Nhật Ký Trả Thù Của Cô Bé Lọ Lem
Chương 5
đường về, trời bắt đầu đổ mưa. Trần Nam rút chiếc áo khoác đồng phục trong cặp , đưa cho Ngọc Hân:
– Mặc .
Ngọc Hân chiếc áo, :
– sẽ lạnh đấy.
– .
Cô cầm lấy, mặc ngay. Cô khoác lên tay, mắt xa, nơi những hạt mưa lất phất rơi mặt đường. Trần Nam bước song song bên cạnh. liếc cô.
Cô gái - im lặng, nhẫn nhịn. Cô thể , thể than, thể kể lể để thương hại. cô làm thế. Tại ?
– định hỏi ? – lên tiếng.
– Hỏi gì?
– Hỏi tại giúp . Hỏi tại đưa về.
Ngọc Hân suy nghĩ một lát.
– Nếu , . – cô đáp.
Trần Nam khá bất ngờ. Cô tò mò, cần giải thích. Cô chỉ chấp nhận thứ đến với , dù , một cách lặng lẽ.
Hoặc… cô câu trả lời.
Về đến đầu ngõ, Ngọc Hân trả áo:
– Cảm ơn .
– Để đưa .
Đừng bỏ lỡ: Bạn Giường Của Sếp, truyện cực cập nhật chương mới.
– Ở đây . – cô , mắt về phía cánh cổng khép hờ – Trong nhà… thích bạn.
Trần Nam cô. Câu nhẹ như gió, chứa đựng bao điều. kể lể, oán trách. Chỉ một câu kể chuyện.
– Ngày mai đón học.
– bộ .
– . sẽ đón.
lưng bước , để cô từ chối. Ngọc Hân ở cổng, bóng khuất dần trong màn mưa. lâu , cô mới đẩy cửa bước .
bước qua ngưỡng cửa thì giọng lạnh lẽo ông Vũ Cường vang lên từ phòng làm việc:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
– Vũ Ngọc Hân! đây!
Cô khựng , linh cảm chuyện chẳng lành. Bước phòng, cô thấy ba đang ghế, tay cầm tách , mặt căng cứng. Ngọc Mai bên cạnh, mắt đỏ hoe, hai hàng nước mắt chực trào , trông thật tội nghiệp.
– Ba, con xin ba đừng trách chị Hân – Ngọc Mai nức nở – Chị cố ý làm con mặt ở trường ạ. Tại... tại chị mới chuyển về, quen. Con chỉ giúp chị hòa nhập thôi, mà chị hiểu nhầm rằng con ghen tị với thành tích chị. Con chỉ … đau lòng lắm, ba ạ.
Ông Vũ Cường đặt mạnh tách xuống mặt bàn. Ông Ngọc Hân với ánh mắt lạnh tanh:
– Con lấy gan mà làm chuyện đó hả? Ngọc Mai với con thế, lo lắng cho con từng chút, mà con nó? Mượn cớ để chà đạp em gái ? Từ mai con cấm túc, bước khỏi phòng nhớ !
Ngọc Hân im. giải thích. cãi . Cô chỉ cúi đầu, mắt xuống sàn nhà lạnh lẽo. Bên tai, tiếng Ngọc Mai vẫn khe khẽ nức nở trong lòng cô thừa đó tiếng đắc thắng cô .
Cô từ từ lên cầu thang. Bỗng cô khựng . tường vẫn treo khung ảnh: ba, kế, và Ngọc Mai. Ba tươi rạng rỡ. Ngọc Hân mặt trong đó, vì đây gia đình cô.
Lên đến phòng gác mái, Ngọc Hân đóng cửa, xuống mép giường. Mưa vẫn rơi bên ngoài, hạt mưa lộp độp mái nhà, thê lương và lạnh lẽo. Tay cô mò gầm tủ, lấy một tấm ảnh cũ ố vàng.
Bức ảnh chụp cách đây lâu. Cô bé Ngọc Hân năm tuổi, tóc b.í.m, mặc váy trắng, trong lòng . Ba cô , một tay đặt vai , cả ba cùng rạng rỡ bầu trời xanh.
Ngọc Hân lâu, đầu ngón tay chạm nhẹ lên ảnh.
– ơi... – giọng cô nghẹn – Con nhớ .
Một lúc , cô lau nước mắt, cất ảnh . Gương mặt trở về vẻ bình thản như thường ngày. Đôi mắt cô sáng lên một ngọn lửa đang âm ỉ.
Mưa tạnh. Ngoài ban công, gió đầu thu se lạnh. Ngọc Hân bầu trời đêm, nơi những vì bắt đầu lấp lánh lớp mây đen tan.
Ván cờ giờ mới bắt đầu.
------------------------------
Sáng thứ Năm, bàn Ngọc Hân xuất hiện một hộp sữa ấm và một chiếc bánh mì kẹp thịt. lời nhắn. tên. Ngọc Hân quanh lớp. Các bạn vẫn đang , ai cũng bận rộn với việc riêng. Cô cầm hộp sữa lên. Mắt cô lướt nhanh qua lớp học, dừng ở bàn Trần Nam trong tích tắc – đang cúi mặt gì đó, một bên tai đeo tai , dáng vẻ lơ đãng – cô đưa mắt tiếp như chuyện gì xảy .
Bạn thể thích: Nghiện Vợ, Ông Xã Bá Đạo Xin Diệu Dàng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ngọc Hân mở hộp sữa, uống một ngụm nhỏ. Vị ngọt lan đầu lưỡi. Cô gì, cảm ơn, về phía nữa. cô nhớ: hôm qua, khi lớp, cô gốc cây bàng, ăn gì. Và Trần Nam ngang qua.
Trong giờ học, Ngọc Hân mở sách nốt bài tập Toán còn dang dở. Đang cắm cúi tính toán, một tờ giấy gấp gọn gàng từ phía ném lên, bay qua vai cô, rơi trúng lên trang sách mặt. Ngọc Hân tờ giấy. Cô mở . Dòng chữ tay nam tính, cứng cáp, nét b.út mạnh mẽ: “Tối qua mắng ?”
Cô xong, mặt đổi sắc gấp tờ giấy , bỏ túi áo đồng phục tiếp tục làm bài.
Bốp. Một tờ giấy khác ném lên nữa, mạnh hơn một chút, bay thẳng tay đang cầm b.út cô. Bên trong chỉ vỏn vẹn một câu: “ trả lời?”
Ngọc Hân im lặng tờ giấy. Một lúc , cô cầm b.út, một chữ duy nhất lên đó, nhẹ nhàng thả tờ giấy rơi xuống sàn bên cạnh ghế – để mặc ai đó phía nhặt thì nhặt.
Chữ đó : “Ừ.”
Phía , Trần Nam cúi xuống nhặt tờ giấy bên cạnh chân lên. chữ “Ừ” duy nhất , xoay xoay tờ giấy như thể tìm xem để sót cái gì . Chẳng còn gì cả.
lắc đầu bất lực. khóe miệng khẽ cong lên.
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.