷ Chinh đột nhiên chút phẫn nộ, lại thất vọng, kh cam lòng. Cho tới nay chỉ nghĩ Điền Thất là bị Hoàng thượng cưỡng ép, nhưng kh ngờ lại trở thành thật tâm. chút hận, lại kh biết nên hận ai, trước kia lẽ còn thể dùng lời lẽ chính nghĩa để chỉ trích Hoàng thượng cưỡng đoạt Điền Thất nhưng bây giờ, ta lại đã tình ý tương th, lại cái tư cách gì để ngăn trở chứ?
Cho dù kh cam tâm nữa, thì bọn họ cũng đã thành uyên ương xứng đôi, đã chung chăn gối, còn thì ? Tâm ý si mê này của biết trao gửi cho ai? Rõ ràng mới là đầu tiên phát hiện, là đầu tiên lòng, Kỷ Hành chẳng qua chỉ dựa vào lợi thế gần nước được trăng trước mà thôi. Nếu để cho Điền Thất cùng ta đây ngày ngày chung sống, chỉ cần ta đối xử tốt với nàng, nàng thể kh lòng ta đây?
Ý nghĩ này giống như là một khối khí tức căng trướng, kh ngừng đè nén tâm trí của Kỷ Chinh. một hồi nghiến răng nghiến lợi, một hồi lại lộ vẻ chán nản. Quý Chiêu th thật là kỳ quái, bèn chuyển sang đề tài khác mà hỏi : “Vương gia, lần này xa, thu hoạch được gì kh?”
Kỷ Chinh dừng lại, đăm đăm nàng, đáp: “, ta Liêu Đ.”
Liêu Đ đối với Quý Chiêu mà nói là một nơi nhạy cảm, nàng kh dám đáp lời.
“Nàng biết ta là vì ai kh?” hỏi.
Quý Chiêu kh dám trả lời, nàng bất an né tránh ánh mắt .
Kỷ Chinh khóe miệng khẽ giật lên đầy cay đắng, lại nói: “A Thất, ta Liêu Đ chính là vì nàng… Nàng biết ta tìm được cái gì kh? Ta vừa về đến đây liền muốn nói với nàng ngay, kh ngờ lại nghe được lời thổ lộ chân tình của nàng.”
Quý Chiêu lập tức vội vàng hỏi: “ tìm được cái gì?”
“Ta tìm được…” Kỷ Chinh đôi mắt trong veo của nàng, khẽ búng vào trán nàng một cái, cười: “Ta tìm được phương pháp để cho nàng yêu ta.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.